Tiếng Ếch Kêu Trong Lòng Giếng Cạn

Chương 1.6. Bạn đến chơi nhà

– Thời nay là thời nao, thật lắm điều kỳ diệu khó bề mà tưởng tượng được vậy!

– Thời xã hội chủ nghĩa chứ sao!

Đại bàng tung cánh

Đại bàng tung cánh

Giờ thằng nhỏ hiểu được cảm giác người lớn nghe con nít hỏi 10 vạn câu hỏi vì sao của chúng nó rồi đó :)))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))

Chiều muộn buông xuống như tấm lụa mỏng, nắng cuối ngày nhuộm vàng hiu hắt những mái nhà bằng phẳng xây cách nhau san sát. Gió lùa qua ngõ nhỏ, thổi xào xạc tàu lá chuối già, làm dậy mùi đất ẩm sau mưa. Một vài tiếng xe máy vọng lại từ xa, chen lẫn tiếng chó sủa văng vẳng giữa quãng chiều đang tàn dần. Châu dẫn người bạn ma của mình rẽ vào một con ngõ nhỏ và hẹp, ngõ ấy chỉ vừa cho đôi xe máy tránh nhau, hai bên tường lở lói, có chỗ loang lổ vết rêu, có đoạn lấm tấm vệt nước mưa chưa ráo. Châu lanh lẹ nhảy qua vài vũng nước đọng, thoăn thoắt như con mèo, vừa đi cậu vừa ngoái lại:

– Đây là ngõ nhà em. Ai sống trong ngõ này là em quen hết.

Thằng bé nói chẳng ngoa, mới nhác thấy bóng một người phụ nữ bận váy dài dắt con đi chơi từ đằng xa, cái miệng cậu đã véo von ngay:

– Chị Hoa đi đâu mà mặc váy đẹp thế!

Người phụ nữ cười duyên:

– Cha bố nhà anh, chị cái gì mà chị, cô gọi mẹ mày là chị đấy.

– Chị Hoa trẻ quá, gọi cô ngượng mồm lắm.

 Nói rồi cậu ngồi thụp xuống, kệ cái chân đau, nắm tay đứa bé đi cạnh chị Hoa mà đùa:

– Phải không cu Bo.

Đứa bé cười khanh khách, nắm tay cậu bi ba bi bô:

– Đi chơi, anh Châu đi chơi với Bo.

– Nào Bo, giờ mẹ con mình phải đi ra chợ, tối về mẹ cho Bo sang nhà anh Châu chơi sau nhé.

Đứa bé bĩu môi buông tay anh Châu ra, cứ đi dăm bước nó lại ngoái đầu trông lại, mãi tới khi khuất bóng mới thôi. Chào tạm biệt hai mẹ con chị Hoa, Châu dong xe trên con ngõ hẹp, gặp ai cậu cũng chào, cũng nán lại chuyện trò dăm câu, không quên hỏi thăm tin tức về chùa Vạn Phúc trên núi Tiên Du.

– Em quảng giao thật đấy. – Quý Ly ngạc nhiên.

Châu đắc chí lúc lắc cái đầu:

– Đấy, anh cứ yên tâm nhé.

Tới cuối ngõ, Châu dừng chân trước một ngôi nhà rộng rãi, bên phải là chiếc cổng sắt xanh lam cao quá đầu, sơn đã dần bong tróc ở những chỗ tay người thường vịn vào. Bên trái là một gian nhà nhỏ lợp mái tôn, bày biện đầy những kệ hàng chật ngất: nào bánh kẹo, mì gói, nào dầu ăn, bột giặt,… chen nhau ngổn ngang như bao hiệu tạp hóa ở quê vẫn thường thấy. Ngay cạnh đó là một bụi tre già mọc túm tụm vào nhau. Những cái thân xanh bóng hoặc nâu sẫm cứ đứng yên thẳng tắp, cành lá xào xạc trong cơn gió.

Chính lúc Châu mải sờ lần tìm chìa khoá, bỗng có tiếng mèo kêu đâu đây. Như đã quen với việc này, cậu dựng xe đạp, đảo mắt nhìn quanh. Ở sát chân tường, ngay cạnh bụi cỏ gà có một con mèo mướp béo tốt đang mon men gặm cỏ, cái bụng tròn lặc lè rung theo từng nhịp nhai, đuôi nó phe phẩy nom rất chi khoan thai. Thấy thế, Châu chỉ con mèo rồi thì thào kể với bạn ma:

– Kia là con mèo nhà ông Bảy, nó lại lén trốn ra ngoài rồi, lát ông Bảy về không thấy nó chắc hoảng lắm. Em phải giúp ông Bảy một tay mới được.

Nói là làm, cậu nhanh nhẹn vén tay áo, bỏ dép vào giỏ xe rồi rón ra rón rén tiếp cận con mèo. Khổ nỗi chân cẳng đang đau khiến thằng Châu đi đứng cứ khập khiễng, thành thử chưa kịp tới gần thì đã bị con mèo phát hiện. Nó bèn nhảy tót lên bờ tường, khoanh đuôi nằm cuộn tròn như ổ bánh mì cháy. Không bỏ cuộc, Châu khom lưng núp dưới chân tường, hai tay đưa ra sẵn sàng cho một cú vồ bắt chớp nhoáng. Chỉ chờ con mèo thiu thiu ngủ, cậu nhảy vọt lên, nhanh như cắt túm lấy gáy nó. Bị đột kích bất ngờ, mèo ta kêu toáng lên, vung móng cào cấu loạn xạ.

– Ối giời ơi con quỷ đanh đá! – Thằng Châu cũng gào toáng, nhưng thay vì hất con mèo ra, cậu lại ôm chặt lấy nó. Kỳ lạ thay, con mèo không giãy đạp nữa, nó bấu chặt vai áo Châu, đuôi vung qua vung lại còn hai con mắt thì cứ mở to thao láo.

– Méoooo.

– Nó đang chửi em đấy. – Châu cười khúc khích nói với bạn ma, rồi cậu bế con mèo mập sang căn nhà đối diện. Trông thấy cánh cổng sắt khép hờ không được cài then kỹ càng, Châu chẹp miệng, ấy hẳn là lý do con quỷ sứ này lẻn được ra ngoài. Nghĩ vậy, thằng bé đưa nó vào tận sân trong rồi mới yên tâm về nhà.

Xong xuôi, Châu đưa bạn ma quay trở lại chỗ cũ. Bấy giờ Quý Ly mới được ngắm nghía tường tận cả trong lẫn ngoài của một ngôi nhà khang trang, đẹp đẽ trong thời đại này. Bước qua cánh cổng sắt chắc chắn là một khoảng sân lát gạch rộng rãi. Giữa sân trồng một cây nhãn, tán lá xum xuê, vòm nhánh rợp mát cả một khoảnh đất. Quanh gốc nhãn kê mấy chậu hoa giấy, hoa mười giờ đang nở đỏ rực. Vào trong là căn nhà hai tầng mái bằng, khang trang mà giản dị, trên mặt tiền còn đắp nổi con số “2000” bằng xi măng đã lấm bụi thời gian.

Châu dắt xe vào góc sân sau, ngó nghiêng quanh quất rồi cất tiếng gọi:

– Bà ơi!

Gọi đôi ba lần mà trong nhà vẫn im phăng phắc, chỉ có tiếng gió hun hút chỗ giàn mướp sau nhà. Châu bèn xắn cao ống quần, bước khập khiễng ra sân giếng. Dưới ánh chiều vàng vọt, cậu ngồi xổm xuống rồi vục tay vốc từng vốc nước để rửa những vết trầy rớm máu. Nước xối đến đâu, thằng bé xuýt xoa đến đấy, thế mà tuyệt chẳng thấy cậu buông lời oán trách, và cũng chẳng thấy Châu nổi cáu với cái xe hay với con mèo. Thậm chí thằng bé còn chỉ vào vết cào mà đùa:

– Ở trong nhà nó hiền lành lắm mà chả hiểu sao cứ ra ngoài là y như con chó điên.

– Xem ra em thân thiết với ông Bảy lắm.

– Dĩ nhiên rồi, ông Bảy là người Nam Bộ duy nhất trong con ngõ này đấy. Ông ấy tốt với em lắm, thi thoảng còn hay cho em tiền tiêu vặt với mấy viên đá đẹp đẹp mà ông nhặt được. Chắc tại ông Bảy biết em thích. – Vừa nói Châu vừa giũ giũ nước. – Lát nữa em sẽ hỏi bà với mẹ giúp anh về cái chùa Vạn Phúc. Nếu bà và mẹ em không biết thì em sẽ dẫn anh đi hỏi ông Bảy, chắc là ông ấy giúp được hai ta đấy.

Sau khi rửa chân xong, thằng bé đá dép, bước thẳng vào trong nhà. Quý Ly cũng thong thả đi theo, hai mắt y lướt khắp sân vườn. Đến gần bức tường bám rêu, y còn cẩn thận tránh đi.

Vào đến gian nhà dưới, Quý Ly lại tỉ mỉ quan sát lượt nữa. Gian giữa đặt trang trọng một bàn thờ cao, khói hương đã nguội nhưng tro vẫn còn ấm. Ngay dưới bàn thờ là bộ trường kỷ bằng gỗ đen bóng, bóng đến nỗi soi rõ bóng người đi qua đi lại (tất nhiên, không có bóng Quý Ly). Lưng ghế chạm khắc đôi long ẩn vân, đầu rồng ngẩng cao, tay vịn uốn cong như thân rồng cuộn mình. Trên mỗi chóp ghế đẽo một cái đầu phượng đang há mỏ, đuôi xòe tỉ mỉ như múa giữa không trung. Bên phải kê một chiếc giường rộng, đầu giường đặt kề một tủ chè sơn son thếp vàng, phía cạnh lại thêm một tủ áo cánh kính. Bên trái là chiếc sập gụ nâu bóng, trên tường treo mấy bức ảnh chụp gia đình, người già, người trẻ đủ cả.

Quý Ly ngẩn ra hồi lâu, rồi y bước lại vuốt thử cặp tay vịn trơn láng:

– Nhà em là dân thường, cớ sao dám dùng đến hình rồng phượng để chạm trổ bàn ghế? Chẳng nhẽ không sợ tội chém đầu hay sao?

Nghe thế, Châu phá ra cười, cậu phi vù lên cầu thang và hét tướng:

– Xã hội hiện đại rồi! Không còn vua chúa, không ai chém đầu ai nữa hết!

Quý Ly vẫn chưa hiểu lắm, song cũng ậm ừ, định bụng sẽ tìm dịp hỏi rõ. Lên tới tầng hai, gian trên chia làm hai buồng ngủ và một phòng tắm lắp kính. Châu lỉnh vào buồng riêng, khom lưng lục tủ tìm quần áo để thay.

Quý Ly đứng bên ngoài, nhân rỗi rãi lại quan sát chung quanh. Mọi vật ở đây đều lạ lẫm: tường sơn sáng màu, giường đệm cao, tủ bàn bằng vật liệu lạ hoắc, y cứ lẩm bẩm:

– Thời nay là thời nao, thật lắm điều kỳ diệu khó bề mà tưởng tượng được vậy!

– Thời xã hội chủ nghĩa chứ sao!

Châu cười, thằng bé ném lại một câu đùa rồi khép cửa nhà tắm. Bên trong, nước xối rào rào, hơi ấm bốc lên làm mờ cả mặt gương. Tiếng huýt sáo khe khẽ của Châu vọng ra, chui vào màng nhĩ Quý Ly.

Ông quan Lê Quý Ly đang đứng một mình trong một cái hành lang xa lạ. Môi y vẫn mấp máy nụ cười, dường như còn đang nhại lại cụm “xã hội chủ nghĩa” của Châu, song đôi mắt đen lại cất chứa một thứ tình tự khác hẳn: ánh nhìn ấy chùng xuống, dài dặc và hoang hoải như kẻ lạc vào cõi xa lạ. Tường vách phẳng phiu, máy móc hiện đại, những thứ y thấy trước mắt, đều là sự đổi thay ngoài sức tưởng tượng của một người sinh ra vào sáu trăm năm trước.

Trời đã sụp tối, sắc xanh xám phủ kín cả sân giếng. Ngọn đèn điện trong hành lang sáng trưng mà chẳng xua nổi bóng tối đổ dày ngoài cửa sổ. Cái lạnh rịn vào tường vách, len lỏi nơi gót chân. Quý Ly đứng chắp tay sau lưng, hơi thở y quện vào, dần đặc quánh. Trong lòng y thoáng dấy lên một niềm cảm khái, ưu tư.

2

Bình luận

Đại bàng tung cánh

Đại bàng tung cánh

Giờ thằng nhỏ hiểu được cảm giác người lớn nghe con nít hỏi 10 vạn câu hỏi vì sao của chúng nó rồi đó :)))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))
Dươq Mink

Dươq Mink

hoá thạch ms khai quật nên hỏi hơi lạ th mà :))

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này