Tiếng Ếch Kêu Trong Lòng Giếng Cạn
Chương 1.5. Mối dây ràng
"Châu ngẩng đầu. Thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt cậu là một đôi hài lơ lửng. Cậu giật bắn, ngã ngồi ra sau, những điều lạ kỳ bắt đầu từ lúc chạm mặt Quý Ly cứ phóng đại, chồng chéo và xoay vần trong óc cậu, làm nhợt nhạt sắc mặt thằng bé."
Nói đến đây Quý Ly cũng đành thôi. Châu dắt xe đi trên vỉa hè. Chốc lát, cậu ngoảnh lại nhìn, Lý Nguyên vẫn đứng dưới tàng cây, bóng râm tối đen nuốt hết đầu và cổ y, trơ lại bộ quần áo rộng phất phơ và đôi hài vải không chạm nổi mặt đất. Thằng bé chợt rùng mình. Thật là một người bạn lạ lùng quá, cậu nhủ thầm, bất giác nhanh chân chạy vù đi. Kia rồi, vạch sơn trắng và trụ đèn tín hiệu đang nhấp nháy đỏ vàng ngay trước mặt. Chỉ vài bước nữa thôi, cậu sẽ băng qua đường và biến mất khỏi ánh mắt u linh. Càng đến gần vạch kẻ, tiếng còi xe càng thêm dồn dập, những cái lốp cao su to gần nửa người nện xuống mặt đường nhựa nghe uỳnh uỵch, rền rĩ. Tim cậu trai trẻ nổi nhịp trống dồn, bước chân cậu nhanh hơn, nhanh hơn nữa. Dưới đất, bánh xe đạp cứ quay tít mù, kêu lọc xọc. Bỗng, kétttt! Ầmmm! Một cú siết mạnh ở bụng khiến cả người Châu bất thần giật ngược. Thằng bé trượt chân ngã dúi dụi, khuỷu tay và đầu gối mài xuống mặt đá lồi lõm. Con xe đạp cũng đổ kềnh ra đất, cái ghi đông cứng ngắc đập vào ống đồng Châu đau điếng. – Á!! Sau một tiếng hét xuýt xoa, Châu chống tay, lồm cồm bò dậy. Mặt cậu chàng rúm ró lại vì đau. – Em dậy được không? Châu ngẩng đầu. Thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt cậu là một đôi hài lơ lửng. Cậu giật bắn, ngã ngồi ra sau, những điều lạ kỳ bắt đầu từ lúc chạm mặt Quý Ly cứ phóng đại, chồng chéo và xoay vần trong óc cậu, làm nhợt nhạt sắc mặt thằng bé. Môi Châu mấp máy không thành lời, bàn tay lần khắp bụng và lưng như tìm kiếm thứ gì. – Em sao thế? Quý Ly lại hỏi. Y vươn tay như định đỡ thằng bé, song Châu giật lùi ngay tức khắc, ánh mắt cậu nhìn y vẻ cảnh giác. Châu cố gắng chống tay xuống đất, lồm cồm đứng dậy dẫu bước chân còn run rẩy, loạng choạng. Bàn tay Quý Ly hẫng trong không khí, y nhìn cậu, niềm nghi kỵ và nỗi sợ hãi trong đôi mắt đen láy khó qua được sự tinh đời của ông quan triều Trần. Quả nhiên, sau một thoáng chần chừ, cậu lắp bắp chất vấn: – Anh, anh ám em đấy à? – Sao em lại nghĩ thế? – Đây này. – Châu dựng chân chống xe, tập tễnh bước tới gần Quý Ly. – Anh đứng yên đây nhé, đừng có di chuyển. Dứt lời cậu quay người đi về phía cái cây ban nãy, miệng lẩm nhẩm đếm từng bước chân một. – Một, hai, ba,… Cho đến khi Châu đếm tới mười một, cảm giác siết chặt ở bụng lại ùa về. Cậu cúi phắt đầu, vạch cả áo lên, ngó quanh người mình nhưng chẳng thấy sợi thừng nào. Thằng bé vừa lo vừa sốt ruột, cậu quay ngoắt. – Anh thấy chưa, em không đi được nữa đây này. Anh giam em ở đây rồi đúng không? Quý Ly ngạc nhiên ra mặt. – Ta nào có quyền năng nhường ấy. – Em không biết đâu, bây giờ em muốn về nhà. Anh làm thế nào thì làm đi. – Thôi. – Ông quan thở dài chấp thuận. – Ta nào có thần thông phép lạ gì để giúp cho em, chi bằng ta rời đi trước, rồi em hãy xem xem có phá giải được quái sự này không. Dứt lời, bạn ma lẳng lặng quay lưng đi mất, nom bóng lưng y mới cô độc làm sao. Ánh mắt Châu bám theo từng động tác nhỏ của y, hầu như nín cả thở. Nhưng cậu đợi mãi, đợi mãi mà chẳng thấy y bước thêm bước nào. Quý Ly cứ nhấc chân lên rồi hạ chân xuống, thậm chí lùi lại rồi tiến lên, sau đó y cũng sờ soạng quanh thắt lưng hệt như cậu ban nãy. Có lẽ hành động ngớ ngẩn và kỳ quặc của y đã cho Châu một sự đồng cảm, cậu đủng đỉnh đi tới hỏi han: – Sao thế? Quý Ly biện giải: – Ta đã rõ vì sao em sinh lòng ngờ vực, cho rằng ta ám em. Song kỳ thực, cảnh ngộ không như em nghĩ, vì chính ta cũng bị sợi thừng ấy trói buộc. Nghe thế, thằng bé Châu hoảng hồn giãy nảy: – Vậy chẳng nhẽ em phải đứng đây cả đời à? Ông quan nhìn Châu tới gần mà trầm ngâm vuốt cằm, ngẫm ngợi giây lát, y quay đi bước tiếp. Lần này không có sợi thừng nào thắt chặt ở bụng, bước chân y khoan thai, dễ dàng. Nhưng cứ đến một khoảng nhất định thì y lại chững lại. Sau vài lần thử nghiệm, cặp bạn người – ma rút ra một kết luận: bọn họ đã bị buộc vào nhau và khoảng cách tối đa là chừng mười một bước sải chân. Vừa mệt vừa hoang mang, Châu gục trán vào thân cây sần sùi, vài giọt nước mưa rỏ tí tách xuống cổ cậu lạnh buốt. Nhưng nhờ thế mà tinh thần cậu tỉnh táo hơn. Châu hít sâu một hơi, chống nạnh rồi ngửa đầu gào toáng: – Trời ơi là trời! Trời ơi! Ông quan triều Trần ngạc nhiên quá đỗi rồi bỗng nhiên bật cười một tràng giòn. – Anh cười gì mà cười! – Châu giậm chân, mép quần cọ vào vết trầy ở đầu gối làm cậu đau điếng, nhảy cẫng. Thế là bạn ma lại được dịp cười phớ lớ. Tiếng cười sảng khoái lan cả sang Châu, cậu thấy thẹn nhưng rồi cũng phải bật cười phì. Nụ cười ấy làm dịu đi nỗi băn khoăn trong lòng cậu. Vậy là Châu phấn chấn trở lại. Thằng bé gạt chân chống, dắt xe đi trước. – Mình đi thôi. Quý Ly sóng vai bên cậu, ướm hỏi: – Em không trách ta ư? – Ban đầu thì có, nhưng giờ hết rồi. Em tự nguyện đồng ý giúp anh tìm đường về, chắc vì thế nên ông Trời mới trói hai ta lại. Nhưng em nghĩ chỉ cần tìm được đường cho anh là vụ này sẽ xong, chẳng sao cả. – Thật ư? Vậy há chẳng phải em sẽ cần cùng ta đi một phen tới tận chùa Vạn Phúc? – Ừ nhỉ?! – Châu đứng sững lại. Cái sự thật ấy rút bớt phần nào lòng hăng hái của thằng bé. Cậu lại nhăn nhó và đi tập tễnh, tự lầm bầm an ủi. – Không sao, chắc cái chùa ấy chỉ loanh quanh đây thôi, em đạp xe đi được. Không sao, không sao. Thấy thế, Quý Ly khuyên: – Hay ta ngồi nghỉ một lát cho bớt đau rồi hẵng đi tiếp? Ấy nhưng cậu chàng lại lắc lắc ngón tay: – Em nói anh nghe, bây giờ đang đau thì phải tranh thủ đi thật nhanh về nhà. Anh thấy vô lý lắm đúng không? Khà khà, thực ra không hề vô lý. Nếu giờ ngồi xuống nghỉ, đỡ đau thì đỡ đau đấy, nhưng một khi đứng dậy, anh sẽ phải tập làm quen với nỗi đau từ đầu, lúc ấy còn đau hơn bây giờ nữa. Mà đằng nào cũng phải về nhà, thôi cứ đi nhanh nhanh còn hơn. Quý Ly lại bật cười ha hả. Cậu chàng này dễ giận mà cũng dễ vui thật. Trong mắt y, thằng bé Châu hệt như tờ giấy trắng, ngờ nghệch, vụng nghĩ, chẳng biết phòng nghi, khác hẳn Nguyên Trừng, con trai y, và cũng khác hẳn quan tư đồ Thúc Ngạc, con của ông Nghệ Hoàng. Những thằng bé đấy đều trạc tuổi Châu, song trông cậu vô tư cứ như trẻ lên ba. Quý Ly tặc lưỡi. Chẳng biết người đời nay đều thế cả hay sao? Ngây thơ đến độ khiến người ta vừa cảm thương mà vừa thấy buồn cười. Chẳng mấy chốc, cả hai đã ra tới ngã tư đường. Phố xá mở ra như một chiếc cối xay khổng lồ, quay cuồng không ngớt. Xe cộ rầm rập xô ngang xô dọc, tựa những dòng thác sắt thép tuôn từ vách núi. Châu đứng chững lại. Đúng lúc ấy, một chiếc xe công to bè như con voi sắt tróc mẽ gầm rú lao qua. Tiếng động nổ vang dưới lòng đường, rung cả những tấm kính nhà bên. Xe công đi đến đâu, cát bụi bị hất tung đến đấy. Thế là Châu vội bịt mũi, nghiêng mặt, nép vào lề. Trong khoảnh khắc ấy, thằng bé thoáng thấy bạn ma giật mình, lùi lại. Y cứ dõi trân trân theo cái đuôi xe đang cuộn xả những dải khói xám ngoằn ngoèo như lũ mây độc. Thần sắc ông quan nhà Trần khi đối diện với chiếc xe tải hệt như người xưa bất ngờ bắt gặp một con quái vật chưa từng có trong sử sách. Thấy đèn đường chớp chuyển sang xanh, Châu vội nhắc: – Đi thôi anh. Nhưng ngoảnh lại, cậu thấy bạn ma vẫn đứng sững, ánh mắt lom lom chiếu vào dàn xe dừng trước vạch kẻ trắng. Ngẫm nghĩ giây lát, Châu lùi lại, gọi bạn: – Anh ơi, em thấy hơi sợ qua đường một mình, anh đi cùng em nhé? Bấy giờ Quý Ly mới sực tỉnh, y ngoảnh sang nhìn Châu một lúc lâu rồi mới nở nụ cười. Lạ thay, dẫu Quý Ly đã nói bao điều khéo léo, kể bao chuyện hay ho, song từ khi gặp nhau tới giờ, có lẽ đây là khoảnh khắc Châu ưa thích nhất trên gương mặt bạn ma. Cả hai sóng vai bước trên những vạch kẻ trắng tinh, Châu giơ tay chỉ về cái cột đèn đen thẫm đứng gác nơi đầu ngã tư đường, trên chóp cột xếp chồng ba ô tròn: – Anh thấy cái món xanh xanh vàng vàng đỏ đỏ kia không? Đó là đèn giao thông đấy. Ba ô tròn chồng nhau dành cho xe cộ dưới lòng đường. Còn đây… – Cậu chỉ xuống dưới. – Cái ô đơn lẻ này dành cho người đi bộ như mình, cứ đèn xanh thì mình đi thôi, không xe nào đụng được vào mình hết. – Kế này hay thật. – Quý Ly cảm thán. – Từ lúc đến đây lòng ta cứ khắc khoải mãi, đường sá nơi này tạo tác bằng chi mà phẳng lì, bóng đẹp dường ấy? – Ờ thì người ta rải nhựa đường đó. – Nhựa đường? – Quý Ly lặp lại. – Thứ ấy là gì? Người đời làm nó từ đâu? Châu hít một hơi, định giải thích song nhìn sang quần áo tóc tai Quý Ly, thằng bé bĩu môi: – Thôi, để khi nào rảnh em đưa anh đi xem người ta làm đường thì khắc biết. Giờ nói anh cũng có biết đâu. |
1 |