Trong Lòng

Bất an


Chẳng qua, người trước mắt không phải là người dễ nhìn thấu.

Bình luận đoạn văn

Biện Thành ngẩng đầu, con ngươi không có tiêu cự hướng về phía Thanh Việt. Mà cậu thì xoay người, thản nhiên bước đi. 

Bình luận đoạn văn

Phía sau tĩnh lặng chốc lát rồi cũng vang lên tiếng bước chân. Người phía trước lẫn người phía sau đều ôm tâm tư riêng, không ai nói với ai câu nào. 

Bình luận đoạn văn

Nụ cười trên môi Thanh Việt lập tức tan mất. Cậu im lặng nhìn Biện Thành, tựa như đang muốn thông qua đôi mắt trống rỗng và chân mày cau chặt của đối phương tìm kiếm điều gì đó.

Bình luận đoạn văn

“Tôi đùa đấy.”

Bình luận đoạn văn

Người đàn ông chợt lên tiếng, giọng nói có phẩn lo lắng. Không biết nơi này rốt cuộc là nơi nào, cộng thêm việc bọn họ đang lang thang không có đích đến, Biện Thành đương nhiên cảm thấy bất an theo bản năng. Hắn nghe tiếng gió biển rít gào bên tai, sắc mặt không tốt lắm.

Bình luận đoạn văn

Thanh Việt ngẩng đầu nhìn nền trời đen kịt, nhẹ nhàng gật đầu.

Bình luận đoạn văn

“Sắp mưa.”

Bình luận đoạn văn

Thanh Việt vô tình chạm lên mu bàn tay Biện Thành, sau đó ngây người quay đầu nhìn hắn.

Bình luận đoạn văn

Bọn họ lùi người về phía sau, tựa lưng vào một mỏm đá lớn, trên cao là thân cây cổ thụ lớn với tán lá rộng dày. Cái lạnh của biển cả ngấm sâu vào da thịt, khiến thân thể đơn bạc khẽ run rẩy. 

Bình luận đoạn văn

Nhiệt độ trên người Biện Thành nóng đến kinh người!

Bình luận đoạn văn

Nhưng tiếng sóng biển và cây cối điên cuồng trong giông gió quá lớn, Thanh Việt không nghe được. 

Bình luận đoạn văn

Biện Thành cắn chặt răng chịu đựng, quai hàm căng chặt. 

Bình luận đoạn văn

Mưa bão đến nhanh, thế nhưng lại chậm chạp không chịu rời đi. 

Bình luận đoạn văn

Mí mắt Biện Thành ngày càng nặng, tầm mắt cũng ngày càng mơ hồ, không biết do màn mưa quá dày hay do cơn sốt hành hạ mà ra nữa. Đầu hắn chậm rãi nghiêng sang một bên, đổ gục trên vai Thanh Việt.

Bình luận đoạn văn

Khuôn mặt người đàn ông đỏ bừng, đôi môi tái nhợt, sắc mặt cực kỳ tệ. 

Bình luận đoạn văn

Nhưng còn chưa đợi bọn họ kịp tìm được chỗ trú an toàn, giọt nước đầu tiên đã từ không trung rơi xuống. 

Bình luận đoạn văn

Thanh Việt tính toán thử xác suất bản thân có thể bình an quay lại nơi này nếu một mình rời đi tìm viện trợ trong mưa bão. Kết quả đương nhiên không khả quan, nhưng bọn họ thật sự không còn nhiều thời gian nữa.

Bình luận đoạn văn

Thanh Việt cởi áo khoác của mình, nhẹ tay khoác lên người Biện Thành, sau đó lẳng lặng rời đi. Cậu lao nhanh trong màn mưa, chạy men bìa rừng. 

Bình luận đoạn văn

Thật sự không cam tâm.

Bình luận đoạn văn

Linh cảm của con người đôi khi sẽ là thứ cho họ nhìn thấy hy vọng trong khốn cảnh. 

Bình luận đoạn văn

Thanh Việt không cam tâm.

Bình luận đoạn văn

Cớ sao bản thân lại hèn nhát đến mức để những thương tổn ấy biến thành thứ vũ khí sắc bén có thể tấn công bất cứ lúc nào? 

Bình luận đoạn văn

Vốn dĩ từ đầu không nên rung động, không nên tín nhiệm, không nên dựa dẫm. Một kẻ bất hạnh và luôn đem đến bất hạnh cho người khác thì nên biết rõ kết cục của chính mình, tại sao lại cứ cố chấp đi tìm ấm áp và dịu dàng từ thế giới, để rồi kết cục sống không bằng chết, đau khổ cực cùng?

Bình luận đoạn văn

Trước mắt xuất hiện một tòa nhà cổ kính, cửa cổng cao đóng kín, Thanh Việt vui mừng mỉm cười. Cậu cũng không bận tâm đó có phải là ảo giác của mình hay không, đi thật nhanh đến.

Bình luận đoạn văn

Từng chữ từng chữ đâm thẳng vào tim, cứa mạnh từng nhát, máu thịt đầm đìa, đau không thể tả. 

Bình luận đoạn văn

Người kia không bao giờ trở về nữa, chính anh ta đã nói với Thanh Việt điều này, chắc như đinh đóng cột.

Bình luận đoạn văn

Nhưng còn chưa kịp tìm cách cầu cứu người bên trong thì ban công trên lầu hai của căn biệt thự ấy chợt thoáng qua một bóng lưng quen thuộc. Rất nhanh, nhưng cậu vẫn kịp trông thấy. 

Bình luận đoạn văn

Những kí ức kia rốt cuộc còn tra tấn cậu đến bao giờ nữa đây? Nhiều năm trước, người kia chán ghét cậu, ruồng rẫy cậu, cũng đã thật sự biến mất khỏi cuộc đời của Thanh Việt rồi. Nhưng chính cậu lại chẳng thể tự buông tha cho chính mình, vẫn luôn để “quá khứ” dằn vặt từng phút từng giây.

Bình luận đoạn văn

Nếu là người bình thường, sốt thành như vậy thì đã sớm ngất đi rồi, làm sao còn duy trì được bộ dáng tỉnh táo và bình tĩnh kia được? Người đàn ông biết cậu đã phát hiện ra, vì thế mấp máy môi muốn nói: “Tôi không sao.”

Bình luận đoạn văn

Thanh Việt bất động.

Bình luận đoạn văn

Thanh Việt cười nhạt, khản giọng thì thầm với chính mình.

Bình luận đoạn văn

Khuôn mặt vốn trắng bệch nay càng thêm nhợt nhạt, ngón tay vô thức cuộn tròn lại, thân thể phát run.

Bình luận đoạn văn

Tiếng mưa gầm rít ngày càng đinh tai nhức óc, thế giới xung quanh chao đảo, trở nên tăm tối và hỗn loạn.

Bình luận đoạn văn

Thanh Việt biết, dù là giọng nói quen thuộc cậu đã nghe thấy ở công ty, hay bóng lưng quen thuộc mà bản thân đã nhìn thấy lúc này đây, tất cả đều là giả mà thôi.

Bình luận đoạn văn

Hơn nữa không phải thương tật ngày một ngày hai….

Bình luận đoạn văn

“Xui xẻo quá đi.”

Bình luận đoạn văn

Đôi chân mềm nhũn, Thanh Việt nghiêng người, khụy xuống trong màn mưa. Cậu chống tay trên mặt đất, hơi thở hỗn loạn, trái tim nơi lồng ngực không ngừng quặn thắt co rút. Cậu như một bệnh nhân nhìn thấy liều thuốc đã từng uống rất nhiều năm, vừa kháng cự lại vừa khao khát. 

Bình luận đoạn văn

Không biết cứ đi như vậy trong bao lâu. Khi Thanh Việt vô tình quay đầu thì phát hiện bước chân người đàn ông hình như có chút bất thường. Nặng nhẹ không đều, trông như một người có thương tật ở chân. 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px