Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Thanh Ca Truyện

Chương 3: Phụng Chiêu Điện

Tiếng nhạc cưới đã dứt, tiếng trống mừng đã yên, đoàn người đưa dâu đã lùi lại. Tấm thảm đỏ lót từ cổng Chu Tước đến Kim Loan Điện cũng được cuộn lên, nhưng phía trước Đông cung, hồng điều vẫn còn, rủ xuống từng lớp như mây trời chưa tan.

 

Cổng lớn Đông cung, hôm nay mở rộng, một đặc ân chỉ dành riêng cho chính phi.

 

Nàng bước xuống kiệu, váy đỏ lướt qua nền đá trắng, ánh chiều chiếu vào tà áo thêu long phụng khiến cả bóng dáng nàng như ngập trong hào quang vương hậu.

 

Ngay dưới thềm, chậu than đỏ rực rỡ được đặt sẵn, lửa hồng cháy bập bùng, bốc khói nghi ngút, như nghi lễ rửa sạch bụi trần, đón lấy khởi đầu mới.

 

Nàng nhẹ nhàng nhấc váy, bước chân qua chậu than đỏ đang cháy, bước vào Đông cung như bước qua một giới tuyến mờ nhạt giữa quyền lực và số phận.

 

Từ giờ trở đi, nàng không còn là công chúa nước Lý, mà là Thái tử phi của nước Tề, người đứng đầu hậu viện Đông cung, tương lai mẫu nghi thiên hạ.

 

Tần ma ma – ma ma tổng quản phụ trách quản lý Đông cung đã chờ sẵn. Cúi mình hành lễ, giọng khàn khàn già dặn:

 

"Thái tử phi nương nương, mời đi bên này. Phụng Chiêu điện đã chuẩn bị xong từ sớm."

 

Nàng khẽ gật đầu, theo bước chân Tần ma ma, đoàn tùy tùng phía sau dẹp thành hàng.

 

Phụng Chiêu điện – tẩm điện chỉ dành riêng cho Thái tử phi, nằm sâu trong Đông cung, tọa hướng chính Nam, lưng tựa hồ sen, cửa điện sơn son thếp vàng, mái cong đầu ngọc, ánh lên dưới mặt trời như cung điện từ thiên giới.

 

Vừa đặt chân vào, nàng đã cảm nhận rõ ràng: đây không chỉ là một cung điện, mà là một vị trí, một danh phận, một tầng quyền lực.

 

Hành lang uốn khúc, trần cao sáu trượng, cột trụ khảm bích ngọc Nam Hải. Những đóa mẫu đơn vàng được chạm trổ trên lan can gỗ tử đàn, từng đóa như có linh khí, ngẩng đầu rực rỡ đón nàng.

 

Phòng khách rộng lớn với sập gỗ đàn hương, bày biện theo lối cung đình: lư hương khắc song long, màn che gấm quý, trường kỷ trải lụa Dương Châu.

 

Phòng ngủ chính đặt chiếc giường long sàng khảm ngọc trai, màn the đỏ nhẹ nhàng buông rũ, tựa mộng tựa mây.

 

Ngoài ra còn có: phòng ngủ phụ, phòng chứa y phục, phòng kho chứa đồ quý, nhà tắm ngâm dược, sân vườn riêng với cầu đá trắng, hồ sen thơm ngát, những cây liễu rủ tán mềm che ánh mặt trời, nơi nào cũng đẹp đẽ, đầy đủ, và im lặng.

 

Là một tẩm cung của chính phi, nhưng hơn cả, nó là lãnh địa riêng trong Đông cung, nơi nàng sẽ cai quản mọi việc, mọi người, mọi ánh nhìn.

 

Nàng được dẫn vào phòng trong để thay y phục, gỡ bỏ trâm phượng nặng nề, thay bằng chiếc trâm ngọc nhẹ hơn. Áo gấm đỏ cũng được thay bằng bộ váy lụa mỏng nhẹ nhàng, vẫn mang hoa văn phượng vũ nhưng nhu hòa hơn.

 

Thái tử đã bị giữ lại trong cung để thiết yến cùng văn võ bá quan. Hôn lễ lớn, quan lại đông, lễ nghi dài, ai cũng hiểu sẽ không thể sớm kết thúc.

 

Nàng ngồi trong phòng, đôi tay đặt trên chiếc chén trà trầm hương, cảm nhận hương trà nóng ấm thấm vào da thịt, ánh mắt không rõ vui buồn.

 

Thời gian trôi qua, trời dần tối, ánh nến được châm lên từng cây một. Tiếng bước chân ngoài cửa dần ít đi. Không ai nói, nhưng nỗi hoài nghi trong lòng nàng càng rõ ràng hơn.

 

Hắn sẽ đến sao? Hay hôm nay, hôn lễ của nàng, là một nghi thức không hơn không kém?

 

Tiếng gió thổi qua khe cửa mang theo mùi đàn hương nhàn nhạt. Rồi một tiếng cửa gỗ vang lên khe khẽ.

 

Một người bước vào.

 

Không mang theo đội ngũ, không lễ nhạc ầm ĩ. Chỉ một mình hắn -  Thái tử Tề Uyên đứng nơi cửa Phụng Chiêu điện, ánh đèn chiếu lên gương mặt hắn, ánh lên thần thái vừa lạnh lùng vừa mơ hồ.

 

Không còn bộ lễ phục đỏ son nặng nề. Thay vào đó là một bộ y phục màu đen đơn giản, dệt từ lụa tơ tằm quý giá, cổ áo mở rộng để lộ đường xương quai xanh cùng làn da trắng trẻo, có phần quyến rũ đến càn rỡ.

 

Ánh mắt hắn khẽ đảo qua căn phòng.

 

Rồi dừng lại. Dừng lại nơi nàng đang ngồi.

 

Người con gái ấy – tân nương của hắn, y phục đơn giản nhưng không kém phần thanh quý, mùi hương nhẹ như gió đêm, chỉ ngồi đó vuốt ve chén trà, ánh mắt dường như chẳng hề để tâm đến việc hắn có đến hay không.

 

Ánh mắt ấy, khiến người ta vừa muốn tiến lại gần, vừa muốn giữ khoảng cách.

Hắn biết, nói mình không động tâm là dối trá.

Nhưng hắn vẫn chọn cách… giữ vững giọng điệu lạnh lùng.

 

Giọng nàng vang lên trước, nhẹ như làn gió sớm:

 

“Thái tử điện hạ, ta còn tưởng người không đến.”

 

Một câu nói không oán trách, không mong chờ, nhưng lại mang theo một tia giễu cợt rất khẽ, như thể việc chàng đến hay không… thật ra cũng chẳng khác biệt gì với nàng.

 

Hắn nhếch môi, bước thêm vài bước, ánh mắt không giấu vẻ đánh giá:

 

“Dù thế nào cũng phải cho ngươi thể diện.”

 

Nàng gật đầu, nâng chén trà lên, chạm môi rất khẽ:

 

“Cũng phải. Cảm tạ Thái tử đã giữ thể diện cho ta.”

 

Câu nói như mang tiếng cười, nhưng không hề vui vẻ.

 

Hắn nhíu mày, bước thêm một bước, đứng ngay trước mặt nàng:

 

“Ngươi không quan tâm đến việc này lắm nhỉ?”

 

Nàng ngước mắt nhìn hắn – ánh mắt ấy trong veo đến lạ, như mặt hồ mùa thu không gợn sóng, không che giấu, cũng không mời gọi:

 

“Chắc là không. Dù sao thì ta cũng không quen biết họ.”

 

Một câu trả lời quá thản nhiên, lại càng khiến hắn cảm thấy bất ổn.

 

“Ta là có chuyện nghiêm túc muốn nói với ngươi.”

 

Câu nói ấy không còn lạnh, không còn đùa cợt. Chỉ là một câu nói rõ ràng, dứt khoát, không mang theo chút cảm xúc dư thừa nào, như thể đang mở ra một cuộc thương lượng quan trọng giữa hai người xa lạ, bất đắc dĩ phải gọi nhau là phu thê.

-

 

Đêm, ánh nến trong Phụng Chiêu điện lay động theo từng đợt gió lùa từ hành lang dài. Lụa đỏ nhẹ nhàng phất phơ, không gian chìm trong một sự tĩnh mịch có phần trang nghiêm, có phần áp lực.

 

Người đứng, người ngồi, đều là phu thê, nhưng không khí giữa họ chẳng hề mang hương sắc của một đêm tân hôn.

 

Hắn đứng thẳng, bóng lưng dựa vào cột gỗ tử đàn, ánh mắt trầm ngâm nhìn về phía nàng, giọng nói không chút do dự, không chút quanh co.

 

“Ta muốn làm hoàng đế.”

 

Nàng không ngẩng đầu, vẫn tiếp tục rót trà vào chén sứ trắng, động tác tao nhã, nhưng lời đáp lại thẳng thừng như một lưỡi dao cắt vào sự giả vờ xa lạ giữa họ.

 

“Ta biết.”

 

Hắn khẽ nhíu mày, tiến thêm một bước, ánh đèn chiếu lên vạt áo lụa mỏng phất phơ như sương sớm.

 

“Nên ta phải lấy ngươi.”

 

Nàng đặt ấm trà xuống, không nhanh không chậm, giọng nói vẫn đều như nước:

 

“Ta hiểu.”

 

Ánh mắt hắn hơi biến đổi. Nàng không kinh ngạc, không thẹn thùng, càng không cảm động. Chỉ là tiếp nhận, như thể đã biết từ lâu, như thể… việc này vốn là lẽ hiển nhiên.

 

“Ta cần ngươi, chính xác là hậu thuẫn sau lưng của ngươi.”

 

Lần này, nàng nhìn thẳng vào mắt hắn. Trong đôi mắt ấy không có sóng, chỉ có chiều sâu yên tĩnh như đáy hồ.

 

“Ta cũng biết.”

 

Một tia ngỡ ngàng lóe lên trong đáy mắt hắn, nhưng rất nhanh bị lý trí đè xuống.

 

Hắn đi thêm vài bước, đứng trước mặt nàng, thấp giọng, rõ ràng như thể đang tuyên bố một lời thề máu lạnh:

 

“Ta và ngươi là một thể. Nếu ta chết, bị giáng chức, bị lưu đày… ngươi phải đi cùng ta.”

 

Nàng khẽ nghiêng đầu, ánh sáng lướt qua đường nét gương mặt, phác thảo nên một vẻ đẹp lạnh lùng và thông tuệ.

 

“Vậy nên ngài muốn nói ta và ngài là đồng vinh đồng nhục? Nếu ta không giúp ngài, ngươi chết, ta cũng phải chết theo?”

 

Giọng nói không hề mang vẻ trách móc, chỉ là phân tích bình tĩnh, như một học giả đang luận về đạo lý sinh tồn.

 

Hắn bật cười nhẹ, giọng nói trầm xuống:

 

“Thông minh hơn ta nghĩ.”

 

Nàng chớp mắt, môi khẽ cong lên như có như không:

 

“Thái tử điện hạ là chê ta ngốc sao?”

 

Hắn hơi nghiêng người, ánh nhìn sâu như bóng đêm mùa đông:

 

“Không. Chỉ là… ta nghĩ rằng ngươi sẽ không hiểu về vấn đề chính trị.”

 

Nàng mỉm cười nhạt, giọng nhẹ nhàng nhưng lạnh:

 

“Thái tử điện hạ đừng lo. Ta tự có cân nhắc của mình.”

 

Một câu nói như gác xuống giữa họ một bức tường vô hình, không xâm phạm, không chen lấn, nhưng cũng chẳng dễ phá bỏ.

 

Hắn im lặng vài giây, rồi đột nhiên nghiêng đầu, bước đến sát nàng hơn, gần như có thể nghe được tiếng thở của nhau:

 

“Vậy ngươi có biết việc bản thân nên làm nhất vào lúc này là gì không?”

 

Nàng liếc hắn, đôi mắt sâu như vực:

 

“Ngoan ngoãn nghe lời ngài?”

 

Hắn khẽ nhướng mày, cười mà như không cười:

 

“Sinh cho ta một đứa con trai. Sự ra đời của đứa trẻ này không chỉ củng cố quyền lực của ta trong mắt hoàng đế, mà còn giúp đỡ cho giao ban hai nước.”

 

Hắn nói thẳng, không chút kiêng dè. Giống như người đàn ông ấy chưa từng biết đến sự quanh co. Hoặc có lẽ, trong thế giới của hắn, chẳng có chỗ cho ảo mộng mềm yếu.

 

Nàng không ngạc nhiên. Dưới ánh đèn mờ ấm, gương mặt nàng thản nhiên như nước hồ thu, không gợn sóng. Là công chúa, là người mang danh nghĩa hôn nhân để đổi lấy hòa bình, nàng đã lạ lùng gì về việc sinh con nối dõi?

 

“Được, dù sao cũng phải sinh, ta đồng ý.”

 

Nàng gật đầu. Không cần nhiều lời. Dù sao, đây là nghĩa vụ, là sắp đặt, là trách nhiệm. Mà nàng, từ rất lâu rồi, đã học cách chấp nhận những điều đó không cần phải chống cự.

 

Hắn nhìn nàng thật lâu, rồi chậm rãi cất tiếng:

 

“Thanh Ca, ta không thể cho ngươi tình yêu nam nữ… Nhưng ta có thể hứa với ngươi – ngươi sẽ là hoàng hậu của ta.”

 

Một lời hứa, không phải bằng trái tim, mà bằng quyền lực. Không phải bằng sự rung động, mà bằng cả tương lai ngai vàng.

 

Nàng không đáp ngay. Đôi mắt nhìn hắn như muốn nhìn xuyên qua lớp ngụy trang lạnh lùng ấy.

 

Rồi nàng khẽ mỉm cười, giọng nói vang lên khẽ khàng, như tuyết rơi đầu đông, nhẹ nhưng lạnh:

 

“Tùy ngài. Ta cũng không thể bỏ chồng. Còn về tình cảm nam nữ…”

 

Nàng ngừng một chút, rồi nghiêng đầu:

 

“Ngài nghĩ ta cần sao? Ta chỉ muốn ngài sống… để ta còn sống tiếp là được rồi.”

 

Một câu nói khiến hắn như nghẹn lại trong lồng ngực. Không phải vì xúc động, mà vì bất ngờ. Trong đôi mắt kia, chẳng có yêu, chẳng có hận, chỉ có một sự bình tĩnh đến lạnh người.

 

Hắn lùi lại nửa bước, khoanh tay, ngẩng đầu nhìn nàng thêm một lúc. Bỗng nhiên, hắn bật cười khẽ, giọng nói không rõ là trêu đùa hay khâm phục:

 

“Ta tự hỏi… ngươi bao nhiêu tuổi vậy?”

 

Nàng nhìn hắn, chớp mắt một cái, sau đó rất nghiêm túc, đáp lại:

 

“Chín mươi mốt tuổi.”

 

Câu trả lời nhẹ như gió xuân, khiến cả căn phòng nặng nề phút chốc như tan băng.

 

Hắn ngây ra một chút, rồi khẽ cười. Cười thật sự, không phải vì toan tính, mà vì không thể không cười.

 

Và trong đêm tân hôn không hoa không nến, một mối liên minh giữa hai kẻ thức thời đã chính thức được thiết lập.

Hết chương 3

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Nha Nha

Nha Nha

Nữa đi ạ

 

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px