Thanh xuân bên tôi luôn là cậu
Hiểu lầm vu vơ
Ngày nhà giáo Việt Nam đang đến gần là thời gian các lớp háo hức chuẩn bị trang trí báo tường và tiết mục văn nghệ cho buổi biểu diễn chào mừng, nhân danh là lớp phó văn thể, Luật cũng tham gia hát đơn ca với ca khúc “Người thầy”. Sở dĩ ban đầu cậu xung phong làm lớp phó văn thể chỉ vì muốn nằm trong ban cán sự lớp và đặc biệt là muốn có cùng điểm chung với cô, nhưng không ngờ là phải tham gia nhiều hoạt động như thế. Sau một hồi sinh hoạt lớp, một vài bạn nam đề xuất lớp trưởng Quỳnh Trâm tham gia vì Trâm cũng hát khá hay. Nhận được sự hưởng ứng của mọi người trong lớp, Trâm đứng dậy phát biểu: “Cảm ơn các bạn đã cho ý kiến, nhưng khối mười chúng ta mỗi lớp chỉ tham gia một tiết mục hát hoặc múa, lớp mình đã có bạn Luật với tiết mục đơn ca nên mình sẽ hẹn đợt sau nhé!” Một bạn nữ khác liền lên tiếng: “Vậy lớp trưởng với lớp phó văn thể cùng song ca đi, cả hai đều hát hay mà! Không khéo lớp mình lại giật được giải ấy chứ!” Cả lớp cùng hùa theo: “Đúng đó, đúng đó! Song ca đi!” Nhận được sự hưởng ứng của cả lớp, Trâm mỉm cười nhìn về phía Luật: “Vậy lớp phó văn thể thấy thế nào!” Lúc này mọi sự chú ý lại đổ dồn về phía cậu, nhìn những ánh mắt xung quanh với sự mong đợi, suy nghĩ đôi chút và rồi cậu cũng không thể từ chối được vì đây cũng là tinh thần tập thể lớp: “Vậy lớp trưởng chọn bài đi!” Trâm gật đầu vui vẻ về lại chỗ ngồi, lúc này Mẫn mới quay sang nói nhỏ với cô: “Hình như là con Trâm thích thằng Luật thì phải, trông cái mặt nó vui chưa kìa!” Không đợi Mẫn nói, cô cũng đã nhìn ra được điều đó, nhưng cô đang tự lừa dối mình rằng, suy đoán của cô sai rồi! Thấy cô mãi không lên tiếng, Mẫn huých nhẹ vào tay cô: “Đừng nói với tôi bà cũng thích thằng Luật đó nha! Ánh mắt này tôi nghi lắm!” Bị nói trúng tim đen, cô ấp úng: “Nói gì tào lao không à! Làm gì có, tôi… làm gì có chuyện đó!” Mẫn nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ, nhỏ cười gian xảo: “Dám thề dưới bóng đèn là bà nói thật đi rồi tôi tin! Mà cũng có gì đâu phải ngại, thích thì cứ nhận đi, cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra mà thôi.” Cô đưa tay lên khẳng định chắc nịch: “Không có, tuyệt đối không có.” Mẫn cũng cười ậm ừ cho qua vì nhỏ cũng đâu tin, và những ngày tiếp theo ánh mắt nhỏ thầm quan sát cô, cuối cùng nhỏ cũng đưa ra kết luận của riêng mình! Đến giờ nghỉ giải lao, cậu ngồi phía sau đưa tay khều nhẹ vai cô và thở dài: “Bạn Liên xinh gái! Trang trí báo tường gì đó là làm gì thế hả! Help me!” Cô vừa buồn cười vừa cố ý trêu: “Thay vì ngồi than vãn thì tôi nghĩ ông nên bớt chơi game lại và tìm hiểu trang trí báo tường là như thế nào? Mà tôi cũng thắc mắc là tại sao ông lại tự xung phong làm lớp phó văn thể, mọi năm nghe đến bầu ban cán sự là ông lặn mất tâm cơ mà!” Cậu ngập ngừng: “Lấy cần cù bù cho cái sự lười học nhưng kiểu này thì bất thành rồi! Haizzz!” “Tôi có thể giúp ông về phần ý tưởng và nội dung còn trang trí thì tôi không chắc lắm!” Như bắt được vàng, cậu hào hứng đưa tay nắm lấy tay cô: “Chỉ cần bà chịu giúp tôi là được rồi!” Chợt nhận thấy có điều gì rất sai, cô vội rụt tay về và ngồi nhìn thẳng hướng bảng, cậu ngạc nhiên vì hành động của cô và cảm nhận hơi ấm còn vương lại nơi bàn tay rồi chợt mỉm cười, một điều gì đó rất nhỏ đã thay đổi. Buổi tối cô tranh thủ sang nhà cậu để lên ý tưởng cho báo tường, sau một hồi tham khảo trên mạng, thì cả hai cũng chọn xong ý tưởng và phát thảo những bước đầu tiên, ba má cậu thấy thế lại trố mắt nhìn nhau: “Này ông, năm nay hình như thằng Luật học bài nhiều hơn số lần của mấy năm qua rồi thì phải?” “Điều đáng mừng, trông nó có vẻ nghe lời con bé Liên, hay mình hốt nó về nhà mình đi bà!” Má cậu nghe thế liền đập vào vai ông: “Con gái nhà người ta mà nói hốt là hốt thế nào? Để xem tình hình thế nào, chớ tôi cũng ưng bụng con bé lắm à!” Đến hơn chín giờ tối, cả hai tựa lưng ra ghế sau những giờ vật lộn với báo tường, cậu nhìn thành quả: “Cũng ra gì và này nọ đấy chứ, không khéo mình lại được giải!” “Thôi tôi xin, tạm ổn thôi, còn phần vẽ nữa, để mai tôi nhờ nhỏ Mẫn vẽ tiếp, tôi thấy nhỏ vẽ đẹp lắm!” Cậu đưa tay lên phía trước, ra vẻ cung kính: “Trăm sự nhờ bà! Mà cũng trễ rồi, soạn sách vở đi, tôi đèo bà về!” Trên con đường làng nhỏ uốn quanh đã vắng người qua lại, cậu chạy thật chậm, áng mây nhẹ lững lờ trôi theo đôi bạn trẻ, đến trước cổng nhà cô, cậu có chút lưu luyến: “Sau đợt làm báo tường này, tôi khao bà một bữa nhé, coi như cảm ơn, tới đó không được từ chối đâu đấy!” “Nếu bạn Luật đã có lòng thì tôi cũng có dạ, miếng ăn đã dâng đến trước mặt sao nỡ từ chối được!” “Vậy thì chốt kèo nha!” Đợi khi cô vào nhà, cậu mới quay xe rời đi, con đường vẫn thế nhưng tâm trạng cậu đã khác, có phải khi thích một người chỉ muốn bên một người mọi lúc mọi nơi không, cậu không trả lời được, cậu chỉ biết mình luôn mong có cô gần bên. *** Mấy ngày kế tiếp, giờ giải lao cô ít khi thấy cậu ở lớp, nghe đâu là vào phòng truyền thống để tập hát với Trâm, tâm trạng cô lại không vui, hát thôi làm gì phải tập, mở nhạc lên là hát thôi. Mẫn nghe được tiếng lòng cô, nhỏ lại trêu: “Sao, không vui à! Cưng thì ở đây trang trí báo tường giúp người ta còn người ta thì đi tập hát với người ấy! Có cần chị đây dẫn cưng đến phòng truyền thống xem người ta tập hát không?” “Không cần, để người ta yên tĩnh luyện tập đi!” Mẫn chỉ "ồ" một tiếng, nhỏ nhìn thấu tâm tư của cô nhưng cũng chẳng vạch trần, chỉ gật đầu tán thành. Báo tường được Thanh Lễ giúp sức nên hoàn thành sớm hơn dự tính, và kết quả cũng ngoài sức mong đợi khi được cô Thu khen có ý tưởng sáng tạo. Cô đại diện lớp đem báo tường nộp về phòng trưng bày, muốn đi sang phòng truyền thống để xem tình hình bên đó thế nào nhưng sau cùng cô lại quyết định vào thư viện ngay sát bên phòng truyền thống, vừa vào đã gặp ngay Thanh Lễ: “Lớp phó cũng đến thư viện tìm sách à, bạn tìm sách gì để tôi tìm giúp cho!” “Không cần đâu, tôi chỉ ghé ngang thôi, Lễ cứ tìm sách của mình đi!” Thoáng thấy trên tay Lễ là sách bộ đề mới của kì thi học sinh giỏi cấp tỉnh môn Toán tổng hợp của nhiều năm trước, cô do dự muốn mượn nhưng lại thôi, nhận thấy ánh mắt cô cứ nhìn quyển sách trên tay mình, Lễ đưa cho cô: “Nghe đâu Liên là một trong ba người khối mười sắp thi cấp tỉnh môn Toán, tài liệu này chắc cần cho bạn lắm đó!” “À, Lễ lấy trước mà! Nào bạn xong đi thì cho tôi mượn cũng được!” “Tôi thi Hóa thì lấy Toán làm gì đâu? Muốn đọc cho biết thôi, Liên cầm trước đi, tôi mượn sau cũng được!” “Vậy tôi cảm ơn nhé!” Nói rồi cô cầm sách Toán đến quầy làm thủ tục mượn, và không quen quay lại cười với Lễ một cái thật tươi, cậu bạn cũng đáp trả và cả hai sánh vai quay về lớp. Lúc này cậu và Trâm cũng từ phòng truyền thống bước ra, thấy cô đi cùng với Lễ, ánh mắt cậu liền không vui. *** Ngày biểu diễn văn nghệ cũng đã đến, hôm ấy Luật trong chiếc áo sơ mi trắng, quần tây đen cùng với Trâm trong tà áo dài thướt tha cùng nhau song ca bài “Tình thơ”, giọng cậu trầm ấm vang lên khúc hát ngân nga: Hàng ghế đá xanh tàng cây góc sân trường Hành lang ấy xa dần xa bước chân người Bạn thân hỡi, ta khắc ghi trong lòng Những ước mơ hồng, ngày tháng chờ mong (1) Tiếp theo là giọng hát ngọt ngào của Trâm: Dòng lưu bút chưa kịp ghi đã ướt nhòe Nhành hoa thắm chưa kịp trao tay một lần Kỷ niệm đó trong chiều mưa tan trường Hai đứa chung đường, sao nghe vấn vương (1) … … Bài hát ấy đối với cô quá đỗi quen thuộc, nhưng hôm nay cô thật sự không thể nhớ được mình đang nghe những gì. Cô ở bên dưới sân khấu nhìn Luật và Trâm say sưa theo điệu nhạc, đôi khi những cái nắm tay của cả hai làm cả hội trường hò hét vỗ tay. Cô còn nghe xung quanh không ngừng khen: “Nhìn kìa, hai bạn ấy đẹp đôi ghê!” “Đúng đó, đúng đó! Ánh mắt nhìn nhau đầy tình cảm luôn kìa!” Một cảm xúc buồn len lỏi trong cô, ánh mắt cô không rời khỏi sân khấu, quả thật Luật và Trâm cũng rất đẹp đôi, chỉ là nhìn thấy người mình thầm thương trộm nhớ bên cạnh một người khác, cô có chút không cam lòng. Nhưng nghĩ lại thế thì đã sao, cô có là gì của cậu đâu, cô lấy quyền gì để không cam lòng, nhân danh bạn bè để làm điều đó ư, thật không hợp lý chút nào! “Ánh mắt chị là sao đây?” Tiếng của Lâm kéo cô ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn ấy, nó nhìn cô với ánh mắt dò xét, cô vội đánh trống lảng: “Sao là sao? Thì thấy hai đứa lớp tao hát hay quá nên cổ vũ nhiệt tình chứ sao?” “Dối lòng! Chị lừa ai thì lừa, đừng hòng lừa được em! Cổ vũ mà đứng như trời trồng thế à!” Lâm không cho cô có cơ hội phản bác, cô quay sang nhìn nó phàn nàn: “Mày nói nhiều quá!” Nói rồi cô bỏ về trước, Lâm lẽo đeo theo sau, và cũng từ sau đêm văn nghệ ấy, cả trường đồn ầm lên Luật và Trâm đang quen nhau, cả hai đều không lên tiếng đính chính nên trong lớp mặc định cho rằng đó là thật. Tâm trạng cô những ngày ấy thật bất ổn, cô từng cho rằng chỉ cần mỗi ngày nhìn thấy cậu, cậu vui vẻ cô cũng sẽ vui vẻ, và nếu cậu hạnh phúc cô cũng sẽ mừng thay cho cậu. Nhưng tình cảm mà, nào đâu rộng lượng đến thế, yêu một người, thương một người là chỉ muốn bên cạnh người ấy! Ai cũng có một phần ích kỷ của riêng mình! Cũng dạo từ ấy cô hạn chế việc tiếp xúc với cậu, kể cả đi học hai chị em cô cũng tự đèo nhau đi xe đạp, không còn đợi Luật cùng đi nữa. Thằng Lâm thấy thế liền hỏi: “Chị với thằng Luật giận nhau đấy à? Sao dạo này thấy hai người xa cách thế?” “Có là gì mà giận với hờn! Mày tự suy diễn quá rồi đấy!” Nghe cô nói thế, Lâm không khỏi nghi ngờ, nếu cô đã không muốn nói thì nó cũng chẳng bận tâm. Luật cũng nhận ra sự xa cách nơi cô, đôi lần đến lớp cậu muốn hỏi chuyện thì cô lại tránh đi nơi khác. Cậu đành sang lớp bên cạnh tìm thằng Lâm, nó nhìn cậu: “Ngọn gió nào thổi mày sang đây?” “Tính rủ mày ra căn-tin uống nước tao bao, mà hình như mày không có nhu cầu!” Lâm nghe thế liền bỉu môi: “Được bao ngại gì mà không đi!” Nói đoạn nó ra khỏi lớp khoác vai cậu đi về hướng căn-tin, nó lấy chai nước cộng thêm mấy bịch bánh lại thêm chai sữa toan nhờ cậu đưa cho cô nhưng nhớ ra điều gì đó: “Hình như bà chị tao đang né mày, thôi để tự tao đem qua.” Cậu đang uống chai nước thì dừng lại nhìn nó: “Mày có biết lý do không?” “Chuyện đó phải hỏi mày, muốn rõ hơn thì tìm chính chủ chứ làm sao tao biết được?” Cậu không đáp lời trầm tư suy nghĩ, lúc này nó nhún vai khều nhẹ: “Muốn biết cũng dễ thôi, tao có cách nhưng quan trọng còn phải xem thái độ của mày!” Cậu nghe thế liền bật chế độ dụ dỗ: “Quán net gần trường mới mở, máy móc cũng xịn xò lắm, lại còn có cả máy lạnh, đồ uống! Tao cũng mới làm thân với anh chủ, cắm rễ ở đó một tuần khi nào rảnh, tao trả hết, oke rồi chứ!” Lâm gật gù: “Cũng… tàm tạm! Nể mặt mày bạn bè lâu năm, tao mới nói đó!” Lúc này tiếng lòng của Luật như đánh trận, nếu không chơi với nhau từ bé, cậu còn nghĩ có khi nào cô và thằng Lâm không phải là chị em sinh đôi không, sao có thể khác nhau đến như thế! Lâm khều nhẹ vai cậu nói nhỏ: “Nghe nói mày với bạn gì hát chung bữa văn nghệ đang quen nhau hả?” “Ai nói?” “Từ bữa đó đến giờ đồn ầm lên, đừng nói với tao là mày không biết nha!” “Tao thấy mấy đứa trong lớp hay xì xào bàn tán mà tao thì làm gì quan tâm đến chuyện mấy đứa con gái nói gì!” “Ôi trời ạ, người ta đang bàn tán về mày đó! Gì mà hợp nhau lắm luôn, đẹp đôi lắm luôn… chắc bà chị tao nghe được nên né mày đó!” Cậu ngẫm lại lời nó nói hình như đúng như vậy, từ ngày diễn văn nghệ xong thì cô xa cách hẳn, ngoài những lúc cậu cố tình thì hầu như cô không nhiệt tình tương tác với cậu như trước, kể cả lời cảm ơn vì cô đã làm báo tường giúp cậu cô cũng chỉ ừ một tiếng rồi thôi. Nhưng cậu và Trâm đã có gì với nhau đâu, đúng là lời đồn mà, thổi tận đến mây xanh. *** Hôm ấy có tiết thể dục, vì muốn tránh mặt cậu nên cô đã đi từ rất sớm, nhưng đến đầu ngõ lại thấy cậu đứng đợi sẵn, vờ như không thấy cô chạy nhanh lướt qua, nhưng cậu đã kéo xe cô lại: “Tại sao dạo này bà hay tránh tui vậy! Có chuyện gì à?” “Không có chuyện gì! Tui thấy tự mình đi được, không cần phiền ông nữa!” “Trước giờ vẫn vậy mà, tui cũng chưa từng than phiền!” “Ông không thấy phiền, nhưng tui cực kỳ thấy phiền! Được chưa? Với lại tui cũng không muốn người khác hiểu lầm!” Nói rồi cô đạp xe bỏ đi trước, để cậu nhìn theo với ánh mắt buồn, từ bé đến giờ cô chưa bao giờ nói lời làm tổn thương cậu, nhưng hôm nay chỉ với một câu nói thấy phiền của cô lại khiến cậu cảm thấy xa cách. Buổi học thể dục hôm nay khá nặng nề với cả hai, cậu không còn đứng bên cạnh cô, hay giờ nghĩ giải lao, cậu cũng chẳng mang nước cho cô nữa. Cậu chơi bóng với đám con trai trong lớp, đôi khi ánh mắt cậu tình cờ nhìn về phía cô nhưng cũng lướt đi thật nhanh. Cô ngồi bên cạnh Mẫn nhưng tâm hồn thả trôi về đâu, đến khi nhỏ kêu đến lần thứ ba, cô mới đáp lời: “Hôm nay bà sao vậy? Giận nhau với người yêu à?” Cô liền chối: “Người yêu đâu ra mà giận với hờn. Hôm qua tui dầm mưa mà cũng đến ngày nên mệt trong người thôi!” Nhỏ chỉ à một tiếng và không hỏi thêm gì nữa, trông sắc mặt cô không tốt nên nhỏ cũng không muốn hỏi nhiều. Sau giờ nghĩ giải lao cả lớp bắt đầu luyện bóng với một nhóm gồm bốn đến năm bạn, bình thường lúc nào cậu cũng kè kè bên cô để chung nhóm, nhưng nay cậu lại sang nhóm của Trâm. Trâm vui vẻ ra mặt, cứ cười tủm tỉm suốt. Cô không muốn trông thấy những điều không muốn thấy nên cố tình đứng quay lưng lại. Chợt nhận thấy trong người hơi khó chịu, cơn đau bụng ập đến bất ngờ, khiến cô phải đưa tay ôm lấy bụng, do sơ suất nên không để ý quả bóng của một bạn khác chuyền đến với lực khá mạnh, quả bóng đập mạnh vào ngực khiến cô đau đến mức nhíu đôi mày lại. Cô bắt đầu thấy chóng mặt, cảm giác bầu trời hôm nay thật trêu ngươi, cứ xoay một vòng tròn, và bụng cô đau khủng khiếp, tai như ù đi, cô chỉ còn nghe tiếng Mẫn gọi nhỏ: “Liên, bà sao vậy? Sao mặt tái méc không còn giọt máu nào vậy? Bà có sao không?” Cô thì thào: “Tôi mệt!” Lúc này Mẫn gấp gáp quay sang tìm Luật và gọi lớn: “Luật, nhanh lên! Lại đây đưa Liên vào phòng y tế, con nhỏ sắp xỉu rồi!” Luật đang tập bóng, nghe thế liền bỏ dở chạy vội đến, thấy cô như thế, cậu liền cúi người xuống bảo Mẫn: “Giúp tôi một tay, tôi cõng cho nhanh!” Thêm một vài bạn nữ khác phụ Mẫn đỡ cô đứng dậy, cô lúc này chẳng còn chút sức lực để từ chối sự giúp đỡ của cậu. Cô cứ nghĩ sau lời nói kia sẽ làm tổn thương cậu, và tình bạn của cả hai sẽ dừng lại, nhưng không ngờ lúc này đây cậu lại giúp cô. Không biết có phải vì đang bị đau hay không mà khóe mắt cô rơi xuống vài giọt lệ, thấm vào đôi vai cậu, cô ôm chặt cậu hơn một chút như muốn níu giữ chút khoảnh khắc ấm áp này, cậu cảm nhận được vòng tay cô có chút ấm nóng và run rẩy, cậu lo lắng: “Bà ráng một tí nha! Sắp đến rồi!” Cô không trả lời chỉ tựa vào lưng cậu, đến phòng y tế, cậu nhẹ nhàng đặt cô xuống, đưa tay sờ lên trán, người cô rất nóng, ánh mắt lừ đừ nhìn cậu, cô nhỏ giọng: “Tôi xin lỗi!” Cậu biết cô đang xin lỗi về điều gì nhưng cậu không lên tiếng, lúc ấy cô Thảo y tế cũng vừa cầm nhiệt kế đi đến, cậu lùi lại đứng phía sau. Cô Thảo nhìn cậu và lên giọng nhắc nhở: “Em về lớp học đi, ở đây có cô rồi!” Cậu nhìn cô nhưng không nỡ rời đi, đến khi cô Thảo nói lần hai cậu mới quay trở lại lớp. Sau khi kết thúc tiết thể dục, cậu đi đến phòng y tế thì trông cô đã đỡ hơn đôi chút, cả hai cùng ra về, đến nhà xe cô muốn dắt xe đạp thì cậu đã chặn lại: “Tôi chở bà về trước rồi tôi với thằng Lâm quay lại lấy xe.” “Không cần phiền thế, tôi đi được.” – Cô từ chối. “Giờ bà muốn tự lên xe hay để tôi cõng thêm lần nữa!” Cô nhìn cậu muốn nói gì đó nhưng lại thôi, sau khi ngồi trên xe cả hai đều không nói lời nào, qua mấy đoạn đường ổ gà, theo quán tính cô cứ bám vào vạt áo cậu, nhưng cũng buông ra rất nhanh. Cậu sợ cô còn mệt nên lên tiếng: “Bà có khó chịu thì cứ nói với tôi! Bà ngồi sau nên tôi không biết bà làm sao? Lỡ bà có xỉu lần nữa tôi không biết phải làm sao luôn đó!” Cô vờ như không nghe những gì cậu vừa nói, cô thỏ giọng: “Ông không giận tôi sao? Chuyện lúc trưa…” Cậu cắt ngang lời cô: “Quên rồi! Lúc trưa bà nói gì?” Cô cũng ngập ngừng: “Ờ, tôi… tôi cũng quên rồi! Ông coi như lúc đó tôi để quên não ở nhà đi!” “Vậy giờ gắn não lại chưa? Cần tôi giúp một tay không?” Cô đấm nhẹ vào lưng cậu, lại thì thào: “Tôi hơi chóng mặt, cho tôi tựa vào lưng ông được không?” “Cứ thoải mái, tựa chưa đủ, ôm chắc vào, tôi chạy xe ẩu lắm đó! Tôi làm rớt bà khi nào không hay ấy!” Cô không còn sức để đôi co với cậu, cô nhẹ nhàng tựa vào lưng cậu, cái tựa đầu thật ấm áp, cô muốn những giây phút này sẽ kéo dài thật lâu, hoặc thời gian có thể ngưng đọng lại thì tốt biết mấy, đang mãi nghĩ vẫn vơ thì cậu đưa tay ra sau: “Tay bà đâu? Tôi mượn tí.” Cô đang nhắm mắt nghe cậu gọi cũng từ từ đưa tay về phía trước, bàn tay cô nhợt nhạt hơn thường ngày, vẫn còn hơi nóng có lẽ vì sốt, cậu nghĩ thế liền đưa tay mình đón lấy tay cô và đặt ngay bên eo, cô ngạc nhiên muốn rụt lại thì cậu càng nắm chặt hơn: “Không được nhúc nhích! Như vậy tôi mới yên tâm, lỡ bà ngủ quên tui còn biết đường mà đỡ.” “Ông không sợ người ấy ghen à!” “Có phải bà rớt não thật không đó! Người ấy là người nào?” “Ờ thì… chẳng phải mọi người đang đồn ông và Trâm đang quen nhau đó sao?” “Trời ạ! Ai đồn mà ác vậy? Sao không xác thực qua chính chủ là tôi đây mà lại đi tin mấy lời người ta nói!” Bị hỏi ngược lại khiến cô im lặng, cô vẫn tựa vào lưng cậu không nói gì, có vẻ như cậu sợ cô hiểu lầm nên nói tiếp: “Tôi và Trâm không có gì cả? Chỉ là tôi lười phải giải thích mấy chuyện nhỏ như thế. Nhưng mà hình như giờ không phải là chuyện nhỏ nữa rồi!” Cô vẫn im lặng và cậu lại tiếp tục từ câu chuyện này đến câu chuyện khác, như thể cậu chưa từng được nói, đến mức cô phải lên tiếng: “Ông có biết hôm nay ông nói nhiều lắm không hả? Tôi nghe mà nhức hết cả đầu.” Cậu đang lái xe thì phì cười, tay cậu chạm nhẹ vào tay cô khiến cô co lại: “Hôm nay bà làm tôi đau lòng nhiều lần lắm đấy, đợi bà hết bệnh, tôi đòi cả vốn lẫn lãi!” Cô hừ nhẹ một cái và tiếp tục nhắm mắt còn cậu lại phì cười và ngước nhìn lên bầu trời xanh, những áng mây nhẹ nhàng trôi, những chú chim nhỏ đang bay lượn, cảnh vật vẫn như thế nhưng cậu lại cảm thấy bầu trời hôm nay thật đẹp. Chú thích:
|
0 |
| 0 |