Trong Lòng

Thay đổi


“Cậu biết những người thế nào không cần thiên phú mà vẫn có thể diễn xuất tốt không?”

Bình luận đoạn văn

Đạo diễn vẫn cười, không đáp. Ông xem cảnh quay đang phát đi phát lại trên màn hình, đôi mắt dưới gọng kính dày dần sáng rực. Đó hẳn là ánh mắt của người yêu thích nghệ thuật thật sự, một người kính nghiệp, trân trọng và luôn tìm kiếm giá trị qua mỗi một nhân vật, mỗi một tác phẩm.

Bình luận đoạn văn

Cảnh diễn kết thúc, đạo diễn im lặng nhìn Biện Thành, vẻ như đang đánh giá cái gì đó. Lâu sau, ông quay sang Thanh Việt, cười hỏi:

Bình luận đoạn văn

Bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn cầm chiếc điện thoại to gấp đôi , tựa hồ có vẻ nặng, bàn tay đứa trẻ hết nghiêng sang phải lại lung lay sang trái. Cậu chính là đứa bé diễn vai nam chính thuở nhỏ trong bộ phim lần này.

Bình luận đoạn văn

Cảnh quay buổi sáng kết thúc, người trong đoàn phim ai làm việc nấy, Thanh Việt cũng trở về phòng. Bảo Trâm vẫn chưa trả lời tin nhắn, ngay cả điện thoại cũng không bắt máy. Nếu không phải cô nói trợ lý dặn dò cậu ở lại đảo, yên tâm quay phim, Thanh Việt nhất định sẽ lập tức lên máy bay trở về nước.

Bình luận đoạn văn

Lát sau, đứa trẻ vui vẻ ôm điện thoại chạy đi, hào hứng muốn khoe với người phụ nữ lớn tuổi đang đứng đợi ở phía xa. Bà ấy mỉm cười nhìn Thanh Việt, gật đầu xem như lời cảm ơn chân thành.

Bình luận đoạn văn

Đến chiều muộn, Thanh Việt vẫn chưa thể liên lạc được với Bảo Trâm, cứ hệt như một người bỗng dưng bốc hơi khỏi thế gian.

Bình luận đoạn văn

Trên đời này, chỉ còn một người duy nhất đáng để cậu quan tâm và trân trọng mà thôi. Trải qua rất nhiều biến cố, Bảo Trâm chưa từng vứt bỏ cậu, cũng chưa từng khiến cậu tổn thương.

Bình luận đoạn văn

Hoàng hôn dần lui xuống, nhường chỗ cho đem đen. Bầu trời nơi này không có dây điện giăng kín, không có những tòa cao ốc chọc trời, càng không có âm thanh ồn ã của phố xá khi lên đèn.

Bình luận đoạn văn

Cậu không chịu nổi cảm giác ngột ngạt trong lòng nên quyết định ra ngoài, đi dạo dọc bờ cát bên ngoài biệt thự.

Bình luận đoạn văn

Thanh Việt tìm một tảng đá lớn, ngồi lên, hướng ánh nhìn ra biển.

Bình luận đoạn văn

Ngẩng đầu sẽ bắt gặp khoảng trời mênh mông, đêm đến thì điểm xuyết bởi mặt trăng sáng rực và vô số ngôi sao lấp lánh. Trông ra xa hơn nữa chính là biển cả xanh thẫm với tiếng sóng rì rào, nghe lâu sẽ cảm giác chúng tựa như một giai điệu được ai đó ngân nga thật chậm rãi.

Bình luận đoạn văn

“Có tâm sự gì sao, cậu trai trẻ?”

Bình luận đoạn văn

Biển cả bí ẩn khiến con người ta dễ dàng bị lôi cuốn.

Bình luận đoạn văn

Đạo diễn ngồi xuống bên cạnh cậu.

Bình luận đoạn văn

Thanh Việt chỉ nghe giọng là đoán được người vừa đến.

Bình luận đoạn văn

Thanh Việt chưa kịp trả lời thì vị đạo diễn đã bật cười, tự trả lời câu hỏi đó: 

Bình luận đoạn văn

“Lần gần nhất tôi quay phim với cậu là khi nào nhỉ?”

Bình luận đoạn văn

Gió biển khiến mái tóc buông xõa ngang vai của Thanh Việt hơi lộn xộn, cậu đưa tay vén gọn nó ra sau gáy.

Bình luận đoạn văn

“Hình như là hai năm trước.”

Bình luận đoạn văn

Động tác của Thanh Việt sững lại trong chốc lát.

Bình luận đoạn văn

“Khi ấy, cậu không giống như bây giờ.”

Bình luận đoạn văn

Tên ông là Bình Minh, Thanh Việt chỉ gọi ông như thế khi hai người ở riêng. 

Bình luận đoạn văn

“Con người đều sẽ thay đổi theo thời gian mà, chú Minh.”

Bình luận đoạn văn

Kết quả, đến nửa đêm thì hai người mới quay về. Chú Minh tuổi đã cao, sức khỏe không tốt, vừa ôm ngực ho vừa vẫy tay chào tạm biệt Thanh Việt.

Bình luận đoạn văn

Chú Minh mỉm cười, gật đầu tán thành. Thanh Việt cứ ngỡ ông sẽ nói thêm điều gì đó, nhưng không, đối phương im lặng nhìn cái bóng của mặt trăng trong làn nước trước mắt. Hai người lẳng lặng ngồi nơi đó, mỗi người có tâm tư của riêng mình, không ai lên tiếng nữa.

Bình luận đoạn văn

Không hiểu vì sao, lòng Thanh Việt càng lúc càng bất an.

Bình luận đoạn văn

Điện thoại vốn là vật không thể rời người của một quản lý.

Bình luận đoạn văn

Vừa đóng cửa phòng, cậu lập tức rút điện thoại gọi điện cho Bảo Trâm. Kết quả vẫn vậy, tiếng chuông vang lên từng hồi, nhưng người ở đầu dây bên kia lại không hề bắt máy.

Bình luận đoạn văn

Chẳng ngờ đến, một khi chuyện không may xảy ra, tiếp theo đó sẽ có vô số chuyện xui xẻo cùng kéo đến.

Bình luận đoạn văn

“Kiểu người như thế nào?”

Bình luận đoạn văn

Không đợi Thanh Việt nhìn thêm, vạt áo cậu bỗng bị ai đó níu lấy, giọng nói trong trẻo vang lên một cách dè dặt:

Bình luận đoạn văn

“Anh, em rất thích vai diễn vua Nam Nghị của anh… Anh có thể tặng em một bức ảnh chụp chung được không?”

Bình luận đoạn văn

“Đương nhiên là được rồi.”

Bình luận đoạn văn

Khuôn mặt Thanh Việt trắng bệch, bàn tay cầm điện thoại khẽ run lên.

Bình luận đoạn văn

“Chị Bảo Trâm mất tích rồi! Tài xế chở chị ấy đến một ngôi nhà ở thành phố khác, kêu cậu ta đợi nửa tiếng. Ai mà ngờ được, hai tiếng trôi qua vẫn không hề thấy chị ấy quay lại. Từ khi đó đến bây giờ đã qua năm tiếng trôi qua.”

Bình luận đoạn văn

Trợ lý hốt hoảng chạy vào phòng Thanh Việt, sắc mặt cực kỳ kém:

Bình luận đoạn văn

Vua Nam Nghị là vai diễn khá nổi tiếng của Thanh Việt, một vị vua có tài nhưng bất hạnh, cả đời sống trong đấu đá, khi già yếu thì chết đi trên chính ngai vàng của mình, cả đời cô độc, không có lấy một người có thể tin tưởng hay dựa dẫm.

Bình luận đoạn văn

Đôi mắt trong veo trông mong nhìn Thanh Việt. Cậu mỉm cười, dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của đứa trẻ:

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px