Tiếng Ếch Kêu Trong Lòng Giếng Cạn

Chương 3.4. Đồng minh

"Sau hôm nay, Quý Ly biết Châu và y có cùng một bản chất, rằng bọn họ là hai kẻ đồng minh."

Châu bồn chồn hết cầm điện thoại lên rồi lại đặt điện thoại xuống. Cậu đi tới đi lui trong phòng, nhưng phòng thì chỉ có vỏn vẹn vài bước, đi đến đâu Châu cũng chạm mặt Quý Ly, điều ấy khiến thằng bé đâm cồn cào.

Cậu bảo Quý Ly:

– Anh tạm thời ra ngoài được không?

Quý Ly hỏi bằng giọng điệu mà Châu nghĩ là y đã liệu trước mọi sự.

– Em định làm gì?

– Em… – Châu ngập ngừng, cậu cúi gằm mặt nhìn lom lom dãy số trên màn hình điện thoại. – Em muốn tự thú.

Như sợ Quý Ly phản đối, cậu nói nhanh:

– Em sẽ gom tiền đưa anh đi Bắc Ninh, tiền mừng tuổi, tiền ăn sáng, nếu không đủ thì em đi nhặt ve chai, anh cứ yên tâm.

Ngoài dự đoán, Quý Ly chẳng hề ngăn cản cậu, y chỉ vỗ vai chàng thiếu niên rồi biến mất. Châu trông bóng lưng y mờ dần đằng sau cánh cửa nhôm – giờ chỉ còn mình cậu đứng trong phòng, cậu cứ đứng thế để bắt đầu một cuộc điện thoại. Tim Châu rổn rảng, lòng bàn tay mướt mồ hôi, miệng tiết nước bọt liên tục.

Những tiếng tút dằng dặc qua đi, Châu nghe thấy cái giọng quen thuộc của cô Quỳnh vang lên ở đầu dây bên kia:

– A lô, ai thế?

– Em, em chào cô, em là Đăng Châu lớp 11B6 đây ạ.

– Châu đấy à, có việc gì thế em?

Lắng nghe giọng nói êm và ấm của cô, Châu bỗng thấy thật buồn. Nhưng càng buồn, thằng bé càng quyết tâm và càng thêm bình tĩnh: Châu kể lại việc mình đã gian lận, đã được người khác nhắc bài, rằng Châu vô cùng ân hận và xin cô hãy loại mình để cho người xứng đáng được vào vòng trong. Suốt cuộc điện thoại ấy, cô Quỳnh đã yên lặng lắng nghe từng lời bộc bạch của Châu. Tuy vậy, sau khi Châu nói xong và sau một quãng lặng trầm ngâm, cô Quỳnh vẫn mở lời:

– Trước hết, cô phải làm rõ với em việc này: tất cả giám thị canh vòng Một đều công tâm và nghiêm minh. Các thầy cô không hề phát hiện ra trường hợp đáng tiếc nào trong quá trình coi thi, tức là chuyện gian lận khi làm bài đã hoàn toàn không xảy ra. Chẳng một ai, kể cả cô và em có thể phủ nhận điều đó. Thứ hai, đề kiểm tra được bảo mật tuyệt đối, dù là giáo viên trong trường cũng không thể tiết lộ. Vậy việc em biết trước đề là hoàn toàn vô lý. Em hiểu chứ?

– Vâng, nhưng, nhưng có người đã làm bài giúp em, do mọi người không thấy được thôi, em nói thật đấy ạ.

Cô Quỳnh ngừng giây lát, giọng cô dần trở nên nghiêm nghị:

– Châu ạ, mọi lời nói ra đều cần có bằng chứng xác thực. Cô hiểu là những lời đồn đại đang khiến em thấy mất tinh thần. Em đang bối rối và tự nghi ngờ mình, đúng không? Tuy vậy, cô mong em đừng nản lòng hay rối trí, cô sẽ cố gắng để em và các bạn có một môi trường học tập, cạnh tranh lành mạnh nhất.

Cúp điện thoại, Châu thẫn thờ nhìn đăm đăm vào cái màn hình đen sì. Cậu ngồi phịch xuống sàn, uể oải tựa lưng vào thân giường. Mặt trời là trái hồng chín rục, trĩu dần trĩu dần rồi rụng khỏi đọt cây. Trong phòng ngủ chỉ còn le lói chút ánh sáng hắt vào từ bên ngoài hành lang, hẳn mẹ Châu vừa đi lên phòng.

Quý Ly bước xuyên qua cánh cửa, đi đến trước mặt chàng thiếu niên ủ dột. Y im lặng nhìn cậu hồi lâu, lòng thầm than. Thằng bé này non dạ quá. Chút lời gièm pha đã khiến nó ủ rũ nhụt chí. Một việc nhỏ chẳng qua là kế tạm, thế mà cũng day dứt muốn đi tự thú. Người như thế lòng ngay thì có, song khí cốt để làm việc lớn thì còn xa lắm. Ở đời ai chẳng từng lấm bùn, song phải biết rửa mặt mà đi chứ đâu phải cứ thấy bẩn là đòi quay lại sông.

– Bây giờ em thấy thế nào?

Châu cụp mắt, cậu bặm môi, lắc đầu. Quý Ly lại nói:

– Trước đây em vui vì kẻ khác không nhìn thấy ta. Giờ em lại sầu não, rũ rượi vì chính cái sự ấy.

Chỗ đau đớn, tủi hổ – cái việc xấu xa mà Châu muốn giấu giếm, muốn tránh né đột nhiên bị thọc phải khiến cậu cáu tiết. Thằng bé ngẩng phắt dậy, gườm gườm nhìn Quý Ly bằng hai con mắt đỏ hoe. Bao nhiêu lời hờn dỗi, gắt gỏng đã tuôn ra tới miệng rồi đấy. Châu muốn mắng Quý Ly, muốn trút cơn tam bành vì rõ rành rành y chính là nguồn cơn cho mọi sự. Nếu không có y, Châu sẽ không phải khốn khổ học hành, không phải gian lận, và tất nhiên sẽ không phải rơi vào cái thế bị người ta dè bỉu, nhục mạ rồi khốn đốn nằm đây, lăn lộn trong cảm giác tội lỗi, dối trá. Song có thực như vậy chăng? Những con chữ bẳn gắt, quyết liệt bỗng nguột đi, cái luồng giận dữ ngùn ngụt kia như bị ai thọc kim xẹp mất. Châu ấn móng tay cái vào lòng bàn tay, ừ, có thật như thế chăng? Hay sự thực lại là một điều khác? Ừ ừ, bạn ma Lý Nguyên vốn dĩ đâu có được năng lực chi phối khủng khiếp vậy? Y cũng đang bị trói vào Châu đấy thôi. Hay thậm chí, có khi còn tệ hơn: y bị quẳng từ một triều đại cách xa mấy trăm năm đến đây, y không thể rời đi, cũng không thể quay về, thậm chí chẳng một ai nhìn thấy được y. Có lẽ Quý Ly cũng biết y đang phải cậy nhờ vào cậu để mà về được nhà, có lẽ y biết ở đây Châu mới là kẻ mạnh, thế nên điều độc tài duy nhất y từng làm là véo tai cậu. Phải, Châu hoàn toàn có thể từ chối giúp đỡ y. Hoặc Châu có thể cố gắng, rồi thất bại. Quý Ly ắt sẽ không thể trách cậu. Châu nhận ra chính Quý Ly mới là người trong cuộc, là người tha thiết phải đến được Bắc Ninh, nhưng cho đến hai ngày cuối cùng, người bạn ma cũng không hề yêu cầu cậu gian lận. Thế thì Quý Ly có phải nguồn cơn cho mọi sự chăng? Hay ấy chính là Châu?

Đôi mắt Châu chùng xuống một nỗi ngỡ ngàng, thất vọng, và Quý Ly nhìn rõ điều ấy. Y ngồi xuống, đối mặt với Châu:

– Giờ thì sao? Em cảm thấy thế nào?

Châu mím môi, cậu đang ngồi bó gối. Giờ thì gương mặt cậu tụt xuống, rúc vào hai cánh tay.

Mãi một lúc sau, giọng thằng bé mới lí nhí vuột ra khỏi cái lồng tay-chân mà mình tự xây nên:

– Em xin lỗi…

Quý Ly đưa tay xoa đầu cậu:

– Em có muốn bỏ thi không?

Châu uể oải lắc đầu. Thằng bé quệt mặt, ngẩng nhìn Quý Ly:

– Phải đưa anh đến được Bắc Ninh thì chuyện này mới có ý nghĩa chứ. – Rồi chừng như thấy Quý Ly im lặng, Châu vội nói thêm. – Nhưng lần này em sẽ làm bài bằng sức của mình. Anh yên tâm.

Thực chất cái điều khiến y lặng đi ấy không hẳn là cùng một nỗi với cái điều mà thằng bé Châu đang tưởng. Điều ấy phức tạp hơn, làm y phải lập tức rút lại những suy nghĩ ban nãy.

Ông quan Lê Quý Ly đã gặp đủ loại người. Lắm phường đạo mạo, rặt bọn trí trá, có kẻ hung dũng song thiếu trí, có kẻ thông minh nhưng nhu nhược, yếu mềm. Vậy nên, y nghĩ thằng bé Châu – dẫu trẻ, song vẫn phải thuộc về một trong hai hạng ấy.

Hoặc cậu sẽ nổi đóa – một kiểu bốc đồng như củi khô bắt lửa, sẽ hấp tấp như tên lính mới tập trận, để cảm xúc dắt mũi như một tay chơi cờ dở. Ấy là kiểu người sống bằng huyết mạch, bằng giận dữ, bằng cái gọi là “chính nghĩa” nhưng lại thiếu tường minh để gánh nổi hệ lụy nó sinh ra.

Hoặc cậu sẽ hiểu, sẽ rùng mình nhận ra rằng lý lẽ vốn lạnh hơn lưỡi đao, và khi lý lẽ đến gần, người ta hoặc lùi lại hoặc ngã xuống. Ấy là kiểu người biết rõ đâu là đúng, đâu là sai, nhưng họ yếu mềm đến mức không chịu nổi cái nguyên lý rằng ta cần đánh đổi, cần nhẫn nhịn để làm được việc lớn. Họ rút lui vì e dè mỗi bước đi là một lần chạm vào nỗi sợ, sợ chính mình, sợ bị biến thành một kẻ khác.

Nhưng thằng bé này, kỳ lạ thay, lại không phải loại nào trong hai loại người ấy.

Sau hôm nay, Quý Ly biết Châu và y có cùng một bản chất, rằng bọn họ là hai kẻ đồng minh.

0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này