Trong Lòng

Thất vọng


Mặc kệ tiếng cầu xin thảm thương của đối phương, người đàn ông thô bạo dồn kẻ đó vào vách tường bẩn thỉu, bàn tay nổi đầy gân xanh siết chặt cổ gã ta. Tiếng ho khan kẹt cứng trong cổ họng, khuôn mặt xanh xao dần tím tái. Lưỡi dao lóe sáng, mùi máu tươi quẩn quanh không khí kết hợp với thứ mùi ẩm ướt mục nát khiến người ta vô cùng khó chịu. 

Bình luận đoạn văn

“Tha cho tôi đi… Làm ơn, xin các cậu, tôi sai rồi! Tôi không dám nữa! ”

Bình luận đoạn văn

Tiếng rên rỉ chuyển thành tiếng nấc nghẹn, không ngừng vang vọng trong con hẻm nhỏ. 

Bình luận đoạn văn

“Chơi trò đỏ đen thì phải dám chơi dám chịu chứ, đúng không?”

Bình luận đoạn văn

“Không có tiền thì đừng bước vào sòng bạc, hiểu chứ? Chẳng những không kiếm được tiền mà còn mất luôn cái mạng quèn, vậy có phải rất đáng thương không? Hôm nay chỉ cảnh cáo như…”

Bình luận đoạn văn

Tấn nhìn bóng lưng vội vàng loạng choạng của kẻ đó, lớn tiếng bật cười bỡn cợt. Ninh Quân ném chiếc bật lửa trong tay cho anh chàng rồi quay lưng bước đi. Tấn đón lấy, thuận tay nhét vào túi. 

Bình luận đoạn văn

Kẻ đó nghe thấy câu nói của cậu trai trẻ thì bật dậy, kiềm chế cảm giác bủn rủn do cơn đau ở tay gây nên, liều mạng chạy khỏi con hẻm nhỏ. 

Bình luận đoạn văn

Tiếng nhạc đinh tai nhức óc truyền ra từ quán bar đầu hẻm, vài kẻ say rượu mê man nằm trong góc tường, trông co quắp và dơ bẩn hệt như những con chuột dưới cống ngầm. Cậu trai trẻ nhíu mày, và khi liếc thấy bóng người mơ hồ đứng dưới ánh đèn đường phía xa, chân mày ấy chợt dãn ra, bước chân sững lại.

Bình luận đoạn văn

Cả hai chậm rãi đi về phía căn nhà nhỏ cuối hẻm. Cổng sắt đã loang lổ vết gỉ, trông vừa nham nhở vừa xấu xí. 

Bình luận đoạn văn

“Tấn, thế được rồi.” 

Bình luận đoạn văn

Con người là sinh vật có lòng tham vô độ nhất. Một khi đạt được được thứ mình muốn rồi thì sẽ muốn một thứ tốt hơn nữa, cứ thế không ngừng đòi hỏi.

Bình luận đoạn văn

Người phụ nữ đứng nơi đó, mái tóc ngắn ướt đẫm, vài sợi dán lên gò má tái nhợt. Cô nhìn Ninh Quân, ánh nhìn không rõ cảm xúc. 

Bình luận đoạn văn

Hơi thở của đối phương gần sát bên tai, hơi ấm của đối phương truyền qua quần áo, tất cả mọi thứ không phải là giấc mơ giống như trước kia, mà là thật. Bảo Trâm thật sự đang nằm trong lòng cậu ta, không hề phòng bị. 

Bình luận đoạn văn

Cách đây một tiếng, trời vừa đổ mưa tầm tã. Trên mặt đất xuất hiện vô số vũng nước đục ngầu, nếu đi không cẩn thận thì về đến nhà sẽ phát hiện ống quần vừa ướt vừa hôi. 

Bình luận đoạn văn

Rõ ràng là một khuôn mặt trẻ tuổi tuấn tú, thế mà ánh mắt của cậu ta lại khiến người khác liên tưởng đến loài rắn sở hữu nọc độc nguy hiểm chết người. 

Bình luận đoạn văn

Lâu sau, Ninh Quân vốn muốn buông người trong tay ra, nhưng rồi lại chẳng nỡ. Suốt mấy năm qua, đây là thứ cậu ta ước ao đến phát điên, không ngừng mong mỏi, không ngừng hy vọng, vì vậy hiện tại làm sao có thể dễ dàng từ bỏ được?

Bình luận đoạn văn

“Dì…”

Bình luận đoạn văn

Cảnh tượng máu me ban nãy, hẳn là cô đã nhìn thấy cả rồi. 

Bình luận đoạn văn

Từ trước đến nay cậu vẫn luôn biết Bảo Trâm là một người bản lĩnh và gai góc. Chỉ cần là thứ cô muốn biết, sớm hay muộn cũng không thể che giấu nổi. 

Bình luận đoạn văn

Bàn tay đặt trên lưng Bảo Trâm nhẹ nhàng vỗ về trấn an.

Bình luận đoạn văn

Dù ánh sáng ở nơi đó không tốt, nếu ở khoảng cách đủ xa sẽ không phát hiện, nhưng Ninh Quân không dám đặt cược. 

Bình luận đoạn văn

Sấm sét rạch ngang nền trời, cậu chàng chết trân tại chỗ. 

Bình luận đoạn văn

Cậu ta hy vọng Bảo Trâm vĩnh viễn không biết sự thật mà bản thân luôn cố gắng che giấu. Người dì này từng rất thương cậu ta, và cậu ta luyến tiếc sự yêu quý đó. 

Bình luận đoạn văn

“Đừng khóc. Tôi không muốn thấy dì rơi nước mắt đâu, xấu lắm.”

Bình luận đoạn văn

Sự trầm mặc của Bảo Trâm càng khiến Ninh Quân thấy bất an. Cậu ta không biết, một người luôn nhìn thấy mình ở phiên bản được ngụy trang, khi nhìn thấy dáng vẻ thật sự của cậu ta thì sẽ tức giận hay thất vọng? Dù phản ứng nào thì Ninh Quân cũng không muốn.

Bình luận đoạn văn

Hơi thở hỗn loạn của người phụ nữ dần bình ổn lại, không còn khổ sở giãy giụa nữa. 

Bình luận đoạn văn

Người đàn ông thản nhiên nghịch chiếc bật lửa trên tay, lúc này mới lên tiếng, cắt ngang lời của người tên Tấn kia. Cậu ta chậm rì ngẩng đầu, rời mắt khỏi thứ đồ chơi nhỏ, nhìn kẻ đang đau đớn quằn quại trên mặt đất, ánh mắt lạnh tanh.

Bình luận đoạn văn

Cậu ta tựa hồ đang sợ hãi, vì thế vô thức né tránh ánh mắt của Bảo Trâm, bước thêm mấy bước rồi chứ chần chừ tại chỗ, không dám lại gần. 

Bình luận đoạn văn

Một khi luyến tiếc sẽ không nỡ đánh mất. 

Bình luận đoạn văn

Cậu ta nhớ đến đuôi mặt ửng đỏ mà mình vừa nhìn thấy, nghiêng đầu, dán cả khuôn mặt vào hõm vai đối phương, nhẹ giọng thì thầm: 

Bình luận đoạn văn

Bảo Trâm bất an giãy giụa, tựa hồ đang cố gắng thoát khỏi cơn ác mộng. Cô nằm trong lòng ngực Ninh Quân, bày ra mặt yếu đuối và bất lực nhất của chính mình. Ninh Quân rũ mi mắt, khẽ thở dài, cánh tay siết chặt, không để cô vùng vẫy, cơ hồ muốn khảm Bảo Trâm vào cơ thể chính mình.

Bình luận đoạn văn

“Tôi lạnh.” 

Bình luận đoạn văn

Chính cậu ta cũng không phát hiện giọng điệu mình hệt như đang dỗ dành trẻ con. 

Bình luận đoạn văn

Bảo Trâm cất tiếng. 

Bình luận đoạn văn

“Tôi thật sự… Tôi… Tôi lạnh.”

Bình luận đoạn văn

“Dì đến tìm tôi ư?”

Bình luận đoạn văn

Tấn đứng phía sau, theo dõi sự việc từ đầu đến cuối, lúc này vừa thở dài vừa chủ động mở cổng, để Ninh Quân đưa người đã mê man kia vào trong. Ninh Quân nhấc bổng Bảo Trâm lên, cảm thấy người trên tay quá gầy, ôm trong lòng mà nhẹ như nâng một tờ giấy. 

Bình luận đoạn văn

Bảo Trâm nhắm nghiền mắt, nghiêng người ngã thẳng vào lòng Ninh Quân. Chàng trai trẻ cứng đờ đón lấy, hơi thở hỗn loạn. 

Bình luận đoạn văn

“Đừng… Đừng làm vậy.”

Bình luận đoạn văn

“Bên sòng bạc vẫn còn việc cần giải quyết, chắc đêm nay em không về đâu. Sáng mai anh cũng không cần đến làm sớm đâu.”

Bình luận đoạn văn

Người vốn mê man trên giường đột ngột xoay người, bàn tay siết lấy chăn mềm, chậm rãi cuộn tròn thành nắm đấm. Bảo Trâm không ngừng thấp giọng nỉ non, chân mày nhíu chặt, sắc mặt ngày càng tệ.

Bình luận đoạn văn

Nhưng cho Ninh Quân mười lá gan thì cậu ta cũng không dám khiến người trước mắt đây chịu thương tổn. 

Bình luận đoạn văn

“Thời tiết quái quỷ gì thế này? Lạnh quá đi thôi.”

Bình luận đoạn văn

Tấn ngượng ngùng cười, vừa nói vừa lùi về phía sau, còn thuận tay đóng cửa lại. Tiết trời se se lạnh, cậu chàng chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ, vì thế bây giờ lạnh run, vừa chạy bước nhỏ về phía sòng bạc vừa nhỏ giọng lẩm bẩm:

Bình luận đoạn văn

Những thứ có thể trở thành điểm yếu cho kẻ khác thừa cơ lợi dụng và đe dọa, một là che giấu, hai là hủy hoại. 

Bình luận đoạn văn

Mà sau cánh cửa, Ninh Quân cúi đầu nhìn người trong lòng. Khuôn mặt Bảo Trâm trắng bệch, lông mi khe khẽ run rẩy. 

Bình luận đoạn văn

Ninh Quân không hy vọng một người vốn đang khỏe mạnh, sau khi rời khỏi căn nhà này sẽ biến thành một thi thể lạnh lẽo, không có hơi thở không có độ ấm.

Bình luận đoạn văn

Ninh Quân vừa bất an vừa nóng ruột. Cậu ta sợ Bảo Trâm ốm nặng, nhưng không có gan để giúp cô. Ninh Quân đương nhiên có thể nhờ một cô gái nào đó đến giúp. Nhưng ở nơi này, đến một người cậu ta có thể tin tưởng được cũng chẳng có.

Bình luận đoạn văn

Người trên giường vẫn bất động, mi mắt không thèm nâng. 

Bình luận đoạn văn

Nhiều năm trôi qua, ngũ quan non nớt đã trở nên sắc sảo, ánh mắt nhiều thêm sự lãnh đạm, mất đi sự dịu dàng. Thời gian thất sự sẽ khiến con người đổi thay, kể cả Ninh Quân của hiện tại cũng quên mất dáng vẻ vốn có của mình là như thế nào rồi. Cho dù nhớ được thì cũng chẳng thể quay lại.

Bình luận đoạn văn

“Khiến dì thất vọng rồi, thật xin lỗi.”

Bình luận đoạn văn

Trong đêm đen, có người nhỏ giọng thì thầm, tiếc là ngoài chính mình ra thì không có một ai nghe thấy.

Bình luận đoạn văn

“Dì… Dì ơi…”

Bình luận đoạn văn

Ninh Quân đã từng ngâm mình dưới cống ngầm hôi thối ẩm ướt suốt một đêm, tuy không chết, nhưng sau đó trở về thì ốm mấy ngày. Thể trạng Bảo Trâm vốn không tốt lắm, nếu để cô mặc đồ ướt như thế qua đêm, chắc hẳn khi quay về sẽ bệnh nặng một phen.

Bình luận đoạn văn

Nếu cứ để Bảo Trâm mặc đồ ướt như vậy, có phải tình trạng sẽ tệ hơn không?

Bình luận đoạn văn

Ninh Quân cẩn thận đưa người vào phòng, vốn muốn đắp chăn ủ ấm Bảo Trâm, nhưng nhìn quần áo ướt trên người cô thì lại do dự.

Bình luận đoạn văn

Ninh Quân nghe thế thì tiến lại gần, không do dự bao lâu thì vươn tay, ôm lấy Bảo Trâm vào lòng. Động tác hết sức dịu dàng, giống như đang nâng niu một món đồ sứ dễ vỡ. Ánh mắt kia cũng hết sức ấm áp, bộ dáng này với dáng vẻ kẻ lạnh lùng vô cảm ban nãy như hai người khác nhau.

Bình luận đoạn văn

Giọng nói ấy nghẹn lại nơi cổ họng. Không biết cô mơ thấy thứ gì đó đáng sợ mà đuôi mắt ửng hồng lên, hệt như sắp có thứ chất lỏng ấm nóng trào ra từ nơi đó. 

Bình luận đoạn văn

“Dì đứng đây bao lâu rồi?”

Bình luận đoạn văn

Ninh Quân hoảng hốt bước nhanh đấy, cởi áo khoác trên người mình ra, bao kín thân thể đang run rẩy của Bảo Trâm. 

Bình luận đoạn văn

“Có tôi ở đây. Tôi ôm dì. Ôm một lúc sẽ không lạnh nữa.”

Bình luận đoạn văn

Cô chỉ bất động đứng tại chỗ, không trả lời, ánh mắt ngày càng mơ màng. Không rõ là không muốn nói, hay không còn sức để nói. 

Bình luận đoạn văn

“Lần đầu tiên tôi thấy dì khóc, tôi đã hy vọng đó sẽ là lần cuối cùng nhìn thấy.”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px