Tiếng Ếch Kêu Trong Lòng Giếng Cạn
Chương 3.3. Thú tội
"Thực ra tụi nó nói đúng đấy, tao phải gian lận mới vào được vòng Hai."
Ngay chỗ chiếu nghỉ cầu thang đi từ tầng bốn xuống tầng ba, một đám học trò áo trắng vây quanh một em nữ tết bím sau lưng. Em này ngồi bệt trên bậc thang, gục đầu vào gối khóc thút thít. Có người vỗ lưng em, cũng có người lựa lời ủi an. Đặc biệt có cậu nam đứng chống nạnh, áo quần đóng thùng tươm tất, chỉ tội mặt khó đăm đăm và lời nói ra gai góc vô cùng. – Sao phải nói nhỏ, nó học dốt như bò, không gian lận thì còn lâu mới được vào vòng trong. Châu đứng sững lại ở đầu cầu thang, cậu giật lùi nép sau bức tường. Nụ cười trên mặt cậu héo đi, tay siết chặt quai cặp. Cuộc chê bôi bên dưới vẫn chưa dứt. – Đúng đấy, điểm Sử của nó chả bao giờ quá bán, thế mà lại lọt vào vòng trong. – Còn xếp trên thằng Lợi. Cậu nam đóng thùng ngắn mặt như nhà mất sổ gạo, đá thúng đụng nia mà rằng: – Cái ngữ nó chỉ có nước gian lận thôi. Đến đây, mặt Châu đã tái mét, cậu chạy trối chết về hướng ngược lại, tưởng như sẽ bỏ được những sự phiền hà ở sau lưng. Tuy thế, một thằng bé đa cảm thì không dễ quên những lời gai góc. Châu lù lù về nhà hệt người mất hồn, tai lùng bùng như bị nhồi ni-lông. Cậu cứ nằm lì trên giường đến tận xế chiều, khi vầng thái dương đã thôi gắt gỏng, hóa thành quả hồng đỏ cam chín muồi treo trên đọt cây, tiếng chuông điện thoại mới inh ỏi đánh thức Châu khỏi giấc ngủ chập chờn. Cậu vùng dậy, lần mò khắp giường chiếu với con mắt kèm nhèm. Mãi tới khi tiếng chuông gần đi đến hồi cuối, Châu mới tìm thấy nó lăn lóc dưới gầm giường. – A lô? – Giọng thằng bé khàn đặc, gằn xuống. Đầu dây bên kia nhí nhố tiếng nói cười, cậu dụi mắt, húng hắng liên tục. – Không, tao không đi nét đâu, tụi mày cứ đi đi. – Châu tựa lưng vào đầu giường, uể oải và mỏi mệt. – Tao mệt lắm, không đi đâu. Hả? Tụi mày ở đâu? Dưới cổng á? – Châu dừng lại, thở hắt. – Thôi được rồi, đợi tí tao xuống. Dầu nói vậy, thằng bé vẫn nấn ná trong cái khoảnh an toàn được dựng lên bằng chăn và gối chốc lát. Không thấy Quý Ly đâu, Châu cũng chẳng buồn gọi, thể nào y sẽ phải theo thôi. Cậu xuống nhà, nhín một nụ cười để đón chân đám bạn chí tình. Sao lại gọi là chí tình ấy à? Thì đây, ta phải xét tới cái mục đích mà chúng đến tận nhà thăm Châu. Nào phải để ngồi khoanh chân dưới sàn và tán gẫu những chuyện trời trăng mãi. Sau một hồi nói xa nói gần, chúng nhìn nhau, huých khuỷu tay nhau, đánh mắt nhau như lũ mật thám. Cuối cùng thằng Khoa hắng giọng, lựa lời nói với Châu: – Ờ thì, mày thấy trong người sao rồi? Châu cười xua tay: – Sao gì mà sao, tao có làm sao đâu, chúng mày hay nhở. Cả bọn lại nhìn nhau, thằng Phúc – con nhà ông Thọ làm nghề sửa điện trên trấn, bề ngoài trắng trẻo, sạch sẽ nhất trong đám, nhưng tính tình thì bộp chộp, không ưa quành co, bèn huỵch toẹt: – Thôi mấy thằng mình với nhau cứ vòng vo tam quốc làm gì cho mất thời gian. Tao nói thẳng luôn, tụi tao biết hết rồi. – Biết gì? – Thì cái chuyện bọn thằng Lợi, con Hồng, con Ánh, cả thảy đội tuyển Sử chúng nó gièm pha mày đấy. – Nom thằng Phúc cáu tiết lắm. – Chờ mãi không thấy mày ra cổng trường đãi kem nên tụi tao quay lại tìm mày. Mới đi đến chân cầu thang mà tao đã nghe thấy cái giọng oang oang của thằng Lợi, thằng ấy chỉ thiếu điều hét to cho cả trường biết nó bất mãn với mày. – Đúng đấy. – Khoa gật đầu, đứa hiền lành như nó cũng giận lắm. – Mày đừng nghe chúng nó. Lớp mình chỉ có tám người tham gia thi mà hết bảy chân là tuyển Sử, thế nên chúng nó mới kéo bè kéo phái để bài xích đứa ngoại lai như mày. Đúng là chẳng quân tử tí nào, rất thiếu võ đức. Thằng Khoa lại đọc kiếm hiệp quá liều rồi. Thường thì Châu sẽ cười phá lên trước những câu thoại xăng pha nhớt của Khoa, nhưng nay lòng cậu ngổn ngang trăm mối, cái mớ bòng bong ấy nghẹt ở cổ, không cho Châu nói được những lời nhẹ tênh. Mặc cho đám bạn xung quanh hết lời bênh vực, ruột gan cậu vẫn cồn cào. Cậu muốn nói cho bằng hết sự thật, phanh phui tất thảy điều sai trái mà cậu đã làm. Nhưng cái lưỡi Châu cứ thắt nút lại, còn trong đầu liên tục giục giã “nói đi, nói đi, nói đi.” – Nói ít thôi! Một tiếng con gái đanh đảnh bất chợt vang lên, cả bọn lặng ngắt, đồng loạt quay đầu lại. Đứng ở cửa phòng là một cô nàng mặc quần soóc lửng đầu gối. Trong cái thời đại mà duỗi tóc và mái xéo lên ngôi thì con bé lại bới tóc cao, phô hết cái trán dô của mình, thành ra trông đanh đá phải biết. – Ơ Minh, sang nhà Châu làm gì? – Châu hỏi. Về mặt nào đó, Phan Bình Minh với Châu có thể coi là họ hàng xa bắn đại bác tám năm không tới. Bởi cái duyên họ hàng ấy dây mơ rễ má quá: Cụ nội Châu có một người chị gái góa bụa, về sau bà cụ tái giá với một người đàn ông mất vợ, thì chính người vợ đã mất ấy là em gái của cụ nội nhà Minh. Vậy suy ra hai đứa không có máu mủ ruột rà gì nhưng bà nội dạy Châu phải gọi Minh là chị, dù “chị” kém cậu một tuổi. Nhưng trước cả khi Châu biết Minh là chị thì Minh đã thành một người bạn hàng xóm thân thiết, đâm ra hai đứa chưa một lần gọi chị xưng em. – Mẹ Minh đi chợ mua bánh rán, bảo cầm sang cho Châu ăn cùng. Nói rồi Minh giơ cái túi ni-lông đựng bốn chiếc bánh rán ngào đường thơm phức, nóng hổi. Mẹ con bé làm nghề buôn bán, đi chợ ở đây ý là ra chợ bán hàng, có gì bán nấy, có khi bán nải chuối, có khi bán buồng cau, nhờ thế mà ngày nào Minh cũng được ăn vặt. – Ái chà em Minh đấy hả, sao quát tụi anh? – Thằng Phúc lên tiếng. Minh nguýt Phúc một cái thật dài rồi mới bảo: – Ai bảo mấy anh mồm năm miệng mười như cái chợ vỡ. Sao không bớt nói đi, động não nhiều hơn, xem thử nhân vật chính đang nghĩ gì. Lúc này đám anh em chân tay mới nhìn Châu cho kỹ. Phải rồi, chúng lắm lời quá mà không để thằng Châu được thổ lộ câu nào, thế thì sao vơi bầu tâm sự được. Thằng Quang người gầy rộc, giọng the thé hỏi vẻ quan tâm: – Ê Châu, mày có gì muốn tâm sự, cứ nói hết với bọn tao. – Ừ phải đấy. – Phải đấy, anh em mình có nhau! – Không sợ bố con thằng nào… Ối! Sao em Minh đẩy anh? Bình Minh gạt thằng Phúc ra, ngồi chen vào giữa. Cô nàng gắt lên: – Đã bảo nói ít thôi cơ mà! Thế là cả đám con trai im bặt không dám hé răng nữa. Bất giác, Châu thở phào. Mối tơ vò vẫn ở trong lòng nhưng không còn bít tắc cuống họng nữa. Cậu gãi đầu, đắn đo chốc lát mới ấp úng: – Thực ra… tao, tao… Lũ bạn nín thở dõi theo, nhưng cu cậu cứ lắp bắp mãi không nói được câu nào hoàn chỉnh khiến ai nấy sốt hết cả ruột. Bỗng cô nàng Bình Minh vỗ tay xuống sàn nhà cái đét. – Châu không muốn nói thì đừng nói, tụi này không ép cung đâu nhé. Châu ngẩng đầu lên, chẳng biết từ bao giờ Quý Ly đã đứng sau lưng đám bạn cậu. Nét mặt y thản nhiên, y cũng đang nhìn cậu chăm chăm. Châu hít sâu, cất lời: – Thực ra tụi nó nói đúng đấy, tao phải gian lận mới vào được vòng Hai. Ai nấy ngạc nhiên lắm, chỉ có Quý Ly là vẫn vậy, như thể đã lường trước. Thằng khoa mở lời dè dặt: – Mẹ mày… biết trước đề thật à? Châu lắc đầu, thằng Phúc tiếp lời: – Thế mày gian lận như nào? Phao à? Mày chép được phao á? Coi chặt thế cơ mà. Châu vẫn lắc đầu. Thằng Quang sốt sắng đấm vai cậu. – Thế làm sao? – Tao nói ra chúng mày không tin được đâu. Giờ thì cả Bình Minh cũng tò mò ngứa ngáy. Dưới sự giục giã của bạn bè, Châu đành nói: – Tao… tao được người khác nhắc bài. – Ai mà tốt bụng thế? – Phải đấy, tao thấy chúng nó tranh nhau vỡ đầu kia kìa! – Nếu tao bảo đó là một con ma nhắc bài tao thì sao… Dứt lời, Châu liếc nhanh qua Quý Ly, rồi dòm lũ bạn đang yên ắng lạ thường. Thằng Phúc phá tan bầu không khí sượng sùng ấy bằng một tràng cười nắc nẻ. Đám bạn cũng cười như vớ được vàng. – Ôi cái thằng này, suýt thì tao tưởng thật. – Chó đùa dai! Làm tụi tao hết hồn! – Nó còn có sức đùa thì không sao đâu. – Ơ tao không đùa đâu, tao nói thật đấy! Châu hoảng hốt phân bua. Lúc thừa nhận cái chuyện gian lận, Châu đâu dè còn phải thuyết phục cho người khác tin là cậu gian lận? – Thôi đi ông tướng, mày diễn còn khi còn hơn cả diễn viên người ta. Thế là từ đó cho tới tận lúc lũ bạn chí tình đứng dậy ra về, Châu không tìm được cơ hội giải thích nữa, bọn nó đã quả quyết rằng cậu chỉ đang làm trò. Cái giá cho việc suốt ngày tí tớn đây mà, Châu nghĩ. Song chí ít thì Châu đã thôi mịt mùng. Sau câu tự thú ấy, trong cậu bỗng sinh sôi nảy nở một dũng khí, một dũng khí to lớn thôi thúc cậu phải hành động ngay. |
0 |