Tiếng Ếch Kêu Trong Lòng Giếng Cạn

Chương 4.7. Kết quả

"Thằng bé quay lưng rời cái chỗ ấy đi để cho khỏi phải nghe những tiếng reo vui của các học sinh khác."

– Này! Có kết quả thi Học Sinh Giỏi môn Toán rồi đấy!

Trống trường vừa đánh một hồi “tùng tùng” báo hiệu giờ ra chơi thì đã thấy cậu học trò mặc đồng phục trắng đóng thùng tinh tươm, đeo cái kính dày cộp vịn cửa lớp mà thở lấy thở để. Sau khi cậu này gào tướng cái tin ấy, tiếng chuyện phiếm lặng đi vài giây, những ánh mắt trong lớp thi nhau đổ dồn về phía cậu.

– Có cả điểm môn Văn, Anh rồi!

Thêm một tin tức khác khiến cả đám học trò như bầy chim vỡ tổ, chúng nhốn nháo hỏi han:

– Ở đâu ở đâu!

– Mày có xem tao không? Tao được mấy?

– Mày xem ở đâu?

Thằng bé đeo kính giơ tay chỉ tay ra cửa, vẫn cái giọng sang sảng:

– Bảng tin của trường! Mới dán xong!

– Đi xem đi, đi xem đi.

– Ừ đi thôi đi thôi.

Đám học trò túa ra ngoài hành lang, hòa vào dòng chảy áo trắng nhộn nhịp. Ai nấy phấn khởi như trẩy hội. Trong số ấy có những đứa thi, cũng có đứa chẳng thi gì sất, nhưng thấy người ta rần rần thì tụi nó cũng hăng hái chạy theo cho đông vui.

– Ê Khôi! – Thằng Lợi đứng dậy níu áo cái cậu báo tin nọ. – Có điểm cuộc thi Trang Vàng Lịch Sử chưa?

Khôi gãi đầu ngẫm nghĩ:

– Hình như cũng có rồi, mày ra đấy xem đi.

Nói rồi Khôi chạy biến theo đám đông. Thằng Lợi cũng nóng lòng chạy theo. Nhác thấy chuyện đó, Quý Ly lay vai Châu.

– Châu, dậy đi, dậy xem kết quả thi.

Thấy cậu chàng vẫn ngủ ngon ơ, Quý Ly đâm sốt ruột, vỗ cái chát vào vai thằng bé. Châu giật bắn dậy, lơ ngơ mà hãi hùng nhìn quanh. Trong lớp đã vắng tanh từ lúc nào, chỉ còn những chiếc quạt trần chăm chỉ xoay tròn.

– Ơ… Tan học rồi à?

Quý Ly giục:

– Vẫn đang ra chơi tiết ba, nhưng mọi người đi xem bảng tin rồi. Cuộc thi Trang Vàng Lịch Sử đã có kết quả, em dậy xem đi.

Châu gãi mớ tóc rối bù, cậu dụi hai con mắt nhập nhèm:

– Điểm gì cơ?

– Cuộc thi Trang Vàng Lịch Sử. – Quý Ly nhắc lại.

– Ô có điểm rồi à, thế để em đi xem. – Châu đứng dậy, vươn vai rồi uể oải lê bước ra khỏi lớp. Ngọn gió mát lành ùa qua lan can, thổi tung những lọn tóc xuân xanh, từ từ đánh thức Châu khỏi cơn ngái ngủ. Bước chân dần nhanh hơn, Châu chạy phăm phăm qua các tầng lầu, băng qua sân trường, dừng lại trước bảng tin. Nơi ấy học trò ken chặt như nêm, ai nấy lao xao trong những cuộc thảo luận sôi nổi.

Châu chen mãi mới len được vào trong, cậu lia mắt nhanh qua bảng tin. Trên cùng là tên một học sinh từng đoạt giải Thành phố năm ngoái, không có gì bất ngờ. Tiếp xuống dưới, Châu bắt gặp tên thằng Lợi ở vị trí thứ mười lăm, mừng cho nó. Nhưng bên cạnh đó, cậu cũng bắt đầu thấy lo lắng. Những cái cau mày của Ban Giám Khảo lướt qua trong óc cậu. Châu hít sâu, tiếp tục nhìn xuống dưới. Mười sáu, mười bảy, mười tám, mười chín,… và hai mươi. Không hề có tên cậu trong hai mươi vị trí đầu tiên.

Bấy giờ, một bàn tay bỗng đặt lên vai cậu, là Quý Ly. Y đưa ngón trỏ gõ nhẹ vào cái tên mà y đã thuộc làu từng nét bút:

– Tên của em à?

Châu dừng mắt thật lâu ở vị trí thứ hai mốt. Cái tên quen thuộc của chính cậu như nhòa đi giữa những dòng mực đen. Cậu cố kiểm tra và cũng cố hy vọng, có khi nào cậu đã nhìn nhầm hay có khi nào danh sách đã đánh thọt một số? Ấy là một nỗ lực tuyệt vọng, Châu biết vậy vì chẳng đời nào lại có sai sót tức cười thế. Sau hai hay ba phút vật lộn, cuối cùng Châu cũng phải chấp nhận sự thật. Thằng bé quay lưng rời cái chỗ ấy đi để cho khỏi phải nghe những tiếng reo vui của các học sinh khác.

Suốt quãng hành lang dài, giữa tiếng quạt trần ro ro và bóng nắng phai dần trên bức tường vôi cũ, Châu và Quý Ly im bặt, chẳng ai nói với ai câu nào. Mãi cho đến khi bước tới trước cửa lớp, Châu mới dừng lại, giọng lí nhí:

– Em xin lỗi…

0

Bình luận

Lilith

Lilith

Ỏ tội cún con

Lê Annn

Lê Annn

Còn thiếu có chút xíu, hong biết giờ hai người phải làm sao đây nữa...

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này