Tiếng Ếch Kêu Trong Lòng Giếng Cạn
Chương 2.2. Tìm đường
"Một nơi từng là Quốc tự được bao người sùng ngưỡng, đến cả bậc Thánh nhân cũng cho cất hành cung ngay trong chùa, vậy mà sau bao năm, người ta đã chẳng nhớ nổi Vạn Phúc tự trên núi Tiên Du."
– Àooo, ục ục ục… Chị Tú dốc cái xô đỏ, dội nước gột sạch bọt trắng lăn tăn trên sàn nhà tắm. Dòng nước kéo nhau chạy vào nắp cống, xoay tròn và rút đi nhanh chóng. Chị úp xô ở góc phòng, nghiêng miệng nó lên cho mau ráo. Tính chị thế, gặp chuyện chướng mắt, chị phải dọn ngay chứ không lần lữa được, thành thử bộ quần áo đi dạy chưa kịp thay đã nhàu nhĩ, âm ẩm gấu quần. Chị không nề hà, chùi tay vào áo, bước ra ngoài dận chân lên tấm thảm. Đoạn, chị thả ống quần xuống, xách sọt quần áo bẩn lên bước về phía buồng con trai. Đứng ở ngoài chị đã nghe thấy tiếng ríu rít bên trong. – Đấy, xoay rubik đơn giản thế thôi, khó là khó ở những biến thể, cần nhớ nhiều công thức. Vụ này anh phải học dần chứ không thể ngày một ngày hai được. – Thôi, mình xem báu vật thứ hai đi! Ha ha, viên sỏi này đẹp ghê anh nhỉ. – À, còn thứ này hay ho hơn nữa này! Chị Tú lặng lẽ đứng ngoài lắng nghe xem có chuyện gì. Càng nghe chị càng ngạc nhiên. Quả thật, cu cậu nhà chị có nhiều sở thích quái quái như sưu tầm sỏi và trò chuyện với chó, nhưng chưa bao giờ chị thấy nó buôn điện thoại hay nói chuyện một mình. Chưa kể mấy hôm trước con Khoai Lang mới chết, thằng bé bảo hôm nay sẽ đi rải tro, cớ gì rải tro về lại phấn khởi thế. Chị không khỏi nghĩ ngợi, phải chăng con mình đã quen biết ai đó rồi đang nói chuyện với người ta, chứ có bao giờ thấy nó nấu cháo điện thoại với bạn bè nào đâu. Lòng một người mẹ có con trai đang tuổi mới lớn dấy lên nỗi nghi ngại, chị Tú nhăn mặt, không lời báo trước, chị mở toang cửa phòng. – Không làm bài mà nói chuyện điện thoại… Quát được nửa câu, chị khựng lại bởi trong phòng chẳng có ai ngoài thằng bé nhà chị. Nó đang cầm cây kiếm nhựa mua từ hồi tiểu học, đứng trên ghế vung vẩy một mình. Thấy mẹ đột ngột xông vào, Châu ngượng nghịu giậm chân: – Mẹ vào phải gõ cửa chứ! Con nói bao lần rồi! Tiếng gào của con trai giúp chị Tú choàng tỉnh, giọng chị dịu đi phần nào: – Mấy giờ rồi còn không biết đường xuống nhà sắp sửa cơm nước đi. Châu nhảy khỏi ghế, dúi thanh kiếm nhựa vào tủ, nhấm nhẳng với mẹ: – Con biết rồi con biết rồi, mẹ xuống trước đi, con xuống ngay. Chị Tú nhìn khắp phòng một lần nữa, không thấy gì lạ, chị dặn dò con đôi câu rồi bỏ xuống nhà. Mẹ vừa đi khuất, Châu vội vàng đóng cửa lại, thở phào vỗ vỗ ngực: – Cứ đà này sớm muộn em cũng thòng tim. Mà anh chả nhắc em gì cả. Quý Ly nhìn theo bóng lưng người phụ nữ có ngũ quan giông giống Châu, cười bảo: – Em nói chuyện duyên quá, ta không để ý. Được khen thằng bé cười bẽn lẽn, cậu đứng dậy, thu dọn đống chai lọ rồi đi xuống nhà. Dưới nhà, một bà cụ nhỏ con mặc áo nâu, đầu đội khăn mỏ quạ đang đứng thắp hương trước bàn thờ. Trên chiếc ban gỗ đặt một bát miến, một đĩa xôi vò, một đĩa rau xào, nửa con gà luộc lá chanh và ba chén rượu trắng. Mùi đồ ăn nóng hổi thơm phức quyện với mùi hương trầm, hòa chung vào tiếng tụng thầm thì của bà nội, Châu bất giác nhẹ chân nhẹ tay. Cậu hỏi dò: – Hôm nay là ngày gì mà bà thắp hương thế? Mẹ Tú xách nồi cơm điện từ dưới nhà lên, sai bảo: – Nay Rằm. Con xuống bếp bê nồi miến lên đây. Châu chạy ù xuống bếp, tiện mồm hỏi với lên: – Nồi miến ở đâu ạ? – Ngay trên bệ bếp đấy. – Làm gì có đâu mẹ? – Nhìn cho kỹ vào, đừng để mẹ phải xuống tìm! – À à đây rồi! Sau khi Châu bê được nồi miến lên nhà, bà nội và mẹ Tú đã ngồi ở chiếu cói, trải trên cái sập gụ. Bữa cơm tối của hai người đàn bà và một thằng nhóc con đơn giản, nhanh nhẹn và ấm cúng. Chủ đề chuyện trò xoay quanh việc học của Châu, vấn đề thi cử sắp tới, đôi ba việc ở trường của mẹ Tú và chuyện láng giềng mà bà nội nghe ngóng được sau một ngày dài. Cuối cùng, trước ánh nhìn chăm chú và trông đợi của Quý Ly, Châu hắng giọng, vừa và cơm vừa hỏi vu vơ: – Bà có biết chùa Vạn Phúc ở đâu không bà? Bà Mùi ngồi duỗi chân, đang bận xỉa răng, nghe cháu trai hỏi thì bà cụ chẹp miệng. – Có cả ối chùa tên Vạn Phúc, con thích đi chùa thì ra ngay cái chùa làng mình, thiêng lắm con ạ, chớ phải lạy đâu xa xôi cho khổ. Châu xua tay: – Con hỏi thôi chứ con không đi. Thế bà biết núi Tiên Du không bà? Bà Mùi và mẹ Tú nhìn nhau lắc đầu. Thằng bé này quái lạ thật, có bao giờ thấy nó quan tâm gì chùa chiền đâu. Chỉ có đúng một lần duy nhất, khi con Khoai Lang thân yêu chết già, nó nghe người ta mách ở chùa có cái hồ thiêng, hễ rải tro xuống ấy là hồn phách sẽ được yên nghỉ thì mới hăng hái thôi. Chẳng nhẽ lại có thứ gì thân yêu của nó yên nghỉ? Cuộc trò chuyện dần xoay sang hướng khác, Châu thở dài nói khẽ với Quý Ly. – Anh đừng thất vọng quá, chờ rửa bát xong em sẽ đưa anh ra sân chung, ông Bảy hay đánh cờ với các ông, các bác ở đấy, kiểu gì cũng có người biết. Quý Ly lặng đi chốc lát rồi mỉm cười lắc đầu. Một nơi từng là Quốc tự được bao người sùng ngưỡng, đến cả bậc Thánh nhân cũng cho cất hành cung ngay trong chùa, vậy mà sau bao năm, người ta đã chẳng nhớ nổi Vạn Phúc tự trên núi Tiên Du. Quý Ly biết việc tìm tòi này chẳng dễ dàng, bởi chính y đã tận mắt chứng kiến chùa Vạn Phúc sụp đổ, có khi nó đã biến mất trong dòng sông lịch sử mênh mông rồi cũng nên. Tuy vậy, đâu đó trong lòng y vẫn ôm chút ít hy vọng. Chùa Vạn Phúc còn, y mới tìm được đường về. Chùa Vạn Phúc vong, vậy y mãi mãi làm cô hồn đất khách, dở dang cơ đồ buổi lâm nguy. |
0 |