Thuần hoá: Kẻ ngoại đạo

Phần 2 - Chương 2: Trở mặt


Tôi nắm tay Hoài Nam, theo sát cậu ta đồng thời nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm dấu hiệu nào đó. Thế rồi, tầm mắt bị bảng thực đơn bỏng nước đầy màu sắc che mất. Giọng Hoài Nam vang lên bên tai tôi:

“Chị thích bỏng vị ngọt hay mặn? Muốn uống gì ngoài coca không?”

Như sực tỉnh, tôi thoáng đọc lướt qua mục đồ uống, chọn đại:

“Chị uống nước cam. Bỏng vị phô mai.”

“Rồi, để em gọi.”

Hoài Nam vừa cười nói với nhân viên, vừa kéo tôi đến gần, ôm eo tôi bằng một tay. Ở xung quanh, vài cô gái nhìn tôi đầy hâm mộ. “Bạn trai” tuy ăn mặc phong cách đơn giản, nhưng có khí chất, nhìn kiểu gì cũng thấy đẹp. Quần kaki cắt may vừa vặn với đôi chân dài thẳng tắp, cơ ngực ẩn hiện sau lớp áo polo, yết hầu đầy gợi cảm và khuôn mặt như tượng tạc. Nếu không biết cậu ta là kẻ như thế nào thì chắc tôi cũng tự hào lắm. Tiếc là, mỗi lần đưa mắt lướt dọc bên mặt Hoài Nam, tôi chỉ có thể nhớ đến biểu cảm khi cậu ta muốn giết tôi.

Tôi bước sang một bên, đánh nhẹ vào cánh tay cậu ta, nhỏ giọng nói:

“Mọi người đang nhìn kìa, đừng có ôm ôm ấp ấp nơi công cộng.”

“Lạnh lùng quá đi mất.”

Thấy Hoài Nam ôm ngực giả bộ bị tổn thương, tôi nhịn không được che mặt, nhận được đồ ăn liền kéo cậu ta đi. 

Ở khu vực chờ vào phòng chiếu, tôi ngồi chưa ấm chỗ đã chậm rãi đứng dậy, nói:

“Chị vào nhà vệ sinh một lát.”

“Không được.”

Hoài Nam mỉm cười nói, khiến tôi không rõ cậu ta đang trêu chọc hay đang nghiêm túc. 

“Nhưng cửa nhà vệ sinh ở ngay đó, chị có trốn đi đâu được đâu… Em đang đùa, phải không?”

Tuy nhiên, vì cần ở một mình nên tôi buộc phải vắt óc nghĩ cách thuyết phục cậu  ta. Quyết định sử dụng vũ khí bí mật, tôi bất chấp tất cả cúi gằm, lí nhí:

“Chồng ơi, năn nỉ mà.”

Hai má nóng bừng, mặt tôi đỏ lên vì ngượng ngùng, đã tạt nước lạnh mà vẫn chưa hạ nhiệt. Ảnh phản chiếu trong gương trông chẳng khác gì một cô gái bình thường đang sửa soạn cho buổi hẹn hò. Kiểu tết tóc xinh xắn này là Hoài Nam làm, váy áo là cậu ta chuẩn bị, son môi cũng là cậu ta tô. Tôi nhìn chằm chằm hình ảnh trước mặt, chợt cảm thấy mình giống như một con búp bê.

Bỗng, cô gái trẻ đứng ở bồn rửa tay bên cạnh chìa khăn giấy ra trước mặt tôi.

Hành động của cô ấy kéo tôi về với thực tại. Bắt gặp ánh mắt đối phương, tôi lập tức nhận ra đây là ai. Không đợi tôi mở miệng, "bác sĩ" nương động tác đưa giấy, nhét thứ gì đó vào cổ tay áo của tôi. 

“Em… cảm ơn.” Tôi ngập ngừng nói.

Mặt không biểu cảm, "anh ta" lập tức biến mất. Đoán chừng trên người tôi chắc chắn có máy nghe trộm, nếu không thì anh ta đã chẳng thận trọng như vậy.

"Thứ gì đó" là một túi zip cỡ nhỏ đựng vài viên thuốc. Núp trong buồng vệ sinh, tôi ngẫm nghĩ hồi lâu. Dựa trực giác, tôi vẫn chưa cảm thấy có vấn đề. Nếu tôi không nhầm thì bác sĩ muốn mượn cơ thể tôi, tức là loại thuốc này trộn lẫn môi giới giúp anh ta kiểm soát thân thể của người khác. 

Rốt cuộc là gì nhỉ? Tôi tự hỏi, và chợt có câu trả lời:

“Là máu của tôi, em uống trực tiếp sẽ nhanh hơn.”

Một bóng hình mờ nhạt, một ký ức xa xăm hiện lên trong tâm trí, như thể kiếp trước tái hiện trong giây lát, vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm. Tôi cau mày, mở túi, cắn răng nuốt một viên.

Có lẽ thuốc cần thời gian mới phát huy tác dụng, hoặc là bác sĩ vẫn chưa hành động, buổi hẹn hò kết thúc êm đẹp. Thân thể tôi không hề cảm thấy gì lạ, cho đến khi về tới cửa nhà. Lần này, giọng nói của bác sĩ vang lên rõ mồn một trong đầu tôi:

[Đừng hoảng. Cứ tiếp tục cư xử như thường đi!]

Toàn thân đột nhiên cảm thấy lạnh băng, tôi trơ mắt nhìn chính mình chủ động khoác tay Hoài Nam, ngón tay đặt lên môi, ngẩng đầu chờ hôn. Tuy là lần đầu tiên đóng giả tôi nhưng anh ta cực kỳ thuần thục. Quá đáng hơn là Hoài Nam chẳng chần chờ chẳng nghi ngờ gì mà cúi xuống. Nổi cả da gà, đầu óc rối loạn, tôi đứng đờ người tại chỗ. Môi cậu ta hôn lên môi tôi, mút nhẹ rồi chậm rãi mơn man má và vành tai tôi. Một tay của cậu vuốt ve tóc, khuôn mặt tôi, sau đó trượt xuống eo. 

Thế rồi, Hoài Nam bỗng khựng lại, khụ một tiếng. Chỉ chờ có thế, bác sĩ lập tức giành quyền cử động. Anh ta đạp vào đầu gối Hoài Nam, lùi về khoảng cách an toàn. Tôi sửng sốt nhìn cậu ta khuỵu xuống, tự dưng ho liên tục không ngừng rồi phun ra một búng máu, trông giống bị hạ độc.

Hoài Nam không ngồi chờ chết, đánh trả. “Tôi” thành thạo gạt tay cậu ta sang bên, tung ra những cú đá liên tiếp. Đối phương túm được chân tôi, bác sĩ nhảy lên, mượn lực xoay người đá vào mặt cậu ta, nhanh như chớp thoát thân. Thường xuyên đi bộ và tập chạy khiến chân tôi chắc nịch, nhưng thật không ngờ rằng mình có thể làm được vậy. Hoài Nam lảo đảo đôi bước, mặt bị đá nghiêng, má đỏ lên. Cậu ta nuốt xuống một ngụm máu, khẳng định:

“Hạ Linh đâu? Trả chị ấy lại cho tôi!”

Đã lâu lắm rồi tôi mới thấy Hoài Nam nổi giận, cậu ta rút ra một con dao từ đế giày, chém về phía cổ chân tôi. “Tôi” lùi lại, mở miệng:

“Ôi trời, cơ thể là của chính chủ đấy! Nhẹ tay một chút!”

“Mày là ai? Muốn gì?”

Tôi cảm thấy Hoài Nam đã phát điên, thẳng tay nhắm trúng điểm yếu hại. Bác sĩ vừa giúp tôi né tránh, vừa đổ thêm dầu vào lửa:

“Bình tĩnh, bình tĩnh, nóng giận chỉ tổ làm độc phát tác nhanh hơn thôi!”

Cách anh ta nói chuyện quen đến mức mà Hoài Nam cũng nhận ra:

“Bác sĩ?” Nói rồi, cậu ta sực nhớ ra điều gì, thì thào: “Ra vậy, không phải Thánh tử, anh mới là người em trai… nên anh bắt đầu nhằm vào từ hồi tôi chuyển tới.”

Động tác chậm dần, Hoài Nam siết chặt dao trong tay, lăn để trốn một cú sút, tựa vào tường và hỏi:

“Mặc kệ lời trăn trối của chị anh sao?”

Mặc dù kể không đầu không đuôi, nhưng tôi biết cậu ta đang nói đến chiếc thẻ nhớ.

Giả như không nghe thấy, bác sĩ ngồi xuống ngang tầm mắt Hoài Nam bây giờ, mở miệng:

“Đau đến nỗi khó cử động nổi phải không? Đợi cậu chết, tôi sẽ giúp Hạ Linh quên hết sạch mọi thứ về cậu. Biết đâu sau này còn có cơ hội hôn em ấy mà không dính độc.”

Hoài Nam trừng "tôi", mắt hiện tơ máu, nghiến răng nghiến lợi:

“Tôi chỉ là công cụ, là thứ yếu, có đáng để anh mất công đối phó không?”

“Có chứ! Tôi nhìn cậu lởn vởn trước mặt càng ngày càng chướng mắt. Nếu không phải Hạ Linh lỡ miệng thì đáng ra cậu nên chết từ lâu rồi. Liên tiếp mất đi người yêu khiến cậu phát điên còn gì.”

Bác sĩ càng nói, tôi lại càng cảm thấy không ổn. Anh ta điều khiển cơ thể, khiến tư duy của tôi hỗn loạn. Chỉ có một lần tôi vô tình cứu Hoài Nam, nhớ không nhầm thì người đề xuất nhiệm vụ là bác sĩ. Tổng kết lại thì anh ta từng hại chết cậu ta, nhưng lại không hề cứu giúp tôi. Đúng vậy, cả trong hiện thực lẫn những viễn cảnh về tương lai, trừ khi tôi không dính dáng gì tới Hoài Nam, còn không thì anh ta luôn bỏ mặc tôi.

Trực giác réo vang chuông cảnh báo, mách bảo tôi dừng lại, đầu đau như búa bổ. Chẳng rõ vì sao nó lúc không lúc thiêng, tôi vùng vẫy đòi lại quyền kiểm soát cơ thể. Có lẽ đã nhận ra tôi chống cự, bác sĩ giật lấy con dao trong tay Hoài Nam, toan thọc vào cổ cậu ta. Bị dồn đến đường cùng, Hoài Nam nhào về phía tôi. Thực sự không thể để mặc cậu ta chết, tôi cũng cố hết sức lực dùng tay còn lại nắm chặt lưỡi dao sắc bén.

Cơn đau nhói khiến tôi choáng váng. Cảm giác như bị băng giá bao phủ biến mất. Mùi máu đặc trưng, gần giống mùi kim loại rỉ sắt, lan tràn trong không gian. Bàn tay rất đau, tôi co rúm, đùi đụng phải bụng của Hoài Nam. Lúc này, cậu ta đang vừa đè lên người vừa cắn chặt cổ tay tôi. Lưỡi dao quẹt qua đuôi mắt, suýt thì rạch ngang mắt cậu. Tim đập thình thịch, nghĩ mà sợ, tôi rơi lệ. Máu ứa từ vết thương trên mặt Hoài Nam nhỏ giọt, hòa lẫn cùng máu từ vết cắn trên cổ tay tôi. Bấy giờ, Hoài Nam nhả ra, chăm chú nhìn tôi, rồi nói:

“Lần đầu tiên trong đời có người bảo vệ em đấy!”

Vừa dứt lời, cậu ta gục xuống, ôm chầm lấy tôi. Tự giác là đã trở mặt, tôi cựa quậy cố đẩy cậu ta sang bên cạnh, định bụng rời khỏi đây. 

Hoài Nam chậm chạp vòng tay qua eo tôi, thầm thì:

“Đừng nói gì cả. Ở lại nghe thêm một lát được không?”

Hơi thở khó nhọc, cậu ta nói tiếp:

“Lần đầu tiên của em là hồi mười bốn tuổi, lúc đó còn chưa học đến chương trình tính dục. Đau, nhưng không được phép nói, chỉ được phép cười thôi. Em đã giết ả, vì bà ta thích em nên huấn luyện viên mới cân nhắc thêm môn học chết tiệt vào. Nhiều năm vậy vẫn có cảm giác như đồ vật, cơ thể - đặc biệt là móng tay, luôn phải sạch sẽ, lông tóc phải tỉa tót cẩn thận, lúc nào cũng phải để ý bề ngoài...” 

“Em mong chị xót thương à?”

Không màng đến lời nói của tôi, Hoài Nam tiếp tục thao thao bất tuyệt:

“Toàn bộ đều là nhiệm vụ, mà mấy năm nay em cũng không nhận việc kiểu đấy nữa rồi.” 

Hoài Nam ưa sạch sẽ, trước khi về nhà lúc nào cũng tắm rửa, có vết thương cũng phải bôi thuốc trước rồi mới về. Mấy năm gần đây cậu ta lên đại học mới có thể lựa chọn nhiệm vụ, tức là cậu ta bị lạm dụng suốt tuổi vị thành niên. Đúng là cảnh ngộ đáng thương thật, nhưng kể cho tôi nghe làm gì? Chẳng lẽ cậu ta tưởng tôi sẽ băn khoăn day dứt?

“Ngoài chị ra, chưa từng có ai hỏi em có muốn hay không. Em ghét ánh mắt tán thưởng, hâm mộ, ghen ghét, sợ hãi nên em thích những lúc chị nhìn như thể em thật đáng thương. Là chị mời nếm thử, làm xong lại khiến em cảm thấy hứng thú…” 

Hoài Nam bò lên, rúc đầu vào gáy tôi, níu kéo. Trọng lượng của người khác đè nặng làm tôi thấy khó chịu. Tiếp đó, chắc chắn không phải là ảo giác, tay cậu ta vận lực.

Tôi hoảng hốt vùng dậy, may mắn là tuy phần gáy bị đánh một cú nhưng lực không đủ mạnh. Sau đó, tôi chú ý đến túi zip trống rỗng nằm trơ trọi trên sàn lát gạch. Ra vậy, môi giới chỉ cần máu, viên thuốc hẳn là giải độc.

Kiệt lực, Hoài Nam nhìn tôi chằm chằm, cười nói:

“Trước đây, em không hiểu tại sao người ta muốn giải nghệ, muốn trốn chạy, nhưng giờ thì hơi hiểu rồi.”

Mình vừa ngây ngốc mặc cậu ta câu giờ. Tôi chửi thầm trong bụng, nhanh chóng tránh xa cậu ta, che vết thương và chạy ra khỏi nhà.

1

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này