Tập thơ và Tản văn chủ đề Trouvaille
(Giải khuyến khích_Thơ) Những bậc cầu thang - Mia
Cô gái trèo lên những bậc cầu thang Từ mái nhà cao nhìn xuống người, xe hối hả, vội vàng Ngẩn ngơ nghĩ nếu bước thêm bước nữa Liệu gió có dang tay đón tới cổng thiên đàng?
Không khát vọng, không ước mơ, hoài bão Cười nói giữa biển người vẫn thấy lòng trống trải, thênh thang Mỗi buổi tối chẳng muốn về nhà nữa Dù mỗi sớm mai cũng chẳng muốn đến chỗ làm
Không muốn thức nhưng lại không ngủ được Không muốn một mình nhưng lại ngại yêu đương Ngoài mặt gắn nụ cười nhưng trong lòng hời hợt Đến cả bản thân mình cũng bỏ mặc, không thương
Muốn thả hồn tự tại bay theo gió Muốn biết cao xanh kia có thực sự là chốn thiên đường? Muốn biết linh hồn có thực sự được luân hồi, chuyển kiếp? Muốn biết nếu chết rồi, được mấy người sẽ đến viếng đám tang?
Cô gái trèo lên những bậc cầu thang Nhìn xuống người, xe hối hả, vội vàng Chợt ánh mắt chạm vào một đôi tay nắm chặt Cậu bé cắn kẹo bông, mẹ dắt con, cười rất dịu dàng
Cô gái trèo lên những bậc cầu thang Chợt thấy cuối trời xa ánh tà dương rực rỡ, huy hoàng Chợt thấy những cánh chim đang chờ nhau, chấp chới Chợt thấy lòng khắc khoải, hoang mang
Cô gái trèo lên những bậc cầu thang Chợt nghe điện thoại đổ chuông “Ăn uống gì chưa con?” Tin nhắn mẹ vừa gửi đến Cô gái rưng rưng rồi lau mắt bẽ bàng
Sao lại thế? Sao lại quên rằng còn có mẹ? Sao lại quên mình từng mạnh mẽ, kiên cường? Sao lại để cuộc sống xô bồ nhuốm cho màu u ám? Mọi thứ bên đời vì sao lại muốn buông?
Cô gái trèo lên những bậc cầu thang Từ mái nhà cao nhìn xuống người, xe hối hả, vội vàng Ngẩng đầu ngắm trời mây rồi cúi đầu nhắn tin cho mẹ “Cuối tuần về quê, con lại muốn ăn khoai lang nghệ ngào đường…” |
0 |