Đêm tàn buông ánh sao rơi

Một thân, một ảnh chơi vơi một mình

Chiều buồn, chiều ngả rạng Tây

Em buồn, em khóc, có hay không người?


Từ lâu em vắng nụ cười

Từ lâu em cũng đã lười yêu ai

Sợ lắm cảm giác nắm tay

Một thoáng ấm áp, chợt ngày chia xa


Tình yêu vốn dĩ chỉ là

Nương nhờ cảm xúc để mà thương nhau

Nhất thời cảm xúc, biết đâu

Chỉ yêu như thể lần đầu được yêu...

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px