Gặp lại ánh sao
Ánh sao tôi lặng lẽ cất giữ ở một góc trời riêng suốt nhiều năm là cậu ấy!
Tôi là công chúa Trịnh Minh Châu. Hôm nay là ngày khai giảng cấp ba của tôi. Chiếc xe đạp lướt chậm trên con đường cây xanh rợp bóng, những vòng bánh xe quay đều như kéo theo cả những mảnh nắng cuối cùng của mùa hạ đang dần vỡ vụn trên mặt đất. Phiến lá vàng lảo đảo theo gió, dùng dằng tiếc nuối chẳng nỡ rời cành, rồi cuối cùng cũng đành buông mình rơi xuống. Tôi nhìn theo, bỗng thấy trong lòng rộng ra một khoảng trống mơ hồ đến mức chẳng biết bấu víu vào đâu. Vèo một cái, cánh cổng trường đã sừng sững trước mắt. Mẹ từng bảo đây là chiến trường mà tôi buộc phải dốc hết sức lực cho những năm tháng sắp tới. Thế nhưng, đứng giữa không khí náo nhiệt ấy, tôi lại thấy mình giống như một nhân vật qua đường trong cuốn tiểu thuyết thanh xuân rực rỡ, chỉ biết lặng lẽ đứng ngoài lề nhìn ngắm sự náo nhiệt vốn chẳng thuộc về mình. “Minh Châu!” Giữa dòng suy nghĩ đang trôi dạt, một giọng nói trầm ấm khiến tôi giật mình xoay người lại. Dưới tán bàng già xanh ngắt là bóng dáng người con trai cao lớn đang đứng. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, vỡ tan trên vai áo cậu thành những đốm sáng lấp lánh như mảnh pha lê. Đôi mắt phượng hơi xếch mang theo vẻ lạnh nhạt, đẹp đến mức khiến người ta không dám nhìn quá lâu. Cậu ấy là Bùi Duy Anh – lớp trưởng 10A1 Toán. Cũng là ánh sao tôi lặng lẽ cất giữ ở một góc trời riêng, sáng âm thầm qua bao mùa nhung nhớ. "Tôi nhờ cậu cái này không chứ ?" "Được!" “Lúc diễu hành lớp, cậu cầm giúp tôi bảng tên lớp nhé. Tay thằng Khôi hôm qua chơi bóng bị trật khớp, giờ không nâng nổi.” “Ừ, để đó cho mình.” "Cảm ơn." Duy Anh gật đầu, như có như không nhếch môi cười một cái, tay cầm cây cờ cao hơn mét sáu phóng vụt đi nhanh như cơn gió. Tôi ngẩn người, cúi đầu nhìn mu bàn tay vẫn còn vương chút dư vị lành lạnh từ cái chạm vô tình vừa rồi. Cảm giác ấy cứ râm ran mãi kéo theo hai vành tai dần đỏ ửng. Chúng tôi học cùng một mái trường suốt bốn năm cấp hai nhưng khác lớp. Trông chẳng khác gì hai con tàu lướt trên những đường ray song song, đi ngang qua nhau mà chưa từng chạm mặt. Nếu có gặp mặt, cũng chỉ là hai cái tên xuất hiện cạnh nhau trên bảng thành tích học tập cuối kỳ. Thế nhưng, mỗi lần đi học, tôi đều không kìm lòng được mà lén lút đi vòng qua phía cầu thang gần lớp Duy Anh. Rõ ràng vẫn là gương mặt ấy, nhưng mỗi lần nhìn thấy lại mang đến một cảm giác khác biệt. Cứ như một món bảo vật mà càng quan sát kỹ, tôi lại càng phát hiện ra những điểm cuốn hút lạ kỳ. Cứ thế, tôi tựa như một kẻ thám hiểm thầm lặng, không thể cưỡng lại sức hút từ ngôi sao rực rỡ mà xa vời kia. "Công chúa làm gì đứng đây thất thần thế? Vào ổn định chỗ kìa!" Tuyết Như tay cầm hộp phấn nền, tiện tay đập nhẹ vào vai tôi một cái rõ kêu. Nó là một trong hai người bạn thân nhất và là kẻ đầu têu cho biệt danh "Công chúa". Cái tên này ra đời từ những bộ phim hoạt hình dài lê thê hơn ba mươi tiếng. Tôi bị nó gán cho hình ảnh của một cô công chúa mệnh nữ phụ phản diện, mang trong mình vẻ đẹp sắc lạnh cùng cái bụng đầy rẫy dã tâm. “Lên cấp ba rồi, mày đừng gọi tao là công chúa nữa được không? Quê chết đi được!” Nó bĩu môi, miệng vẫn bật chế độ luyên thuyên không dứt: "Rồi rồi, tuân lệnh công chúa. Thằng Huy đâu rồi ta? Nãy còn đưa tao hộp xôi to tổ bố. Đột nhiên tao thấy so với mấy thằng đang thả thính tao dạo này, nó còn có tâm hơn khối.” "Tao có được cho hộp xôi như mày đâu mà biết." Tôi câm nín nhìn cái vẻ vô tư lự của nó. Thật là uổng phí cái danh hiệu “huấn luyện viên tình trường”, “chiến thần tình yêu” mà nó tự phong cho mình suốt năm năm đọc ngôn tình. May mắn thay, định mệnh không chỉ cho tôi đoàn tụ với lũ bạn thân, mà còn hào phóng rút ngắn khoảng cách vạn dặm, đưa tôi vào chung lớp với Duy Anh. Thực ra, cái duyên ấy hoàn toàn là thành quả tôi đã đổ mồ hôi sôi nước mắt, sứt đầu mẻ trán ôn thi. Cuối cùng, tôi chật vật đáp cánh an toàn ở vị trí thứ tám. Còn cậu ấy? Vẫn ung dung độc chiếm ngôi vị số một như một lẽ tự nhiên bất di bất dịch từ những năm cấp hai. Sân trường lúc này như một bản giao hưởng rộn ràng, được viết bằng nắng sớm tháng Chín và sắc trắng tinh khôi của đồng phục. Khối lớp 10 chúng tôi đang rục rịch dàn hàng để chuẩn bị tiến vào lễ đài. Giữa cái nắng sớm dịu dàng và tiếng bước chân hỗn loạn, Duy Anh bất ngờ tách khỏi vị trí dẫn đầu, bước ngược lại phía tôi. "Cậu cầm bảng có nặng không? Hay để tôi đổi người khác." Cậu nheo mắt nhìn chiếc bảng trên tay tôi. "Không nặng, mình cầm được." "Xin lỗi! Trong lớp này ngoài thằng Khôi ra, tôi chỉ quen biết mỗi mình cậu nên ban nãy mới đánh liều nhờ vả." Quen biết ư? Tôi bị lời nói của Duy Anh làm cho choáng váng. Phía sau vẻ ngoài đang cố gồng mình để giữ điềm tĩnh, lòng tôi đã náo loạn đến mức tưởng như chỉ cần đưa một chiếc micro, tôi có thể gào thét ngay một bản nhạc Rock điên cuồng nhất. "Cậu quen biết mình à?" Duy Anh không trả lời ngay. Cậu nhìn tôi chốc lát rồi bất chợt nở nụ cười - một cụ cười còn rạng rỡ hơn cả ánh bình minh: "Cậu đoán xem." Dứt câu, cậu ấy đã thu lại mọi cảm xúc, trở về với dáng vẻ lãnh đạm vốn có. Sự thay đổi đột ngột khiến tôi thoáng tò mò, nhưng lại không dám hỏi thêm. Tiếng trống lệnh vang lên giòn giã, dội thẳng vào lồng ngực. Duy Anh sải bước đi trước, lá cờ đỏ trong tay cậu vung lên, phấp phới như một vệt lửa rực rỡ cắt ngang bầu trời xanh thẳm. Ánh sáng phản chiếu lấp lánh trên những bộ đồng phục trắng tinh khôi xung quanh, tạo nên một cảnh tượng đẹp đến nao lòng. Vì cùng đại diện đi đầu tiên, chúng tôi trở thành tâm điểm của sân trường. Những ánh nhìn, từ học sinh đến khách mời, vô thức đổ dồn về phía trước. Tôi tinh ý cảm nhận được phần lớn trong số đó đều hướng về Duy Anh. Không cần đến bất kỳ lời giới thiệu nào, tôi có thể cảm nhận được rằng ngôi vị "hotboy số 1" của ngôi trường này sắp đổi chủ rồi. |
56 |