Tiếng Ếch Kêu Trong Lòng Giếng Cạn

Chương 1.3. Tri kỷ lâm thời

"Than ôi! Đất nước ta đâu được nhường ấy. Khói can qua bốn bể, vó giặc tung hoành ngang dọc khiến sơn hà nghiêng ngửa, nhân gian tan tác, cảnh ly biệt đoạn trường: có kẻ con lìa cha, có người vợ mất chồng; nhà tan cửa nát, bốn phương tán lạc chẳng chốn dung thân…"

Nấn ná thêm giây lát rồi thằng bé cũng tạm biệt ba nén nhang như tạm biệt bạn chó vàng Khoai Lang. Lòng Châu nhẹ hẫng, cậu bước ra hiên, ngước nhìn khoảnh trời xám xanh đã ngớt mưa.

Quý Ly vẫn đứng trong gian điện, nhưng cái bóng của y không in được xuống sàn. Châu ngoảnh lại, ánh mắt cậu đã thôi e dè, giờ đây nó cất chứa thứ tình cảm thân thiết, tin cậy. Thằng bé cười:

– Cảm ơn anh… Anh biết nhiều vậy chắc hồi còn sống học rộng lắm ha?

Quý Ly khẽ cười, môi mím thành một nét cong khiêm nhường:

– Không dám nhận học rộng. Chẳng qua xứ ta ngụ dân tình sùng đạo nên những điều này ta thuộc nằm lòng thôi.

Châu tò mò hỏi:

– Thế anh quê ở đâu?

– Ta vốn người huyện Vĩnh Lộc, phủ lộ Thanh Hoá. Sau vào kinh làm quan dưới thời Nghệ Hoàng.

Nắm được vài từ khóa quan trọng, Châu búng tay cái chóc:

– Vậy mình cùng là người Việt với nhau cả. – Đoạn thằng bé gãi mũi cười ngượng. – Chuyện hiển nhiên quá nhỉ, anh không phải ma Việt Nam thì sao nói tiếng Việt sõi vầy được.

– À. Ra “Việt Nam” là tân quốc hiệu của Đại Việt ta sao?

– Đại Việt hả… – Thằng bé Châu gãi đầu gãi tai, mắt đảo đảo lên trên mái đình. – …Chắc là thế đó.

Thấy Quý Ly cứ nhìn mình chăm chăm, cậu chàng chợt thấy hơi ngượng, bèn hắng giọng đánh trống lảng:

– À, có khi anh chưa biết, bây giờ là năm hai nghìn mười rồi. Thời giờ hiện đại lắm, so với anh thì… – Thằng bé đánh mắt nhìn một lượt quần áo tóc tai trên người bạn ma, bật ngón cái. – …văn minh tột bậc. Giờ không còn phong kiến nữa đâu.

Chủ đề này bỗng khơi dậy lòng tò mò trong Châu, cậu đứng sát vào bạn ma, hai con mắt đen láy tròn xoe nhìn y, cười hí hửng:

– Mà này, em xem phim cổ trang thấy người ta cứ lỡ miệng nói gì phật ý Hoàng Thượng là bị tru di cửu tộc, ngũ mã phanh thây, lăng trì xử tử. – Vừa nói cậu vừa vung vẩy hai tay như người ta đang chém thứ gì. – Thật vậy không anh?

Quý Ly nhướn mày, nét mặt y trở nên nghiêm nghị, song giọng vẫn điềm nhiên:

– Tự cổ chí kim vốn không thiếu bạo quân. Nhưng đức Nghệ Hoàng – vua ta đương thời – là bậc vua hiền nhân ái, chưa từng có cảnh bạo tàn ấy.

Châu tròn mắt “ồ” một tiếng, rồi cậu lại tíu tít hỏi thêm, hết chuyện cung đình đến chuyện khoa cử, phép tắc, chuyện gì Châu cũng hỏi. Hình như người bạn ma của cậu nói chuyện rất duyên nên Châu càng nghe càng khoái. Câu chuyện từ nghiêm trang mà hóa thân tình, hết bàn chuyện triều chính đến chuyện học hành, từ vua chúa đến thầy cô, bạn bè, rồi chuyện hàng quán đầu phố, đến tên họ, gia cảnh. Bon mồm quá Châu kể luôn những lần bị mẹ mắng vì ham chơi điện tử, buôn cả những bộ phim Hồng Kông đẫy đà bản sắc nam nhi mà cậu thích. Quý Ly chỉ đứng nghe, lâu lâu nhoẻn một nụ cười nhợt nhạt.

Ngoài kia, mưa đã tạnh tự bao giờ. Mặt sân chùa loang loáng ánh chiều, trơn bóng như soi gương. Bên kia đình, trò chơi bắt lợn rộn ràng khi nãy đã kết thúc, tiếng loa trao giải vừa dứt, đám đông trẻ nhỏ reo hò lũ lượt kéo nhau ra về, ai nấy áo quần ướt mưa mà mặt mày tươi rói. Châu ngả người trên bậc thềm, ngửa đầu nhìn trời xanh dần lộ ra giữa làn mây tan, thầm nghĩ: “Hóa ra bạn ma…đâu có đáng sợ đâu, tên thì lại đẹp nữa: Lê Lý Nguyên, làm quan triều Trần hẳn hoi!”

Ý nghĩ ấy khiến thằng bé bất giác nở một nụ cười. Châu quay sang nhìn người bạn ma bên cạnh, trông y giống hệt một pho tượng cũ giữa chốn đình làng rêu phong, vậy mà ánh mắt lại sáng quắc, sống động kỳ lạ.

Chuyện trò thêm dăm câu, Châu chợt ngẩng nhìn trời, thấy mây chiều đã ngả sang màu tro xám, bóng đình làng kéo dài uể oải trên mặt sân ướt. Cậu bèn cười xã giao, định khép lại câu chuyện:

– Thế… sau này anh tính làm gì?

Chẳng hiểu sao nghe câu ấy xong, bạn ma bỗng cúi đầu suy ngẫm. Khi ngửng mặt lên, ánh mắt y dường như khóa chặt vào Châu:

– Em thấy… thời nay, người nước mình có hạnh phúc chăng?

Châu hơi giật mình trước một câu hỏi đẩu đâu như thế. Cậu ngẩn ra rồi thật thà gật đầu.

– Vậy em từng thấy cảnh binh biến chưa? – Quý Ly hỏi tiếp.

Châu thoáng bối rối, cậu lắc đầu:

– Ý anh là chiến tranh hả? Không có, khi em ra đời đất nước mình đã hết chiến tranh rồi.

Người khách phương xa trầm ngâm cúi đầu. Nét mặt y như nhuốm một lớp khói sương nhờ nhợt.

– Thực lòng… ta ngưỡng mộ cảnh sống an nhàn của lê thứ xứ em. Phàm ngày Đông mưa dầm, gió rét, người người chẳng phải lo đói cơm khát nước, lại thong dong hội đình, dâng hương chốn già lam, ngâm câu phong nguyệt, thưởng nhã cùng tri âm. Than ôi! Đất nước ta đâu được nhường ấy. Khói can qua bốn bể, vó giặc tung hoành ngang dọc khiến sơn hà nghiêng ngửa, nhân gian tan tác, cảnh ly biệt đoạn trường: có kẻ con lìa cha, có người vợ mất chồng; nhà tan cửa nát, bốn phương tán lạc chẳng chốn dung thân…

Đến đây, Quý Ly ngừng nói. Hình như cái sự đông đúc trước đình lại làm y buồn hơn. Châu thoáng thấy cổ họng mình khô khốc, trong lòng dấy lên một niềm thương xót lạ lùng. Quý Ly im lặng giây lát, ánh mắt xa xăm như nhìn xuyên qua mái đình, thấy về một phương trời cũ. Rồi y thở dài nhưng giọng thì rắn rỏi:

– Châu ạ, em hỏi ta định làm gì. Vậy ta chia sẻ với em, ta phải trở về. Về để làm biến pháp cho giang san thoát khỏi cảnh binh đao nhiễu nhương. Và cũng vì thế mà ta không thể mòn mỏi vất vưởng ở đây mãi.

Ánh mắt Quý Ly khiến Châu bất giác bước lùi. Song người bạn ma lại tiến tới.

– Nay gặp em, ngỡ như trời cao khéo đặt, nhân duyên mở lối, ta xin mượn chí Bá Nha, Tử Kỳ kết bạn ngẫu phùng thuở trước, lấy nghĩa tri kỷ mà giao, lấy lòng bạn mà kết. Nguyện nhờ em tương trợ, chỉ cho ta đường về xứ cũ.

Dứt lời, y chắp tay vái. Thấy vậy, Châu vội xua rối rít:

– Không, không, anh đừng có thế. Em có biết làm sao cho anh về được đâu! – Dẫu thương cho hoàn cảnh éo le của Quý Ly, song cái duyên tri kỷ nghe nặng nề và trói buộc quá, cậu không quen. – Em thấy anh nên tìm mấy bà đồng bà cốt hay mấy ông giáo dạy Sử là hơn.

Biết mình vội vàng, Quý Ly bèn ôn tồn giải thích:

– Ta mừng quá mà trót thất lễ, song mong em thấu tỏ, giờ đây trước mắt, chỉ mình em là cơ duyên độc nhất giúp ta trở về quê hương. Còn phương kế ra sao, em chớ bận lòng. Qua những ngày lưu lạc, ta đã khổ tâm nghiền ngẫm, mưu toan kế sách, nay ắt có đường trở lại. Trời đã về chiều, chi bằng ta cùng nhau vừa đi vừa đàm đạo; mọi sự ta sẽ tỏ bày minh bạch với em. Nếu em còn chỗ bất tiện, chẳng đặng thuận tòng… – Nói đoạn, y chùng mắt. – …thì ta cũng không nỡ ép buộc.

Quý Ly nói khéo quá làm Châu cũng xuôi theo:

– Vậy được, mình vừa đi vừa nói đi anh. Nhưng anh nói dễ hiểu chút được không? Anh toàn dùng mấy từ khó hiểu làm em cứ phải đoán ý bập bõm…

8

Bình luận

Pou Pou

Pou Pou

Vẫn cưỡi được, "cưỡi con ngựa sắt" =)))
Sao Lưu

Sao Lưu

Hôm nay mồm tớ hơi giãn thôi cậu =))))

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này