[Trở về] Ý nghĩa: Sẽ có những nơi chốn cũ đã rời xa lâu ngày nay ta muốn trở lại, cũng sẽ có những nơi dù chưa từng đặt chân đến những vẫn sẽ khiến ta có cảm giác thân quen đến lạ kì, giống như, đó là nơi mà ta vốn từ lâu đã nên thuộc về
Cớ sao thế giới lại tự làm khổ nhau Để cho ai cứ trằn trọc mãi mấy canh thâu Bao nhiêu nỗi đau chẳng tài nào xoá hết Tưởng như dù chết, ta cũng chẳng thể thoát ra đâu
Ta đi mãi đi mãi trên con đường Mặc kệ đá sỏi đương đâm chân đau xót Ta đã từng cầu mong ai là người tốt Nhưng thứ ai làm lại như thiêu đốt lòng tin Vì sao họ phải để ta cầu xin Cầu xin rằng hãy cho ta được sống Trong những ngày đầy mưa giông khó nhọc Trong những tinh gian lừa lọc, vậy mà ta vẫn tin Chi bằng làm ơn hay để ta ngủ im Ngủ im như thể ta đang chìm Chìm vào cõi mộng mơ, ta chạy đi tìm ta lúc ta đang còn trẻ Vậy mà đã tìm mãi 20 năm trời có lẻ Sao ta vẫn chưa tìm được chính ta
Ở nơi nào đó xa thật xa Có nơi nào để ta gửi hồn và thể xác Nơi ta an yên sau nhường đó năm lang thang lưu lạc Chỉ mình ta cho tới khi tóc trắng bạc mắt mờ Núi ngàn nhận ta về với đất trời nên thơ Nếu là mơ thì ta mong rằng đừng bao giờ thức giấc Vì, vậy mà có ngày chỉ có ta với ta và con người thật Không còn phải chật vật đắm mình trong hàng vạn cơn đau Dãy núi và ánh mặt trời chiếu rọi khuất sau Buồn từng giấu, nay cũng không còn muốn giữ Ta sẽ sống mãi nơi đây mà không còn tư lự Ngày tháng trước ơi, giờ đã chẳng còn như...
Hỏi người sao cây cỏ có màu xanh Người bảo xanh, xanh vì diệp lục Còn ta bảo xanh vì tâm đã thoát khỏi thế gian trần tục Chẳng còn nhìn đời bằng đôi mắt ướt nhoè ngầu đục Nên dù lá cây hay chỉ là thân gỗ mục, tất cả sẽ đều một sắc xanh
Băng qua núi rồi tung tăng trên những ngọn đồi À kia rồi, là đồi chè cũng màu xanh ngát Đắm chìm vào cao xa và hương thanh ngào ngạt Cùng nắng mấy vạt, sà xuống, sáng ngời Gió cũng ghé tới dạo chơi Ta ôm trọn lấy hơi hoa thoảng qua tươi mát Từng lá chè đung đưa như đang vui hát Tâm hồn đã từng mục nát, giờ sống lại, như mơ Ta còn nghe thấy tiếng chim hót lúc mới lờ mờ Trời trở sáng, bình minh vừa tỉnh giấc Ta vừa tìm lại được thứ ta từng đánh mất Ở nơi núi non hùng vĩ, còn trời đất thì vạn cao Nhưng trong tâm can vẫn biết ơn cuộc sống trước kia tới nhường nào Nhờ có nó ta mới biết thế nào là ngũ vị Đời cay, đắng, xót chua cùng khổ đau bi luỵ Giờ chỉ còn mật ngọt như hương đầu nhuỵ của những cánh đồng hoa Ta ở đây, với ta và chỉ có mình ta Nếm hạnh phúc, từ lâu ta mong ước Những nụ cười mà từ lâu ta mong có được Những niềm vui không cần đặt cược mà cứ thế đến với ta
Gửi tới những kẻ dù ở xa hay từng ở cạnh ta thân mật Xin hãy đừng tìm ta, vì hồn này đã tìm thấy nơi nó thật muốn thuộc về