Tiếng Ếch Kêu Trong Lòng Giếng Cạn
Chương 6.3. Chuyến đi Bắc Ninh (3)
"Mình có ba tiếng hoạt động tự do lận, hay chúng ta lẻn tới chùa Vạn Phúc đi?"
Nửa ngày trôi qua nhanh như chớp. Trong nửa ngày vừa rồi, đoàn học sinh đã được tham quan các khu di tích lịch sử và văn hóa như: Đền Đô, khu lăng mộ các vua Lý, làng tranh Đông Hồ. Tuy đắm chìm trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, song cái nắng vẫn phần nào khiến các cô cậu quá tải. Khi xe rẽ qua một lối đất đỏ, phóng tới nơi rực rỡ cờ hoa, đứa nào đứa nấy đều thấy như được hồi sinh. Thằng Lợi quăng cái vẻ khắc khổ của nó xuống ghế, reo to: – Hay quá, đến đúng lúc phần hội! Chiếc xe khách chưa dừng hẳn mà đã nghe tiếng hoan hô của học trò. Cô Quỳnh đứng dậy thông báo: – Do lễ hội đông đúc, để tránh tình trạng đi lạc, cô đề nghị tất cả chúng ta đội mũ lưỡi trai đã phát trước khi lên xe và đi theo cờ hiệu của đoàn mình. Sau mười lăm phút đầu nghe giới thiệu tập trung, các em có ba tiếng hoạt động tự do. Cô lưu ý rằng, các em cần đi theo nhóm đông để hỗ trợ lẫn nhau. Đúng sáu giờ tối, tất cả chúng ta phải có mặt ở bãi đỗ xe. Sau sáu giờ, xe sẽ không chờ các em nữa. Các em đã rõ chưa? – Rồi ạ! Tụi học trò lục tục xuống xe, xếp thành một hàng dài để len lỏi qua đám người ken kín lối, chắc họ cũng đến để chơi hội. Len mãi len mãi, cái cổng chùa sừng sững bỗng lù lù hiện ra trước mắt, trên ấy giăng băng rôn đỏ in chữ trắng phẳng phiu: “Chào mừng đến với hội Chùa Bút Tháp”. Châu và Quý Ly đi ở cuối hàng: – Anh thấy sao? Lễ hội oách xà lách chưa? Quý Ly gật gù: – Cũng được, nhưng thiếu đi phần trang trọng, uy nghiêm ban xưa. Châu bĩu môi: – Do anh cổ hủ quá đấy. – Điều ấy chẳng lẽ không phải đương nhiên ư? Thằng bé trợn mắt: – Rồi rồi, anh giỏi. Em bàn với anh này. Mình có ba tiếng hoạt động tự do lận, hay chúng ta lẻn tới chùa Vạn Phúc đi? Quý Ly hỏi: – Có nguy hiểm chăng? Cô giáo em vừa dạy… Châu xua tay: – Sợ gì, mình gọi xe ôm, không lạc được! Nói rồi Châu mở cái ví căng phồng cho Quý Ly xem, cười khà khà: – Em thừa tiền để đi xe ôm! Bà với mẹ cho em đấy! |
0 |