Tập thơ và Tản văn chủ đề Trouvaille
(Thơ) Giọt cháy hoàng hôn - Hồi Niên Xuân Vỹ
Vòng xe lăn lăn, rồi ngừng lại Lòng em như một giấc chiều phai Em rời thành phố, không báo một ai Sao phải báo khi vốn dĩ chẳng ai ...còn trong thành phố. Xa xa kia là trời sắp lặn Thấp thoáng đó là cánh diều trăng Tiếng sóng đưa nhanh Sao bằng chân đi nhanh Chân em lấm tấm những hạt Trên cát Em hát Vừa đi vừa hát Cho mát bàn chân Cho nguôi buồn giận Biển ơi cho em chút tình ...tình thân. "Trông em buồn vậy?" Bên mép sóng vồ Có cậu chàng ngồi đó nhìn đây Mà em nào hay "Buồn mới ra đây chứ?" Chàng cười, còn như mắt em ngấn nước Tay chàng vỗ cát ướt Em bước đến cạnh bên Hoàng hôn đắp lên hai đứa một tấm chăn vàng mỏng Tây trời đang lặn mà lòng em nhú rạng đông Đôi mắt chàng chứa cả hoàng hôn, trong đó "Mặt anh dính gì à?" Em lắc đầu, chàng lại nhìn ra xa Vùng trời cam đỏ bỗng trở nên thật nhỏ Nhưng long lanh như tình hé tỏ Chàng là ai, là ai mà lại lạ Lại quen "Em không ngồi à?" "Mắt anh...đẹp thật đấy!" Em như tìm thấy khoảng trời riêng Trong đôi mắt đang trọn ôm vùng biển Ta trò chuyện như chưa từng cất tiếng Như sóng vỗ thực chất đã lặng yên Xin cho em ngắm và âu yếm mãi Đôi mắt, ôi đôi mắt của ngày mai Em không biết liệu em đang bé lại Hay ánh sao hôm trong mắt chàng đang phai Em nghĩ em tìm được rồi Giữa chốn xa lạ Xa chốn phồn hoa Một đôi mắt trông về rất xa Tình ta Có chăng dậy nên sóng Nhưng... ta chỉ vừa lướt qua Như những hạt cát ướt vô tình sóng xô ngã Xích lại thành tình ta Em kể chàng nghe Chàng kể em nghe Em cứ đắm chìm vào đôi mắt khép nhẹ Để chốc lại hé Để chính chàng là hoàng hôn Còn em giờ là kẻ không nơi không chốn Em có điên không khi bất chợt muốn hôn Cả lên môi và lên đôi mắt ấy Em may mắn tìm thấy giữa cơn say ...Say tình Ôi hoàng hôn của em Em không là ai trên thế gian Nên em chạy trốn khỏi ngày tàn Khỏi tình tan lộn xộn Vùng chạy về một chốn Ôi đôi mắt chàng... dám sao thành chốn?! Em chỉ xin làm giọt cháy của hoàng hôn... |
0 |