Thanh Xuân Chìm Trong Hồi Ức

Tỏ tình và cái kết


"Châu ơi, đi học thể dục!" Giọng nhỏ Như vang lanh lảnh, hòa cùng thằng Huy từ dưới nhà vọng lên.

Tụi nó đến đúng tám giờ, vừa lúc tôi đang gấp vội tập sách sau buổi ôn sớm. Hôm nay lớp có hai tiết thể dục, một phần lịch học chẳng mấy ai mong đợi, trừ vài đứa mê vận động hoặc thèm nghỉ học lý thuyết.

"Thưa mẹ con đi học." Hiếm hoi lắm mới thấy mẹ ở nhà vào buổi sáng. Hai giây trôi qua, rồi ba giây nữa tuyệt nhiên chẳng có lấy một tiếng đáp lời. Tôi cũng chẳng buồn đợi thêm nữa mà quay lưng đi thẳng.

Ba đứa vừa ra khỏi hẻm, giọng Như và Huy đã oang oang cả một góc trời. Thằng Huy mải mê phát biểu về cái drama mới hóng hớt được, đủ mọi điệu bộ khua tay múa chân khiến nhỏ Như cười ngặt nghẽo, suýt lạc tay lái vào lề đường.

"Haha, sao mới đầu năm lắm đứa mù thế? Cái thằng Điền đó nổi danh ăn chơi sa đọa từ hồi cấp 2. Tao nhớ hồi đó có nghe nó quen một  lần bốn  em."

"Vậy mày có nhớ hồi đấy mày cũng thích thằng Điền không?" Huy cười khẩy chọc ngoáy ngay.

"Mày còn nói nữa thì đừng trách tao chích lủng bánh xe mày nhé!"

Tôi thong thả đạp xe phía sau, lặng lẽ nghe bọn nó chí choé. Thứ âm thanh ồn ào ấy lại vô tình khiến đời tôi rực rỡ hơn.

Vừa vào bãi xe, ánh nhìn tôi đã vô tình va phải một bóng dáng không thể nào lẫn đi đâu được. Giữa sân trường ngập nắng, Duy Anh nổi bần bật một cách đầy ngang trái trong bộ đồ thể dục màu xanh chuối non, thứ sắc độ mà chỉ mới sáng nay thôi, tôi còn không tiếc lời phỉ nhổ.

Rõ ràng những năm trước vẫn là xanh lá cây, thế quái nào năm nay lại đổi sang cái màu khó nói này. Tôi cúi đầu liếc nhanh xuống chính bộ đồ đang mặc trên người mình. Cùng một màu, cùng một kiểu dáng, quả nhiên giữa người với người vẫn có sự khác biệt. Nếu Duy Anh đẹp ngời ngời thì tôi trông thực sự giống một con ếch xanh. 

Nghĩ đến đó, tôi khẽ thở dài trong lòng. Thôi thì coi như đồ đôi với crush đi.

"Cái màu này gớm vãi trời ơi!"

Như mếu máo, bộ dạng như chỉ chực lột phăng cái áo trên người. Ai bảo nó ghét xanh chuối non từ nhỏ chứ.

"Tao thấy cũng đẹp."

"Không phải ban nãy mày còn chửi cay mắt à?"

"Giờ tao bỗng thấy đẹp. Không được à ?"

"Vô hàng sắp xếp lẹ chứ trễ giờ mấy má ơi!" Thằng Huy cắt ngang cuộc trò chuyện, lôi xệnh hai đứa tôi chạy về lớp.

Tôi từng rất tự tin vào khả năng giữ bình tĩnh. Nhưng đứng trước cảnh tượng ba mươi lăm con ếch xanh chen chúc nhau, lại thêm mấy thằng con trai phía trước phồng má giả giọng kêu “ộp ộp”, tôi rốt cuộc cũng không nhịn nổi bật cười nắc nẻ quên cả trời đất.

“Ộp ộp, haha… ộp ộp.” Tôi theo thói quen đánh bôm bốp vào vai Như đứng sau.

Nhưng mà bờ vai này sao mà cứng thế, lại còn cao đến mức tôi phải hơi rướn người mới vỗ tới?

Ngẩn đầu lên, tôi vừa vặn chạm phải đôi mắt của Duy Anh. Cậu ấy hơi sững lại, ánh mắt cứ thế đóng đinh trên gương mặt tôi. 

Sau một thoáng lúng túng, xấu hổ đánh mắt đi chỗ khác, tôi mới lấy lại chút bình tĩnh để mở lời phá vỡ sự im lặng.

Nhưng sự bình tĩnh ấy chẳng kéo dài được lâu khi tôi nghe thấy tiếng cười từ phía hai đứa bạn thân nào đó. Tụi nó đứng bên trái, thu trọn vào tầm mắt toàn bộ màn quê độ vừa rồi.

Đúng là bạn tốt!

" Cậu... không lên điều hành lớp à?"

"Hôm nay buổi đầu, thầy có mấy yêu cầu cần nhắc. Lát nữa tôi mới lên." 

"À.." 

Tôi cúi gằm mặt nhìn mũi giày. Tưởng rằng cuộc đối thoại gượng gạo ấy đã khép lại, thì từ phía sau lưng đã truyền tới hai chữ nhẹ bẫng:

“Ộp ộp"

Tôi: "..."

Trên đời này có thuốc chống nhục không?

Xin hãy ưu tiên cho bệnh nhân giai đoạn cuối như tôi một thùng.

-

Cuộc sống cấp ba của chúng tôi quay cuồng trong những tập tài liệu dày cộp, từ sáng đến tối, đầu luôn cúi gằm vào sách vở. Dần dần, các bạn nữ trong lớp cũng bắt đầu làm quen với nhau, tạo nên những vòng tròn nhỏ thân thuộc giữa một rừng nam sinh. Vì là lớp chuyên Toán, số nữ sinh trong lớp chỉ đếm được trên đầu ngón tay, đúng bảy cô gái giữa biển người. Trong số đó, Thúy Vi khiến tôi để ý nhiều nhất. Cậu ấy sở hữu ngoại hình nổi bật cùng cách ăn nói nhẹ nhàng và khép nép cực kỳ đáng yêu.

Đang lúc tôi mải mê nhìn bài toán trong vở, một bàn tay thon dài bất ngờ chìa ra trước mặt: "Ăn đi."

Tôi nhìn viên kẹo dâu nằm gọn trong lòng bàn tay Duy Anh. Không biết cậu ấy đã đứng cạnh tôi từ bao giờ, mới vừa rồi tôi còn thấy cậu ấy đang ở ngoài sân trường cơ mà.

"Cảm ơn cậu!" 

Đúng như tôi dự đoán, chỉ sau vài tháng, cậu trai này đã nghiễm nhiên trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn, đứng giữa những quỹ đạo si mê không hồi kết. Hầu như ngày nào cũng thấy cảnh những cô bạn cùng khối hay mấy chị khóa trên bày tỏ lòng ngưỡng mộ bằng đủ loại quà cáp cầu kỳ. Thế nhưng, đáp lại tất cả những nồng nhiệt ấy, Duy Anh luôn giữ vẻ lạnh lùng từ chối. Phong thái ấy không những không làm người ta xa cách, mà trái lại càng khiến đám đông điêu đứng và khát khao chinh phục cậu ấy hơn.

Hôm nọ, cô bạn lớp Văn nhờ tôi lén bỏ hộp socola vào hộc bàn Duy Anh. Dù trong lòng hơi miễn cưỡng, nhưng trước sự thành khẩn của người ta, tôi đành gật đầu làm giúp. Lúc Duy Anh phát hiện, cậu khẽ nhíu mày, gương mặt thoáng chốc phủ một tầng sương lạnh.

"Ai nhờ cậu, cậu cũng làm à?"

"Mình không biết từ chối." Tôi đáp, giọng nhỏ dần vì cảm thấy có lỗi, dù rõ ràng mình chẳng làm gì sai.

"Lần sau cậu cứ thẳng thắn nói không muốn làm, hoặc là nói Duy Anh không thích như thế. Cái kiểu không biết từ chối này của cậu, sớm muộn gì cũng bị người ta a bắt nạt cho xem."

"Ừ."

"Ngoan lắm!" Cậu ấy thuận tay nhẹ nhàng xoa đầu tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi như trúng phải bùa mê ái tình, mấy ngày tiếp theo đều nằm mơ thấy cảnh tượng đó.

Thằng Đình đang chơi ngoài sân trường bỗng dưng mặt mày hớn hở vừa chạy vừa la làng:

"Châu, Châu ơi! Có thằng Khánh lớp Lý 1 nhờ tao kêu mày ra nè!"

Tôi đang cúi gằm mặt vào cuốn sách ngước đầu lên đầy hoang mang:

"Khánh nào?"

"Thằng thủ khoa lớp Lý lúc thi vào á!" Nghe vậy mà tôi vẫn mù tịt, chẳng biết là ai. Thằng Đình hóng hớt như thể chuyện quốc gia đại sự, lập tức hô hào cả lớp đổ dồn ra cửa sổ.

Duy Anh cầm khối rubik ráp dở cũng bật dậy, sải bước ra ngoài với vẻ mặt đanh lại, đôi mắt sắc lẹm của cậu chĩa thẳng về phía tôi. Cái nhìn ấy khiến tôi lòng đầy rối rắm chẳng hiểu mình đã làm sai chuyện gì.

"Chào Châu, mình là Khánh lớp Lý 1, mình có cái này muốn tặng bạn." Nói rồi cậu ta trịnh trọng móc từ sau lưng ra một con Doraemon cỡ vừa.

"Nhưng mà tụi mình có biết nhau hả?" Tôi lập tức chặn ngay. Thành thật mà nói, tôi sợ mấy đứa bạn cũ mách ba mẹ tôi chuyện này. Cái viễn cảnh lên thớt vì chuyện yêu sớm lướt qua não nhanh hơn tốc độ ánh sáng.

Cậu bạn tên Khánh vẫn tự tin như cũ: "Lần đầu gặp Châu ngày khai giảng mình đã thích Châu, có thể làm bạn gái mình không?"

Lần đầu được tỏ tình thẳng mặt giữa bàn dân thiên hạ, tôi hoàn toàn chết lặng, đầu óc trống rỗng. Từ chối giữa sân trường thì quá nhẫn tâm, chẳng khác nào đạp đổ danh dự người ta. Phải làm sao trong hoàn cảnh xấu hổ này bây giờ?

"Mình..." 

Đúng lúc tôi đang lúng túng giữa một rừng ánh mắt tò mò, thì một giọng nói đanh thép, vang dội như sấm sét giữa trời quang:

"Thầy ơi! Có bạn Khánh lớp Lý 1 đang công khai tỏ tình, lôi kéo bạn lớp em yêu sớm ạ!"

Bùi Duy Anh nãy giờ vẫn đứng tựa cửa như pho tượng, giờ đây đang giơ tay hô to báo cáo với thầy Hiệu phó vừa đi ngang qua. 

Mấy đứa trong lớp đang hóng hớt trố mắt nhìn qua. Thằng Khánh tay giữ nguyên gấu bông cũng đứng như trời trồng, gương mặt đông cứng như tượng sáp. Chẳng ai ngờ cảnh tỏ tình lãng mạn lại bị phá hỏng theo cách không tưởng như thế này.

2

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này