Tiếng Ếch Kêu Trong Lòng Giếng Cạn

Chương 2.1. Điều kiện

"Không không, ý em không phải thế. Ôi anh đừng giận, em bỏ điều thứ Ba đi là được chứ gì."

– Đăng Châu! Con ru rú trong nhà tắm nói chuyện điện thoại với ai đấy?

Cái giọng ấy cao vút, nghe hệ trọng lắm, đúng là mẹ Châu không lẫn vào đâu được. Chị Tú làm nghề dạy học nên chị thường mang cả khí thế đe nẹt về nhà để giao lưu với con trai. Ban nãy đứng dưới cầu thang chị đã nghe loáng thoáng cu cậu nói cười rôm rả, nhưng ngoài cửa không thấy đôi dép nào lạ, chị sinh nghi, đi lên thì hóa ra con chị đang nói chuyện điện thoại trong nhà tắm. Quái lạ, chị Tú gõ cửa dồn dập.

Châu giật thót, lời kể nghẹn ực trong cổ, hóa thành tiếng hét váng:

– Con có nói chuyện với ai đâu! Mẹ đừng có vào!

Chị Tú không tin, chị cảnh cáo:

– Con mà buôn dưa lê hết tiền điện thoại thì biết tay mẹ.

Châu không đáp, cậu mải mặc quần áo thật mau. Kệ thây bụng quần xộc xệch hay lưng áo ướt nhèm, cậu chạy vội ra ngoài và chui tót vào buồng ngủ, đóng sập cửa lại. Nhưng cánh cửa nhôm xám bạc cũng chẳng cản được những điều răn của mẹ.

– Ơ cái thằng bé này, mẹ nói mà cứ lù lù đi mất.

– Đã bảo bao nhiêu lần rồi, đi tắm thì phải dập áp-tô-mát bình nóng lạnh đi, nó giật chết bây giờ.

Cuối cùng chị Tú nói chõ vào trong phòng:

– Nhớ sấy cho khô cái đầu chứ đừng có nằm ngay lên giường, ốm như chơi đấy.

Giọng nói của mẹ lịm đi giây lát bởi tiếng dép loẹt quẹt, tiếng cửa loạch xoạch rồi tới tiếng nước xả ào ào, nhưng chỉ chốc lát sau, Châu lại nghe mẹ ca cẩm:

– Tắm xong chả biết dọn dẹp gì, nước vung vãi khắp nơi, quần áo cũng không biết đường mà nhặt lên bỏ vào sọt. Con cái lớn tướng rồi chả biết đỡ đần gì cho mẹ, chỉ giỏi vẽ việc.

Châu nhào lên giường nằm thõng thượt và đánh cái thở dài não nề, nhưng cậu chỉ dám lụng bụng se sẽ:

– Em định tí nữa dọn mà, tại mẹ cứ giục đấy chứ.

Thấy Quý Ly cười, cậu nói mát:

– Anh cười cái gì mà cười?

Quý Ly lờ đi cái trò hậm hực trẻ ranh ấy. Y hết ngắm ổ điện, giờ lại chuyển sang ngâm cứu cái quạt con. Việc đó càng khiến thằng trẻ ranh hậm hực.

– Anh biết thừa đấy là mẹ em đúng không?

Vừa nói Châu vừa nhích dài chân, dận mạnh lên nút số ba nằm trên bệ nhựa của cái quạt điện. Một cơn gió mát lành chợt thổi xốc vào người cậu, thổi cho áo phông tung lên và dợn tóc ướt ở trán bay phập phù. Quý Ly giật mình lùi lại, y không nhận thấy cơn gió chạy trên da dẻ nhưng y quan sát được gió vô hình qua các chuyển động của sự vật. Ba cái tấm mong mỏng, đồng tâm hình dạng như giọt nước màu xanh lam, bo tròn nằm trong lồng sắt đang xoay tít mù và gió phả ra từ ấy, do đâu mà chúng tự chạy quanh trục thế kia?

Chính lúc y lại gần quan sát say sưa, cái quạt bỗng quay ngoắt đi hướng khác. Hóa ra Châu đã vùng dậy từ bao giờ và đang cố tình phá bĩnh.

Quý Ly đành làm lành:

– Mẹ em tới gần sát, ta mới nhận thấy bà.

– Có ma mới tin anh!

Châu nhảy xuống đất đánh huỵch, kéo cái quạt đi hướng khác tránh khỏi tầm quan sát của Quý Ly. Hễ y bước sang trái, cậu sẽ xoay qua phải; hễ y vòng ra trước, cậu sẽ lộn về sau hệt con nít chơi ú òa. Châu cười khanh khách, chơi không biết mệt, mãi cho tới khi mồ hôi lấm tấm sau gáy mới chịu thôi. Cậu xoay quạt điện chĩa vào người mình rồi quay ngược cái ghế tựa, ngồi khoanh chân trên ấy, cằm tựa lên lưng ghế thở phì phò. Trong khi đó Quý Ly vẫn ung dung, thậm chí tóc còn chẳng rối. Châu rì rầm:

– Giờ em đã thấy lợi ích của việc làm ma rồi.

Quý Ly lại gần chiếc bàn học trông phần nào nhỏ bé so với Châu, hẳn nó đã theo cậu từ thuở bé. Ánh mắt y mơn qua những cái gáy sách nhiều màu sắc, tiếc rằng không có con chữ nào y biết. Giá như y đọc được, thì từng trang giấy kia sẽ hóa thành mạch nguồn tri thức, thành vũ khí để y mang về cố hương, xoay chuyển thế đạo.

Chính lúc Quý Ly trầm tư, bỗng có một bóng lưng vọt lên che khuất tầm mắt y. Hóa ra đó là Châu. Sau một hồi thở lấy hơi, cậu trai trẻ phấn chấn trở lại, cậu bật dậy moi ra một quyển vở mới tinh. Cặp mắt đen lay láy của Châu đong đầy những ý tưởng kỳ quặc, còn tay thì nhanh nhẹn xé một tờ giấy trắng, bấm bút viết hai chữ “VẠN PHÚC” to và rõ, choán hết cả mặt giấy.

– Để có động lực hoàn thành mục tiêu giúp anh, em sẽ viết tên chùa Vạn Phúc rồi dán ngay vào đây. – Nói đoạn, Châu hí hoáy bôi keo lên mặt sau tờ giấy, rồi cậu đứng dậy ịn nó vào giá sách, cái chỗ mà hễ ngồi học và ngẩng đầu lên là thấy được ngay.

Quý Ly xúc động khôn nguôi:

– Cảm ơn em, Châu. Ta ước sao có thể đền đáp ơn nghĩa này của em.

– Đền đáp à? – Châu xoa cằm. – Nếu muốn đền đáp thì anh cứ tuân thủ những điều kiện sau đây của em là được.

– Điều kiện gì nào? – Quý Ly cười nhìn cậu, chừng như thấy mới lạ quá.

– Điều kiện thứ Nhất. – Cậu chàng giơ một ngón trỏ. – Thấy mẹ em tới gần, anh phải báo cáo ngay.

À, cậu ta biết rút kinh nghiệm phết đấy. Quý Ly gật gù.

– Điều kiện thứ Hai. Ừm… em chưa làm gì ra tiền, mỗi ngày mẹ em cũng chỉ cho mấy ngàn ăn vặt thôi nên em không thể dùng tiền để giúp anh được. Em cũng sẽ không xin bà với mẹ đâu. Bà với mẹ em vất vả lắm. – Châu gãi đầu ái ngại. – Anh thông cảm nhé.

Thằng bé nghĩ hẳn điều kiện này sẽ khiến bạn ma không vui. Nhưng lạ thay, Quý Ly trông chẳng hề hấn gì.

– Có điều thứ Ba chăng?

– Ờm… điều thứ Ba, điều thứ Ba, à, cấm anh đi xuyên cửa vào nhà tắm khi có người ở trong đấy!

– Em nghĩ ta là hạng người đó ư? Dù cùng đường bí lối, ta cũng chưa bao giờ làm chuyện… đê tiện ấy. – Quý Ly cau mày, giọng nói đanh lại tỏ rõ vẻ không vui.

Nghe thế, Châu vội vàng xua tay.

– Không không, ý em không phải thế. Ôi anh đừng giận, em bỏ điều thứ Ba đi là được chứ gì.

Nói đoạn, cậu chàng đứng bật dậy, đi qua đi lại thu gom đống đồ đạc lặt vặt.

– Em cho anh xem cái này hay lắm, xem xong anh đừng giận nữa nhé. À, cái này, cái này nữa, toàn thứ hay ho anh chưa thấy bao giờ thôi. Phải rồi, còn thứ này đỉnh hơn nữa nè, báu vật vô giá của em, kết tinh tri thức nhân loại đấy!

Nhìn cái bóng lưng tất tả, quay cuồng như con vụ của Châu, lòng Quý Ly dấy lên biết bao niềm băn khoăn. Thằng bé quả thật hiền lành, tốt bụng, nhưng yếu mềm quá đỗi. Cậu tốt với gia đình, thương mến cả xóm giềng, thậm chí đối đãi tử tế với một “hồn ma” đầy toan tính như y. Thời buổi thái bình đã tưới những dòng suối mát vào tâm hồn cậu, khiến một hạt giống tốt đâm chồi thành mầm non tươi đẹp. Bất giác, Quý Ly bỗng tự hỏi: nếu những đứa trẻ của y cũng sinh ra trong thế giới này, liệu chúng có được hồn nhiên và trong sạch đến vậy?

Không. Không thể thế được. Làm cha, y chẳng bao giờ muốn gieo vào chúng những điều xấu xa, đen tối, nhưng cũng chẳng dám để chúng mềm yếu. Y biết rõ, dưới lớp vỏ lụa là gấm vóc kia, nhân gian nào đã hết gai nhọn, nào đã sạch bùn nhơ. Trăm năm, ngàn năm, thế thời vẫn muôn phần hiểm ác. Quý Ly biết, một người trước khi muốn trở thành người tốt, người ấy phải là kẻ mạnh đã.

– Lý Nguyên, anh xem thú vị chưa này.

Cậu thiếu niên cười mủm mỉm, tay cậu giơ một khối vuông bé nhỏ. Khối vuông ấy được ghép từ rất nhiều những ô vuông li ti, mỗi ô lại rực lên một màu sắc khác nhau: đỏ, xanh, vàng, trắng,… Tay Châu liến thoắng xoay cái khối vuông ấy, ngang rồi dọc, dọc rồi ngang, tiếng “lách cách” vang lên mỗi khi cậu xoay nó, những mảng màu rối tung ban đầu dần dịch chuyển, nhập về thành từng mảng đồng sắc. Chẳng mấy chốc, khối lộn xộn khi nãy bỗng trở nên tinh tươm: mỗi mặt một màu, vuông thành sắc cạnh, trông khéo vô cùng. Cậu thiếu niên ngẩng lên, ánh mắt sáng lấp lánh, chìa khối vuông lục sắc về phía Quý Ly.

– Thấy em giỏi không? Anh muốn học không, em dạy anh nhé, dạy rồi anh đừng giận nữa đấy. Em vạ mồm vạ miệng thôi chứ em không nghĩ anh là người như thế đâu.

Sự tha thiết và chân thành ánh lên trong con mắt tròn xoe của cậu trai trẻ khiến Quý Ly bỗng thấy không đành. Nhưng cuối cùng lòng riêng vẫn hơn cả, y cười xòa mơn ngón tay qua những góc cạnh của khối vuông.

– Ta há phải kẻ nhỏ nhen, vong ân mà giận em chuyện cỏn con ấy. Thứ này là gì vậy?

Châu gãi đầu, bụng dạ lợn cợn nhưng không biết do đâu, cậu lơ đãng gật gù.

– Ờ, ờm, cái này à, đây là rubik.

– Ru gì, ru bích? – Quý Ly lặp lại.

– Đúng rồi, ru-bic, tên Tây đấy.

– Thứ này chơi thế nào?

Gặp đề tài hợp ý, Châu ném quách những suy nghĩ vẩn vơ trong lòng. Cậu ngồi ngay xuống giường, hí hửng dạy bạn ma cách xoay rubik.

0

Bình luận

Lilith

Lilith

Mẹ này sản xuất theo lô à tr
Bút Nghiên

Bút Nghiên

trời ơi trời đọc đoạn này mà tui nghe thấy giọng chởi của mẹ tui văng vẳng đâu đây
Lê Annn

Lê Annn

Thì ra mẹ trong tiểu thuyết cũng giống mẹ thật =)))
Pou Pou

Pou Pou

Cậu ta sĩ hất mặt lên trời luôn =))) được ra oai cỡ đó
Hầu Vũ Vấn Tâm

Hầu Vũ Vấn Tâm

Tự dưng giọng nói của mẹ tui văng vảng trong đầu luôn =))
Sao Lưu

Sao Lưu

Tình mẫu tử này cảm lạnh chứ hông cảm động rồi
Sao Lưu

Sao Lưu

Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam 🤍
Lê Annn

Lê Annn

Cuối cùng cũng không rõ là vì lịch sử nên mới có hiện tại, hay chính khoảnh khắc này ở hiện tại đã âm thầm chuyển vận dòng chảy của lịch sử ha. Chi tiết này hay thật á
Dươq Mink

Dươq Mink

sợ yêu sớm đúng ko :)))) vs lỡ nấu cháo đt thì chắc cx tốn tiền
Dươq Mink

Dươq Mink

mẹ toi thì ko mắng y chang như này nhưng nội dung cx ko khác mấy :))
Dươq Mink

Dươq Mink

lúc QL nói thoại này cảm động th, xét tới cái chí của anh ta thì thấy dc tương lai này như động lực v
Dươq Mink

Dươq Mink

ý tưởng đã trỗi dậy!

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này