[Thơ Dự Thi] Chạm Chữ Động Tâm
Lữ khách - Du Tử
[Thổ lộ]
Ý nghĩa: Nói ra điều thầm kín trong lòng.
Ráng chiều hôm nay thật đẹp Giống như lúc em gặp anh Khi hoàng hôn trên biển mờ dần Bóng dáng anh kéo dài tựa mãi mãi. Chiếc mũ đen đã trở nên quen thuộc Là biểu tượng em nhớ của riêng anh Tiếng đập vang nhè nhẹ trong lồng ngực Mặc cho anh chưa từng biết đến. Rồi một ngày em chẳng tìm thấy anh Trong dòng người nô nức lại chật chội Em chẳng thấy chiếc mũ đen mỗi chiều Trả lại sự chia cách cho ta. Lần đầu tiên, em ghét đôi mắt này Không thể nhìn được thấy anh Lần đầu tiên, em ghét bản thân mình Vì em sắp xa nơi này. Em là người lữ khách phiêu du Ở lại một nơi là điều không thể Cấm kị mà em coi là dễ dàng Lại bị anh phá bỏ thật mau. Có lẽ trong cuộc đời của anh Em cũng chỉ sắm vai người qua đường Lướt qua chẳng khác một cơn gió Đến đi, không một người để tâm. Khó chịu lắm, anh có biết không? Em cũng chẳng biết nên làm gì Có lẽ sẽ không bao giờ quay trở lại Lần này đi, là mãi mãi. Anh có thể chậm lại được không Cho em một câu nói níu kéo? Cho dù chỉ là giả vờ Em cũng sẽ vui vẻ mà trả lời. Đáng tiếc, câu nói ấy em chẳng thể chờ được Yêu anh, em đã đánh mất bản thân Người ta từng nói, em không coi là sự thật Gặp được anh, em mới thấy thật khó khăn. Quên anh? Em đương nhiên làm được! Đó là yếu tố cơ bản của một người lữ khách Nhưng, em không dám làm vậy Không lỡ bỏ anh vào chiếc rương tăm tối. Ngày đó rồi cũng sẽ phải đến Rời xa nơi này, rời khỏi anh Có lẽ em sẽ giữ lại kỉ niệm Ôm đến cuối chân trời, nơi nào cũng có anh. Con tàu sắp khởi hành rồi đấy! Trong chuyện cổ tích, em sẽ thấy được anh Hi vọng mong manh nhưng không dễ vỡ nát Bóng anh, lại chưa thấy xuất hiện. |
0 |