Tiếng Ếch Kêu Trong Lòng Giếng Cạn
Chương 1.4. Lý Nguyên
"Em hiểu rồi! Chìa khóa đưa anh đến đây chính là ngôi chùa ấy – chùa Vạn Phúc!"
Hòa vào dòng người nô nức sau lễ hội đình, Châu dắt xe sóng vai bên bạn ma. Gió chiều sau mưa thoảng mùi rơm mới đốt và mùi khói nhang còn vương từ sân chùa. Câu chuyện của bạn ma cũng kỳ ảo hệt như cách y xuất hiện trong chùa vậy. Hóa ra, ngày ấy Quý Ly lên chùa chỉ để dâng hương lễ Phật. Thế nhưng mới đặt chân vào sân, y bỗng thấy muôn sự lạ lùng: Một cái cây bỗng mắc bệnh phù sinh, cành lá phút chốc trổ đầy chồi non, rồi cũng trong chớp mắt ấy, tất cả rụng rời, cành khô trơ trọi, hệt như sự sống suốt nhiều năm dài đã co rút vào trong một khoảnh khắc. Tường rêu, gạch ngói xung quanh như già thêm trăm tuổi, lớp vôi bong tróc, tượng Phật bạc màu, tất cả đổi sắc đổi dáng chỉ trong phút chốc. Rồi một tiếng nổ dữ dội vang trời, tiếp sau là những tràng rền rĩ như sấm vọng. Ngôi chùa nghiêng ngả, ngói rơi lả tả, mọi thứ đổ sập như một cơn ác mộng. Và bạn ma của cậu chưa kịp kêu thét chi đã thấy trời đất tối sầm, cả người rơi vào mê lịm. – Sau đó anh ngất đi, khi tỉnh lại thì anh thấy mình đến hiện đại à? – Châu trợn tròn hai mắt, suýt thì cán bánh xe lên mũi giày. Câu chuyện cuốn hút quá khiến cậu quên cả việc phải lén lút thì thầm với Quý Ly. Mặc cho người đi đường ngoái lại với ánh nhìn săm soi, thằng bé vẫn hào hứng phân tích tiếp. – Em hiểu rồi! Chìa khóa đưa anh đến đây chính là ngôi chùa ấy – chùa Vạn Phúc! Vậy thì cách giúp anh quay về… chắc chắn cũng phải bắt đầu từ ngôi chùa đó, đúng không anh? Quý Ly mỉm cười gật đầu. – Ta đã đi khắp nơi, dọc ngang các nẻo, đi đến mỏi rã rời mà vẫn chẳng thấy tung tích chùa Vạn Phúc. May thay ông trời run rủi cho gặp em. Nay ta chẳng dám cầu chi quá phận, chỉ mong em giúp ta nghe ngóng đôi chút tin tức về ngôi chùa, chùa ấy trước ngụ trên núi Tiên Du. Chừng nào biết được vị trí rồi, ta sẽ tự mình tìm đến. Việc hỏi han tin tức khó với một hồn ma như Lê Lý Nguyên chứ chẳng hề gì với những người đang sống như Đăng Châu, cậu vỗ ngực chắc nịch: – Chùa ấy chắc chỉ loanh quanh Hà Nội, chứ không thì sao anh gặp em được. – Châu cười. – Mà thế thì đơn giản, về nhà em sẽ hỏi cho anh. Em quen nhiều người lắm, kiểu gì cũng có người biết. Đi hết con đường làng với hai bên ruộng lúa xanh ngát, dòng người trẩy hội dần tản ra, tiếng còi xe ở đường lớn át hẳn tiếng ríu rít chuyện trò. Châu khom người xách con xe đạp quý lên vỉa hè, mở lời chào tạm biệt: – Thế em về nhé, khi nào có tin tức em sẽ đến tìm anh. Chẳng thấy bạn ma đáp lời, cậu dừng chân dưới tàng cây xanh mướt, ngoảnh lại trông. Bạn ma vẫn đứng nguyên ở con đường làng, mắt trân trân vào dòng xe cộ tấp nập. Châu tự hỏi y đang nhìn gì mà thất thần và rụt rè quá. – Lý Nguyên! – Cậu thiếu niên gọi, vẫy tay. – Em về nhé, anh cứ ở chùa đợi em, nhớ đừng đi đâu xa đấy. Dứt lời Châu vịn ghi đông, toan dắt xe đi tiếp trên vỉa hè, ngược lối với dòng xe cộ nườm nượp. Chính lúc ấy, Quý Ly như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Y cất tiếng gọi với theo cái lưng Châu: – Đợi đã. – Ông quan Lê Quý Ly rời mắt khỏi những bộ xe thép ồn ào, bước tới gần cậu thiếu niên. Những giọt nước mưa đọng trên tàng cây rỏ xuống bả vai y, Quý Ly đưa tay định phủi, rồi sững ra. – Sao thế anh? – Châu hỏi. – Chẳng là ta đã lang bạt nhiều ngày, đâu đâu cũng toàn những sự lạ lẫm và cảnh vật khác thường. – Nói đoạn, y đưa mắt nhìn cậu thiếu niên rồi từ tốn vuốt vai áo, điểm vào ngôn từ một nét cười chân thành. – Nay may mới gặp bạn hiền, lòng ta xúc động khôn xiết, chẳng đành lìa xa. Đã bao giờ thằng bé Châu được nghe những lời tình cảm đến thế từ một người bạn đâu, cậu ngượng nghịu chà miết tay xe đạp. – Thế… mai em lại đến chơi với anh nhé? – Châu hứa hẹn, nom vẻ lúng túng. – Chứ giờ em phải về ngay rồi, không thì mẹ lại mắng. Quý Ly thở dài, ra chiều nuối tiếc: – Ta cũng thấu nỗi khó xử của em. Vậy chi bằng… để ta tiễn em thêm một quãng, đồng hành với em cho đoạn đường vơi nỗi tẻ nhạt? Tuy trò chuyện với bạn ma làm cậu vui ra phết, song cái viễn cảnh dẫn một kẻ mới gặp, lại còn là “ma”, xin nhấn mạnh: “ma”, về nhà thì đúng là lấn cấn. Thằng bé gãi cái ót, chần chừ đôi chút rồi lắc đầu chối khéo: – Thôi, anh đừng tiễn, nhà em ngay gần đây rồi… Em phải về trước khi mẹ em về. Nhưng anh đừng buồn, mai tan học em lại ra chơi với anh. Em hứa đấy! |
3 |