Công Nương Duy Nhất Toà Thành
Đó là…
Ngay khoảnh khắc bị ánh mắt kiên định của chàng trai nọ tóm được, trái tim cô đã đập một cái “thịch”. Thì ra người đàn ông đó lại đang nhìn cô!
Nàng rót thêm một ít trà vào tách sứ, dòng nước chảy lách tách hoà cùng chất giọng thánh thót thiêu phú, giữa khung cảnh ban trưa tĩnh lặng vẫn là một thứ âm thanh gì đó quá đỗi dịu tai: “Trong lúc ta đi vắng, Anh trai và Ngài ấy ở đây vẫn ổn chứ? Lâu đài có xảy ra chuyện gì không?” Bà Calis khúm núm thưa: “Dạ thưa Công nương, các Ngài vẫn khỏe ạ. Còn có Công tước cũng vừa trở về từ Thủ đô đấy ạ.” “Hửm?” Thông tin này khiến Tristana khá bất ngờ. Nàng đặt bình trà xuống, “Anh ấy đến Thủ đô sao? Về khi nào?” Tristana xoa xoa tay cầm của tách trà, mặt nước màu nâu mật ong sóng sánh phản chiếu rõ ánh mắt lãnh đạm của quý cô. Bỗng nhiên nàng thở dài rồi đặt tách trà xuống, mất hứng đến nỗi không còn tâm trạng uống nữa, tựa tay kê đầu, nói: “Anh ấy muốn đi, ta không cản được. May là cả ta và Anh trai đều trở về đúng thời điểm. Nhưng mà có điều này…” Nàng liếc xuống, lần này ánh mắt triệt để lạnh lẽo: “Calis à!” “Vâng, tôi vẫn đang lắng nghe thưa Công nương.” “Từ khi nào trong mắt của bà, Twins lại có thể sánh ngang với những người hầu vậy hả?” Bà Calis rùng mình, mặt cắt không còn một giọt máu. “Ý của Công nương là sao ạ? Tôi đâu dám xem các cậu ấy như người hầu.” “Vậy tại sao bà còn gọi cả Twins đi cùng? Hay phải để ta nói rõ hơn cho bà hiểu? Riley Salter và Ryder Arnolien tại sao cũng ở đây?” Thanh Âm khá bất ngờ khi Tristana phát hiện ra việc Riley và Ryder đang theo dõi nàng. Cô thầm nghĩ: “Khoảng cách từ đây đến đó khá xa, chưa kể khi ngồi trong nhà lục giác thì tầm nhìn sẽ bị hạn chế, vậy mà cô ta vẫn phát hiện ra bọn họ… tầm nhìn của cô gái này khủng khiếp thật, hoặc, đây chỉ là một trong số những lần-” “Lần nào ta gọi các người đến bà cũng bảo Twins đi theo canh chừng là có ý gì?” Tristana nói chậm rãi nhưng ngữ điệu gằn từng tiếng, “Sợ ta đến thế à?” “Quả nhiên!” Thanh Âm mím môi. Trực giác mách bảo cô rằng nàng Công nương này không hề đơn giản. Biểu hiện thay đổi như lật bánh tráng của nàng tay bây giờ là đang giận cá chém thớt! Đối diện với cơn thịnh nộ của bề trên, bà Calis không giấu được lúng túng: “Tôi, cái đó tôi… là tiện đường… tiện đường chúng tôi gặp nhau thôi ạ.” Tristana chống cằm cười: “Ai đã dạy cho các ngươi thói nói dối quen mồm thế hả?” Nhìn hai bàn tay bà Calis đan vào nhau run lẩy bẩy mà lòng Thanh Âm nhói lên. Không muốn người cưu mang mình phải cắn răng chịu đựng cảm giác sợ hãi này thêm nữa, Thanh Âm định sẽ giả vờ gây ra xô đẩy để chuyển hướng cơn giận của Tristana lên người cô thì bất chợt một cái bóng đen từ đâu lướt tới rất nhanh, lúc chớp mắt nhìn lại mới thấy rõ đó là thân hình cao lớn của Riley. Riley đang đứng chắn phía trước Thanh Âm và bà Calis. Lúc này Ryder cũng bước tới đứng bên cạnh Karlyn và Letitia. Kỳ lạ là chuyển động của hai người quá nhanh, chớp nhoáng như sao băng bay vụt qua bầu trời rồi mất hút, hoàn toàn không để ai cảm nhận hay nắm bắt được hành động của họ. Tristana nhướng mày, một bên khóe môi hơi nhếch lên, trông biểu cảm không có gì gọi là ngạc nhiên: “Lâu quá không gặp, ta nhớ các cậu lắm đấy, Twins!” “Vinh hạnh cho chúng tôi quá Công nương ạ.” Ryder cười khẩy. “Riley, cậu càng ngày càng trông đẹp trai hơn rồi đó. Có nhớ ta không?” “Riley nhớ cô ta ư?” Thanh Âm ngơ ngác nhìn anh, thấy anh vẫn giữ đúng một nét mặt nghiêm nghị thì bất chợt anh bật cười, hỏi lại: “Công nương đổi khẩu vị sao?” Câu hỏi đầy ẩn ý này đã thành công phá vỡ nụ cười kiêu ngạo của Tristana khiến nàng trầm mặc trong chốc lát: “Nào, đừng dùng biểu cảm gay gắt đó chào đón nữ chủ nhân của các cậu chứ.” “Cái gì cơ? Nữ chủ nhân?” Ryder trợn mắt, mồm há hốc rồi ôm mặt bật cười, âm hưởng chế nhạo phát ra càng lúc càng lớn làm cho các nữ hầu thêm phần lo lắng và hoang mang. Họ liên tục ngước lên nhìn lấy biểu cảm lãnh đạm của Tristana rồi lại bối rối nhìn xuống chàng cảnh vệ đang lau nước mắt chỉ vì vừa dứt một tràng cười hả hê. “Công nương ơi Công nương, lúc người ở Thủ đô có phải đã đi xem xiếc Hoàng gia không? Vui nhộn lắm à? Chẳng lẽ vì còn dư âm nên lời lẽ nói ra cũng lố bịch đến mức tôi nghe mà cười chảy cả nước mắt rồi đây này, phải không Riley?” Ryder nhìn qua anh cả. Riley không công khai thể hiện thái độ chống đối như em trai nên tuyệt nhiên không có phản ứng gì. Anh chỉ nói phần của anh: “Tôi cũng không biết từ khi nào một tên chăn ngựa hôi hám như mình lại may mắn được hiện diện trong tâm trí của Công nương cao quý bậc nhất xứ Maverick này. Riley biết ơn và thật lòng không dám mạo phạm. Nhưng có điều này, tôi không muốn những lời nói tưởng chừng như vô ý lại làm ảnh hưởng đến danh tiếng của Thống lĩnh nên sẽ đính chính. Chủ nhân của thành Dylan vẫn chưa kết hôn, tất cả những người trong tòa thành này chỉ có một chủ nhân.” Nói xong, Riley bước lên, tầm nhìn của Thanh Âm về phía Tristana lập tức bị che khuất. Cảnh tượng “bảo vệ” này cộng với đại ý sỉ nhục của hai anh em Twins khiến Tristana mất kiên nhẫn, gằn giọng nói: “Đây là thái độ của các ngươi nên có đối với một Công nương đấy à?” Nghe xong, tất cả đều im lặng. “Còn không tự nhìn lại bản thân mình là cái thá gì, chỉ là một cảnh vệ có chút đặc biệt hơn người khác mà đã nghĩ mình có quyền xúc phạm hoàng tộc sao? Ryder Arnolien, ta nói cậu đấy!” Thanh Âm chớp chớp mắt, nàng Công nương này vậy mà lại không dám nói gì đến Riley? Vậy càng chứng tỏ những gì Riley nói là đúng. Khổ thân Ryder hả hê tung mà không có người hứng, lại còn bị chỉ tội thẳng mặt giữa thanh thiên bạch nhật. Cô chỉ lẳng lặng quan sát cục diện. Để mà nói một cách công bằng thì thái độ của Ryder lúc nãy đúng là quá đáng khi dám buông lời xúc phạm một quý tộc cao quý. Nếu không có “Thống lĩnh” gì đó chống lưng cho hai người, ắt hẳn cô ta sẽ không chỉ dừng lại ở mức mắng mỏ thế này. Về lý thì Ryder đã vi phạm lễ nghi nhưng về tình thì cậu lại trở thành cứu tinh của những người hầu. “Lúc nãy Tristana nói cô ta là hoàng tộc và có nhắc đến Thủ đô… Theo mình biết thì người của hoàng thất phải sống trong cung điện, nhưng trông tình hình này có vẻ cô ta sống ở đây cùng Harry. Tại sao cô ta đã chấp nhận rồi còn nói những lời đó? Cảm giác giống như người thì ở đây mà lòng cứ hướng về Thủ đô vậy… là không cam tâm hay còn ẩn tình gì khác?” Thanh Âm nhớ lại thái độ kỳ lạ của Tristana khi nhắc đến Thủ đô. Cô ngước lên nhìn Tristana, một lát sau mới nhận ra trên vai áo của nàng có thêu huy hiệu giống hệt cái của Harry và người trong tranh. “Haroldian… Trông giống gia huy của một gia tộc riêng biệt.” “Ryder, bình tĩnh nào.” Nghe giọng Karlyn, Thanh Âm thấy mặt Ryder đã tối sầm. Có vẻ cậu không muốn nhịn nữa, quyết định sẽ bước lên “chấn chỉnh” thái độ của Tristana, nhưng mũi chân vừa nhích lên là cậu đã bị Karlyn kéo tay áo giữ lại. Ryder nhìn xuống thấy người thương lắc đầu, liếc sang bà Calis cũng đang làm hành động tương tự với biểu cảm cam chịu, ở phía trên thì bị Tristana chăm chăm quan sát. Ả phanh quạt che miệng, ý cười ngạo nghễ lấp đầy trong đôi mắt đỏ rượu. Ryder chưa hành động đã trực tiếp bị cười nhạo, há chẳng phải biến cậu thành kẻ có gan nói mà không có gan làm? Càng nghĩ cậu càng bực mình, lửa lòng không mồi mà cháy, nắm đấm cũng vì vậy mà siết chặt hơn. Đột nhiên cậu phì cười, nhẹ nhàng kéo tay Karlyn bỏ ra rồi tiến lại gần nhìn thẳng vào mắt Tristana, thản nhiên nói: “Công nương cao quý diễm lệ ai cũng biết, nhưng để tự xưng mình là nữ chủ nhân thì giả dối quá rồi! Thống lĩnh là chủ nhân của chúng tôi, ngài ấy có nữ chủ, chúng tôi tất nhiên sẽ công nhận. Hay là Công nương muốn tôi báo chuyện này với Thống lĩnh để đối chứng?” Như bị nắm trúng đuôi, Tristana tuyệt nhiên im bặt, trừng mắt nhìn Ryder. Riley thu lại tư thế che chắn rồi nói: “Ngài Công tước bận rộn chính sự, chúng tôi không dám làm phiền. Thân phận của Công nương cao quý, e rằng ở lâu đài hay kể cả vương quốc này cũng không có ai dám bất kính với người. Hôm nay dẫn Ivanka đi ăn thì chúng tôi tình cờ gặp nhóm bà Calis, mải mê trò chuyện nên mới đặt chân đến chỗ của người lúc nào không hay. Đến diện kiến mà chưa được cho phép là lỗi của anh em chúng tôi, thái độ chưa được dạy dỗ tốt cũng là lỗi của chúng tôi, vô tình làm Công nương mất vui, kính mong người thứ lỗi cho. Nếu Công nương đã nói mình là nữ chủ nhân thì ắt hẳn phải thấu hiểu cho Thống lĩnh hơn bất kỳ ai, tôi nghĩ người cũng không muốn Thống lĩnh đã trăm công nghìn việc còn phải nghe báo lại mấy chuyện tầm phào này? Đúng không?” Dứt câu, anh mỉm cười. Thanh Âm ngạc nhiên nhìn Riley không chớp mắt. Không ngờ anh chàng chăn ngựa trông có vẻ khô khan, thần thần bí bí này lại khéo ăn khéo nói đến vậy, câu từ mở thắt hợp lý, đúng là khiến cô mở mang tầm mắt. Tristana nghe hiểu hết những lời dịu dàng nhưng mang đầy tính cảnh cáo đó. Nàng phanh quạt lông che nắng bước ra khỏi nhà lục giác. Riley ra hiệu bằng ánh mắt cho Ryder cùng anh tránh sang một bên. “Đúng là chỉ có Riley hiểu chuyện.” Biểu cảm trên gương mặt Riley vẫn không thay đổi dù biết Tristana đang ám chỉ em trai mình. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Thanh Âm đã cảm thấy anh chàng này rất điềm tĩnh, khéo léo và còn có chút gì đó ngầu ngầu. |
0 |