Em đã có em bé với anh. Anh hãy làm bố nhé
Chương 5: Em đã có em bé với anh. Anh hãy làm bố nhé. Cảm ơn những cảm xúc của anh và em Ngọc sáng trong hoa sen Anh khen nức nở Anh thì lầm lỡ Tối vẫn nằm mơ Đêm trôi hững hờ Đêm không tạm biệt Đêm chỉ diệt thôi Bất diệt bảo rồi Diệt sự bồi hồi Như xôi có ruốc Diệt tàn điếu thuốc Cái guốc em mang Diệt những nặng tràn Trăm ngàn cơ hội Diệt bầy chó sói Diệt trói lại buộc Diệt anh em ruột Chữ thuộc nằm lòng Vì chẳng chờ mong Tình trong biển hận Chữ diệt cần mẫn Chỉ là màu chung Của “bất diệt chung” Không phải để dùng Nói ai đâu nhé Chữ diệt giằng xé Thấp bé ruột gan Đêm tối muộn màng Tình sang trang mất Ngày sang đi mất Chất chứa nỗi lòng Tình thâm nghĩa trọng Nghĩa sáng nằm lòng Ngày mong nước mắt Một giây nắm chặt Không bắt yêu cầu Em phải buồn rầu Em lau đi vội Trái tim lầm lỗi Vì rối tơ lòng Trái tim sáng trong Vì mong ngày hẹn Trái tim bẽn lẽn Lại thẹn nữa rồi Những con đồi mồi Tìm nơi trú ngụ Những con tu hú Bay vút lên cao Những con chào mào Đưa mình trao đảo Những cây ngọn thảo Ngày bảo em rằng Trái tim nắm chặt Đừng vội thay lòng Trái tim nằm trong Còn mong gì nữa? Trái tim biết hứa Biết cả chữa lành Trái tim tập tành Ngọc lành trong sạch Trái tim có rãnh Lòng tách làm đôi Trái tim mê muội Xâu chuỗi tấm lòng Ánh mắt sáng trong Ngày mong biển lớn Ánh nhìn táo tợn Thấy rợn tấm lòng Ngày mong em đến Cảnh sắc vội bèn Tiếng khen nức nở Rực rỡ bên tai Tiếng ai ai oán Tính toán chi nhiều Ngày mơ chất liệu Liễu yếu đào tơ Sao phải bù giờ? Đêm mơ ngày hội Tình trăng sáng nỗi Rạo rực bồi hồi Đêm trôi giấc ngủ Đêm có đủ không? Nước mắt lừng tròng Còn mong gì nữa? Ánh nhìn chất chứa Tình chưa đủ đầy Ánh mắt đâu đây Như mây về gió Ánh nhìn bỏ ngỏ Sao em nhỏ quá rồi? Tính chất bồi hồi Như đôi câu hát Lòng mình dào dạt Khúc hát quê hương Lòng mình vấn vương Tình trường em đó Lòng mình là gió Sao phó mặc đời? Khoảnh khắc chơi vơi Như đôi sóng cạn Ánh nhìn bất mãn Vì chán tơ lòng Tình mong trỗi dậy Vì bận cái tay… Đôi tay nào thấy Biển mọc tình dày Như này, như thế Muốn bế em lên Như bận lời khen Trong tên có nuột Tấm lòng con ruột Nào buộc đoạ đầy Tấm lòng nay dẫy Nóng nẩy làm quen Tình anh sắc bén Tý xém đứt tay Một mảnh tình dày Nào lung lay nổi Mây trôi lấp lối Sao nổi lềnh bềnh Nhìn cái bập bênh Nhớ ngày thơ nhỏ Vì trong ngày gió Em có gì đâu Có phải âu sầu? Vì đâu em giận? Tình mình lận đận Không bận nhé em Tình mình nào khen Em thèm câu hát Tấm lòng bát ngát Vì mát lòng thôi Tâm sáng bồi hồi Tâm trôi lững thững Ánh nhìn rạo rực Anh bực lắm rồi Bực lòng mình thôi Vì đâu phải dỗi? Anh ngồi anh khóc Khó nhọc trong lòng Anh ngồi trông mong Ngày trong nóng nực Tiếng anh bực rực Chờ trực tấm lòng Vì anh thầm mong Ngày trông em đến Lòng mình là biển Rộng lớn mênh mông Không phải con sông Tình trông bé xíu Nói ra lại dịu Nào đĩu được không? Vì đâu ngoái trông? Phải lòng mình thế Nhìn mình như thế Nhưng có bé đâu So sánh càu nhàu Lại mau nước mắt Tình anh trong vắt Thấu dọi tâm can Tình như lan can Làm giàn chắn đỡ Tình sao bỡ đợ Có sợ gì đâu Cớ sao âu sầu Vì đâu thắm lại Lòng như sợ hãi Vì mải miết lòng Tấm lòng rộng mở Sao nỡ rời xa Tấm lòng la cà Tình cha sâu nặng Tấm lòng bằng phẳng Con chẳng biết đâu Vì đâu nghĩa nặng Tình sầu cả đêm Ngày bận kiếm tìm Cô tiên nhảy múa Hay là giàn giụa Nhấc lúa không tên Tình chắc lại bền Không nêm cũng mặn Tình cơ nắm chặt Em bật lòng rồi Sao phải bồi hồi Như đôi sóng cạn Vì sóng là bạn Hữu hạn nên duyên Cơm áo gạo tiền Có liền đâu chứ Ánh trăng sáng dữ Tình cũ để dành Đâu phải như tranh Tình anh phấp phới Trăm ngàn cơ hội… Thay đổi tâm anh Nên đừng bất hạnh Cũng đừng giận dỗi Sao phải bồi hồi? Nghĩa nặng tình sôi Không thôi nỗi nhớ Tình nghĩa từng giờ Có sợ tình phai Nên tình trả lại Mọi sự lãi lời Cớ sao nhận nỗi Đau rồi lại thôi Hay trả cho rồi Như đôi guốc hỏng Tình không được trọng Nào phải tình sai Chỉ là sợ hãi Khi giặc cãi lời Trong nơi có bạn Giặc giả làm càn Nào giặc lấn sang Tình mang nỗi nhớ Nào giặc cơ nhỡ Tình lỡ đêm đen Nhưng sáng ngày đèn Đẹp khen không chứ? Một lòng nhắn nhủ Tình cũ chẳng phai Đâu phải chuyện dài Mà đem nói lại Chỉ trông sợ hãi Vì phải lòng vòng Nước mắt ngóng trông Ngày mong rơi cạn Nước mắt làm bạn Với bạn suốt đời Tình ơi, sao hỡi Hãy sợ chơi vơi Tình nơi chưng cất Sợ đất phải lòng Vì mong câu nhớ Còn đợi câu chờ Tình mau chóng sợ Những điều như mơ Tình sao lại nỡ Vỡ tách làm đôi Tình cũ ngủ rồi Có thôi hay lại Suốt ngày bàn cãi Chẳng sợ mình sai Suốt ngày giông dài Ngày mai chẳng đến Tình không phải bện Một tấm lòng mềm Tình nên câu hát Khúc nhạc sầu bi Ai oán thu chi Có kỳ không chứ? Tình này chất lự Sao phải chần chừ Tình không có dữ Chỉ nhừ lòng thôi Vì tình bị vội Không chối được đâu Tình hay càu nhàu Lại mau nước mắt Tình kia nắm chặt Song sắt để dành Không phải bức tranh Ngọt lành thơm mát Dù tình bát ngát Nhưng khác hương hoa Vì vội xoá nhoà Đi màu nước mắt Dù tình nắm chặt Nhưng chắc lòng thôi Cớ phải lời mời Đến nơi hò hẹn Không phải bẽn lẽn Không phải thẹn lòng Không phải lòng vòng Còn mong chi nữa? Dù tình chất chứa Bao nỗi sầu bi Thì có là gì So bì cũng phải Vì trong sợ hãi Còn sự hãi hùng Ngày tháng chờ mong Nằm lòng anh biết Tình em cạn kiệt Vì siết tâm can Lá gan chóng tàn Không còn mãn nhãn Tình bạn là gì? Đâu phải tình si Tình bạn giấu kĩ Nào phải so bì Ai thì cũng vậy Chỉ đạy tấm lòng Không cho ai biết Không phải chờ mong Ngày mong em đến Hay do anh sến Nhắc bến bên tai Như vài câu hát Do lòng bát ngát Nhưng khác hương hoa Lòng bị xoá nhoà Bỏ qua cũng tội Nhưng sao phải vội Nào sợ dỗi lòng Tình mong chẳng được Có cược cũng vì Ánh mắt nhu mì “Của em dũng khí” Chất lì nóng chảy Ánh mắt nóng nảy Bảy sắc cầu vồng Ánh mắt chờ mong Ngàn sông giống tố Không phải là bố Sao khổ thế này? Vì con gái vậy Có thấy gì đâu Chỉ thấy âu sầu Đêm lau nước mắt Dù tình nắm chặt Chỉ thắt lòng thôi Trăng sáng, sao ngồi Trăng trôi lững thững Lòng em rạo rực Sao bực thế này Lòng em nóng chảy Như bảy nàng tiên Vì em có hiền Nên liền câu chữ Vì em nhấc thử… Tâm lòng em hư Anh giữ được không? Giữ chi tấm lòng Đã mong mưa tạnh Không thành cũng sạch Nào chỉ bức tranh Tình cảm ngọt lành Công thành danh toại Tình không biết ngại Gió cãi tư phong Gió bận trong lòng Vì mong mưa tạnh Không phải nứt rãnh Hay lạnh tấm lòng Mà chỉ thầm mong Ngày đong đưa thổi Những cơn gió nội Lắm nỗi tơ vương Những ai còn thương Thì đương phải đợi Những ai lầm lỗi Thì phải chối từ Những ai chần chừ Đừng mong em dậy Những ai nóng nẩy Thì phải xem ngay Có ngày ở lại Trong sự hãi hùng Có ngày sống lưng Lạnh rưng nước mắt Có ngày trong vắt Cũng có ngày đen Có ngày bận khen Phải có ngày trách Có ngày lạch cạch Phải có ngày yên Anh đừng làm phiền Cô tiên ngái ngủ Anh đừng cố thủ Thật đủ lắm rồi Anh chớ bồi hồi Cho sôi nước mắt Anh chớ nắm chặt Tình cắt mặt mày Vì một chiếc giày Không hay kể chuyện Mà đôi chim luyện Thì chuyện thành tài Tình mong được dài Không cài hoa nở Tình như trang vở Nào vớ được vàng Tình như cái bang Cái hang rộng lớn Tình nơi sóng gợn Nào giỡn đâu em Đêm tối tắt đèn Cho nhen nhúm đợi Hay là từng sợi Những sợi tơ lòng Vội rơi rớt lòng Vì tình chỉ mong Tình được nằm lòng Cô em bé nhỏ Biết võ phải không? Võ múa động lòng Còn mong gì nữa? Gió mưa giàn giụa Có chữa được không? Hãy nói nằm lòng Anh mong cũng vậy Tình em động đậy Như vậy được rồi Đâu phải tình sôi Hay ngồi ca hát Đâu phải tình quát Bắt nạt gì đâu Dào dạt âu sầu Còn lâu mới đợi Tính từ ơi hỡi Có mời được không? Tính kế nằm lòng Đến trông mong ngóng Mang theo tấm lòng Sắc vóc hiên ngang Mang theo cái bàn Để trang hoang nhà cửa Mang theo thuốc chữa Để sửa tấm lòng Mang theo chong chóng Quả bóng em ơi Mang tiếng gọi mời Đến nơi hò hẹn Mang sự bẽn lẽn Anh thấy lại khen Mang ánh sáng mềm Có thêm câu chữ Tình như có giữ Em giữ khư khư Trăng sáng chần chừ Có hư không chứ Ngày thư đi mất Em cất lòng rồi Đâu phải nằm ngồi Đêm trôi lững thững Đâu phải hậm hực Chỉ bực lòng thôi Đâu phải sao ngồi Hay trăng vẫn đợi Mà sao đang tới Những nơi tuyệt vời Trang sức nằm đôi Trang ngồi ngóng đợi Ánh trăng sáng nỗi Lòng rối hơn ngồi Thôi em đứng nhé Để lựa đẹp nhe Đừng giận anh nè Ngã em, anh đứng Thay em túc trực Trang sức đỉnh đầu Thay em nằm lâu Khỏi lau nước mắt Thay em nắm chặt Nết cắt thời gian Dù em càm ràm Cũng không ca thán Dù em chóng chán Cũng rạn lòng thôi Nên em đừng dỗi Anh nổi nóng giờ Hãy như chất mỡ Tan biến thành dòng Hãy như tiếng lòng Ngày đêm mong ngóng Hãy như làn sóng Ngày chóng hay quên Hãy như ngọt mềm Có em trở lại Dù là mãi mãi Hay chỉ cãi lời Hay chỉ chơi vơi Ở nơi anh tới Cũng không có sẽ Tình bẽ bàng đâu Nên chớ âu sầu Tình sâu nghĩa nặng Nghĩa tình trống vắng Vì vắng anh rồi Bận xem. Sao em dỗi? Em đổi lòng thôi Đổi lòng mong mỏi Như tiếng sõi lòng Đổi lòng ngóng trông Ngày mong câu hát Tình anh bát ngát Như vạn hương hoa Tình anh thật thà Như cha em đấy Tình anh là giấy Chẳng thấy nữa đâu Em cứ âu sầu Còn lâu anh đợi Nhưng không lầm lỗi Chỉ bận nối lòng Nối tiếp chờ mong Tình trong nước mắt Như trăng thấy mắt Tiếng sắc vẹn toàn Ánh trăng bàng hoàng Em toán tính xấu Vì em như gấu Lại sợ nằm lâu Nên muốn dậy đậu Lên đầu em cơ Vì em nặng như Một con sư tử Cũng chỉ nói dữ Chứ vẫn chần chừ Không ngồi đầu anh nhé. Ánh trăng là gấu Nhấc mẩu bánh thì Như nhấc cọng mì Có thì cũng dễ Cũng như “em gấu” Để lâu thì sầu Không có cái ăn Thì mau nước mắt Ngày em e lệ Anh chỉ tệ lòng Ngày em mong ngóng Anh chóng thay lòng Vì em thầm mong Thong dong câu hát Dù tình bát ngát Khúc hát ngọt mềm Cũng vẫn phải têm Như têm cánh phượng Khí tràn vạn phượng Cao thượng lắm rồi Khí đau nhức nhối Như bận tối lòng Khí không sáng trong Như lòng em nhỉ? Khí chỉ thủ thỉ Nài nỉ bên tai Dù nói giông dài Cũng vài câu chữ Làm sao cất giữ Đôi, ba chữ lòng Làm sao thầm mong Em đong đưa nhớ Làm sao cơ nhỡ Hay hớ được đâu Nên chớ âu sầu Làm nâu đôi mắt Để tình trong vắt Như sắc ngọt lành Để tình như tranh Trăng lành sáng tỏ Tình không bỏ ngỏ Mà rõ ngoài tai Những ai ở lại Sẽ thấy giông dài Như bài ca hát Khúc nhạc tâm tình Như đôi tình mình Có xinh không chứ Đừng, em cố giữ Đi mảnh tình đôi Em ơi chớ ngồi Anh lôi đi mất Dù tình rất chật Cũng sẽ dấn thân Chốn lâm nguy khốn Như bốn bức tường Đếm khổ tình trường Không đếm như thường được nữa Trăm ngàn câu hứa Cũng chưa vỡ lòng Ánh mắt thầm mong Em đong đưa đợi Ánh mắt thầm gợi Em dỗi hay chưa Để anh biết chừa Anh vừa mới hứa Song anh đánh lừa Em nữa phải không? Hay chỉ là mong Em trong nỗi nhớ Hay chỉ là sợ Em nỡ rời xa Hay chỉ ngần ngà Như “đêm tha lã” Đêm trôi “lã thã” Chẳng nỡ rời xa Ánh trăng ngọc ngà Em tha cũng vậy Tình anh động đậy Mây sóng tìm ngày Anh say nỗi nhớ Và cả nỗi chờ Anh viết vần thơ Ngày em chớ sợ Không nhỡ được đâu Nên chớ âu sầu Anh đâu có giữ Mảnh ghép chần chừ Câu chữ mang tên Ánh sáng thoạt nhìn Em tìm nỗi nhớ Ánh sáng không sợ Em nỡ lòng nào Ánh mắt em trao Như bao ánh nắng Ánh trăng vằng vặc Như tắm nắng vàng Ánh sáng muộn màng Bên đời ca hát Dù tình bát ngát Không khác được đâu Vì vẫn âu sầu Còn lâu anh đợi Nào em có dỗi Cũng kệ em thôi Vì em cứ ngồi Đêm trôi lững thững Còn anh rạo rực Sắp nức nở rồi Anh lôi em dậy Anh dạy em thêm Trăng sáng buộc mềm Trầu têm cánh phượng Lòng anh thấy vướng Anh chướng mắt rồi Tim bận sục sôi Như thôi giấc ngủ Vì em cố thủ Lại rủ anh qua Tình em chóng nhoà Có qua có lại Đâu tình làm hại Em cãi phải không? Đâu tình có lòng Anh mong chẳng được Tại anh nhu nhược Được, mất chẳng còn Tại em còn son Nên anh sang đón Cho tròn câu chữ Tiếng dữ phải lành Như một bức tranh Ngày lành tháng tốt Em không học dốt Nào phải đốt lòng Đến kiếp chờ mong Nằm lòng anh nhỉ Vì tình cũng chỉ Như dĩ vãng thôi Dĩ vãng qua rồi Thì đừng có đợi…Nhưng Sao anh chẳng tới? Em với được không? Anh sẽ một lòng Trông mong em nhé Dù tình cũng sẽ Nhắc nhẹ mà thôi Nhắc nhở đôi lời Em đừng giận dỗi Vì em sẽ đợi Anh tới phải không? Anh sẽ một lòng Ngày trông đêm ngóng Không khí nắng lòng Mau chóng đâu đây Không khí đứt tay Như này em nhỉ Tình chi sắc chí Phải chi tấm lòng Cũng sẽ nằm trong Cái mong em nhỉ Hay là em kĩ Soi kĩ lắm rồi Em không phải dỗi Anh thổi cho nhe Khi em khóc nhè Anh đè câu hát Tình anh dào dạt Bát ngát mùi hương Sao phải tìm đường Đến nơi anh đấy Nào em có thấy Trang giấy hay không? Trang giấy bận lòng Đêm mau chóng đợi Tình như sao dỗi Sao phải bồi ngồi? Sao ngồi ca hát Cho nhạt tiếng lòng Vì tiếng sao trong Còn mong gì nữa Ngày sao ngất ngửa Đến chữa cũng không Cũng không bận lòng Đêm đi mau chóng Đêm nằm mong ngóng Ngày chóng thay đêm Để tiếng êm đềm Còn thêm câu hát Để câu dào dạt Bát ngát hương hoa Để trăng xoá nhoà Loài hoa bất tử Vì trăng sống đủ Trăng ngủ nhiều rồi Trăng sợ chơi vơi Nên trăng cứ đợi Hoa sợ nỗi lòng Bất tử thầm mong Là trông em đó Đi mây về gió Bỏ ngỏ ngoài tai Bất tử tìm dài Cũng lai đi chút Bóng hình đôi chút Giống với của em Ngày tháng êm đềm Anh nên tới hẹn Cho em bớt thẹn Không phải nghẹn lòng Để anh thầm mong Ngày mau đi mất Dù tình tất bật Cũng chất chứa nhiều Nỗi sợ yêu kiều Làm điều phi lý Cho dù lý chí Thủ thỉ tấm lòng Đừng mải thầm mong Sắc vòng ngọc lụa Đừng như ai hứa Một đoạn tình dày Em sáng nghìn tay Đi mây về gió Em như có họ Với “Gió” của anh “Con Gió” trong lành Vì tiếng em lành Nên đành nhắn nhủ Một là sẽ giữ Hai để em mang Tính kế muộn màng Có sang không nhỉ? Ban em nằm nghỉ Để chỉ em luôn Ban em nằm buồng Ngày thường cũng sẽ Ban giấc ngủ dài Dù tình sợ hãi Cũng phải làm thôi Ban em cho rồi Một đôi chim nhỏ Như mây với gió Một bó hoa tươi Là mười nỗi nhớ Và một nỗi chờ Và nhiều câu nợ Nỗi sợ tìm xem Anh bèn tính kế Cho em có lệ Để lệ em mang Một dải lụa tràn Đứa con ca thán Nằm trong bụng mẹ Con sẽ trào đời Để đêm dần trôi Đến nơi hò hẹn Cho em khóc thẹn Nhưng hẹn tấm lòng Ngày mong bé nhỏ Như “Cỏ” phải không? Con cỏ thầm mong Mẹ không bận lòng Nhưng “Cỏ” bận lòng Tự mong câu hứa Cỏ mong giàn giụa Vì lụa tơ lòng Cũng như tiếng sóng Tự ngóng đêm trong Cỏ như tiếng lòng Ngày mong chóng đợi Nhưng em ơi hỡi Bé sẽ trào đời Trăm ngàn chờ đợi Một sợi tơ duyên Cỏ sẽ bận chuyền Cho duyên nắm chặt Ôm em trong vắt Như mắt ướt nhoà Thấy em khóc oà Là qua một kiếp Bé ơi tạm biệt Cái bụng mẹ thôi Bé đã trào đời Tìm nơi trú ngụ Trong tim cố thủ Giấc ngủ dịu hiền Bé ngủ đã triền miên? Nằm liền trên võng Nằm trong tiếng vọng Anh khóc thật rồi Bé ơi tạm biệt Cái bụng mẹ thôi Bé đã trào đời Nằm yên trên võng Tìm nơi trú ngụ Tim mẹ đong đầy Từng nhịp mỗi ngày Bé nằm ngoan nhé Để mẹ yêu nhé Yêu bé mỗi ngày Bé ngủ đã triền miên? Hay con chưa biết đi Nên nằm đó thầm thì Ở trên chiếc võng nhỏ Nghe gió thì thào Nghe ba hát khẽ Tiếng ru khe khẽ Anh cười thật rồi Khi bé chào đời Anh nơi đâu nhỉ Vì anh cũng chỉ Là người bố thôi Không phải mẹ rồi Nên trôi lững thững Trong lòng rạo rực Một mực chờ mong Ngày tháng đòng đòng Tình trong nỗi nhớ Trăm ngàn câu sợ Tình nỡ rời xa Tiếng anh là nhà Ngày tha đi mất Nhưng tình bất khuất Như giấc ngủ dài Giấc ngủ tìm ai? Cài thêm nỗi nhớ Như bao nỗi sợ Lòng bợ đỡ rồi Bợ đỡ tìm trồi Nảy cây lên nỗi Lòng trông mong đợi Một sợi tơ lòng Ánh mắt ngập lòng Như ngàn tiếng sóng Tiếng anh mong ngóng Thánh gióng trổ tài Không phải anh sai Mà là em phải… Em lai tiếng hát Khúc nhạc tình si Dẫu em cầu kỳ Cũng được anh nhỉ? Không phải tìm gì Anh thì cũng vậy Anh đừng động đậy Lại gẫy lòng giờ Thôi em đừng chờ Tới nơi anh nhớ Cho khỏi bỡ ngỡ Anh sợ lắm rồi Không phải xa xôi Chỉ đôi câu hát Tình anh bát ngát Như bát nước đầy Không phải sợi dây Buộc lòng này nhỉ Em đừng nài nỉ Anh sẽ chỉ cho Ngày tháng co ro Thầm cho gõ cửa Em cũng chẳng vừa. Nhưng… Chẳng nữa đâu anh Tình anh ngọt lành Như tranh không chữ Không phải thư từ Cần giữ em ơi Ngày trong tiếng đợi Em nơi xứ người Sáng nắng hơn mười Ngày tươi như hội Sáng ra giận dỗi Tìm nỗi lòng thôi Sáng có sao rồi? Hay trôi lững thững Trong lòng rạo rực Nhất mực chờ mong Ánh lên sáng trong Ngày đong đưa nhớ Ánh sáng muôn thuở Sao chửa tấm lòng? Ánh sáng lòng vòng Tìm trong nỗi nhớ Trăm ngàn câu sợ Tình dở lại lành Không phải trong tranh Mà manh mún đợi Không phải giận dỗi Tình trôi đòng đòng Ánh mắt sáng trong |
0 |
Trong lòng em biết Ánh sáng thất thiệt Tìm miết phải không? Khi đã phải lòng Còn mong gì nữa? Khi xa tiếng hứa Anh chữa được không? Để em bận lòng Còn mong ngày chóng Đêm trong tiếng sóng Đâu phải tiếng lòng Có mong cũng vậy Những cái bắt tay Vì lay nỗi nhớ Mà bận tìm giờ Bận như câu nợ Nhắc nhở đôi điều Bận như cánh diều Bay cao cao vút Từng chút bay lên Êm đềm ở lại Tiếng ai không cãi Vì sợ mình sai Ngày tháng còn dài Đừng cai sữa mẹ Hãy làm em bé Khóc nhè thôi em Khi tim lắm hẹn Thì nghẹn tấm lòng Khắc khoải chờ mong Ngày đêm mau chóng Ngày nóng đêm tàn Ngày sang đêm cạn Tình bạn trong lành Tình anh chắp cánh Bay ước mơ cao Lòng nào hay biết Tình anh cạn kiệt Em biết phải không? Em “yes” phải không? Vì anh nằm lòng Đòng đong như sóng Tình anh mau chóng Ấm nóng trong lòng Ngày mong em đến Dù sến em ơi Nắng ngỏ đôi lời Em nơi hò hẹn Nắng đâu biết thẹn Nay gọn ghẽ rồi Nắng chỉ bồi hồi Vì đôi trai gái Tình này luyến ái Vì hái được hoa Tình không xoá nhoà Đi hoa kí ức Tình chỉ rạo rực Nóng nực mà thôi Biết vậy đã rồi Anh thôi tắm rửa Để tim được chữa Lành lặn chẳng sao Để tim nôn nao Đón chào em đến Tấm lòng như rệt Nên chuyện đôi ta Kí ức xoá nhoà Đi bao bất hạnh Tiếng anh cô quạnh Chóng vách lâu bền Em đến bên thềm Có thêm câu hát Tình anh dào dạt Khúc nhạc đồng quê Tình anh chóng thề Em mê phải chứ Ngọc sáng hơn sen Đính kèm câu hát Ngọc toả bát ngát Tìm bát nước trong Vì ngọc phải lòng Em trong nỗi nhớ Ngọc nay cơ sợ Em được đỡ đẻ chưa? Hay thừa người đỡ Nên em bơ phờ Ngày mơ anh đến Nên lại có điềm Là điềm lành tốt Bé tốt, anh là Anh phải làm cha Của ba đứa nhỏ Vì anh có võ Nên bỏ bụng em Tiếng bé ngọt mềm Gọi tên anh nhỉ Hay anh thủ thỉ Nài nỉ bên tai Đêm thì giông dài Như chín tháng đợi Đêm sao chấp nỗi Lòng nổi bồi hồi Để tim sáng nổi Trong bùn hoa sen Như miệng anh thèm Tiếng em phảng phất Tình trong biển thật Anh bận lắm rồi Em cứ bồi hồi Hết đứng lại ngồi Tim sôi sùng sục Bực không cơ chứ Nóng nực lắm mừ Em còn tư lự Sao phải chần chừ? Tiếng anh ngàn chữ Nước dữ phải lòng Tiếng anh lòng đồng Khắc khoải chờ mong Ngày ngọc sáng trong Còn mong gì nữa? Hoa sen trên cửa Cứ ngửa hết lên Vì tiếng sóng rền Làm mềm câu hát Tình anh dào dạt Khúc nhạc đồng quê Tình anh tìm về Cơn mê của tội Tình anh chóng vội Nói nội tâm này Một mảnh tình dày Không lung lay nổi Tình trôi đi nỗi Thắp sáng ngàn đôi Chỉ vì anh tội Những tấm lòng thành Vì tim ngọt lành Nên tranh câu hứa Cho những người thừa Anh chừa rồi nhé Trái tim anh sẽ Chỉ mình em thôi Trái tim có tội Vì dối lòng rồi Nóng lòng mong mỏi Đứa bé trào đời Như trăng sáng nỗi Lòng ngồi đâu đây Em đừng đứng dậy Kẻo bé động đậy Vì bé đang ngủ Nên chưa muốn thức Em đừng cơ cực Anh bực gì đâu? Em đừng như mỡ Bỡ đợ được không Dù anh một lòng Trông mong gì nhỉ? Em thì thủ thỉ Nài nỉ bên tai Em đang có thai Nên anh đừng ngại Chuyện đôi trai gái Như hái hoa tươi Ngọc, sen đang lười Em tươi hơn thật Nên anh chật vật Sợ mất em mà Mất em như là… Nhưng… Ngày trôi êm ả Vì em “bà xã” Chẳng lạ mà quen Vì những nhọc nhèn Không khen cũng tội Anh ơi phải vội Em rối lòng rồi Đêm trôi đi mất Lấy gì tất bật Tìm đất dung thân Để em bé cần Một mâm ngũ quả Như trăng biến hoá Ra ngàn câu thơ Là nỗi mong chờ Ngày mơ đến sớm Ngày em thầm gợn Táo tợn phải không? Vì em một lòng Trông mong bé ngủ Khi đã no đủ Thì ngủ dậy rồi Ánh sáng bồi hồi Chờ mong bé trỗi Nảy mần lên non Tâm sáng vẹn tròn Như còn câu hứa Dù nói lưa thừa Bé cũng chẳng vừa Bé thưa bé bẩm Mẹ ơi đừng giận Con sắp ra rồi Con sắp trào đời Đến nơi hò hẹn Lòng em chóng thẹn Bé đã nằm lòng Tấm lòng em rộng Nhất định chờ mong Tiếng lòng nhắn nhủ Bé ngủ ít thôi Đến lúc dậy rồi Đêm trôi lững thững Trong lòng rạo rực Bút mực, chì đen Viết bức thư kèm Vài lời nhắn nhủ Nói sao cho đủ Niềm hạnh phúc này Khi bé cầm tay Em đầy nước mắt Khi tay nắm chặt Mẹ thắt thành dòng Bố mải chờ mong Ngày mong bé dậy Để thay nỗi nhớ Trời sáng tinh mơ Đếm tối thẫn thờ Ngày mơ đi mất Vì là sự thật Anh thật có rồi Một đôi cánh nhỏ Thiên thần mà thôi Đứa bé tìm nơi Ba chờ ba đợi Đứa bé lắm nỗi Bé dỗi bây giờ Đêm sáng tinh mơ Thì thơ như hát Tấm lòng bát ngát Cát phải dạt sang Thành con đường nhỏ Cho bé bước đi Ngày tháng tìm gì Trăng chi nỗi nhớ Ngày tháng cơ sợ Em nỡ đành lòng Để bé chờ mong Tiếng lòng nức nở Gió ơi đừng sợ Làm mẹ mất vui Ngọc sáng bùi ngùi Ba ơi làm chú Một lòng nhắn nhủ Tình cũ phải phai Tiếng anh giông dài Tiếng cha hay tại… Vì mải đành lòng Bé vẫn chờ mong Tâm vẫn một lòng Mẹ không mong ngóng Đắp sóng thành dòng Bé chỉ thầm mong Mẹ mong con lớn Ngày con khôn lớn Có trốn mẹ không? Hay chỉ nằm lòng Mẹ trong nước mắt Vì tình thắt chặt Mà bắt sóng thôi Ngày trôi đi mất Ngày chợt tỉnh giấc Sau giấc mộng dài Tình chẳng phôi phai Bao năm tháng đợi Ngày con chào đời Cất tiếng “mẹ ơi” Để mẹ thầm vơi Bao nhiêu nỗi sợ Là bao nỗi nhớ Nhớ bố phải không? Hay chỉ là lòng Ngày đêm mong ngóng Tâm trong làn sóng Uốn lượn rồng bay Tâm này trói buộc Vào những chuộc lòng Tình yêu thầm vọng Tiếng lòng gần xa Tình yêu là nhà Nên ba phải đợi Con nơi chân trời Mẹ nơi sóng lớn Biển trời sóng gợn Không nỡ rời xa Mây khói là nhà Mây tha đi mất Tình anh chật vật Vì bận lòng thôi Con tất bật rồi Mẹ thôi đi nhé Con không còn bé Mà đau xé lòng Con đã lớn mong Mẹ trong nước mắt Con đâu dám nhặt Một chiếc lá rơi Chiếc lá tìm mồi Ngày trôi êm ả Tình cha là lá Chỉ xanh biếc xanh Tình anh ngọt lành Bát canh chóng lạnh Vì lâu để mãi Nên thật hãi hùng Lá mà cũng dùng Thứ rùng rợn thế Đó là chiếc tạp dề Của người thợ săn Nhìn thật oái oăm Hoá ra là rắn Tự nắm mình thôi Vì lá vẫn ngồi Đêm trôi lững thững Chứ có rạo rực Nóng nực gì đâu Không sẽ âu sầu Không bâu ai cả Vì trong chiếc lá Là cả tấm lòng Mẹ chỉ thầm mong Con đong đưa thổi Chiếc lá bay rồi Bay rồi lại xa Càng xa càng gần Thương mãi tấm lòng Vì bé thầm mong Mẹ trong nỗi nhớ Không bơ ba nữa Như thuở trăng vừa Vì ba đã chừa Vì ba không… Không đưa không rước Tình như giọt nước Nhưng cốc nước đầy Nên không từng ngày Đi mây về gió Không phải nhắn nhỏ Có bỏ em không? Vì nhỏ sẽ mong Em trong nỗi nhớ Nên anh đừng sợ Có vội thì đi Bận bịu làm gì? Có kì không chứ Em đâu có giữ Anh cứ đi đi Những hãy cứ về Em đây sẽ đợi Anh đến từng hồi Chim thôi nhảy múa Chim chỉ bận đùa Anh có chứa không? Cánh chim thầm mong Mình trong nỗi nhớ Cánh chim nhẫn nợ Chịu nợ em rồi Vì cánh chim tồi Nên thôi đừng trả Tiếng lòng vất vả Lại bỏ ngoài tai Tiếng lòng còn dài Một hai câu hát Tâm tình bát ngát Có mát được không? Em thì nằm lòng Anh trong biển nhớ Con thì bỡ đợ Em sợ làm gì Em sợ điều chi? Có gì đâu nhỉ Hay chỉ thủ thỉ Nài nỉ bên tai Hay chỉ giông dài Một hai câu nhớ Xong em vẫn chờ Anh đỡ phải không Bế em trong lòng Ngày đêm mong ngóng Bé sẽ lớn khôn Xong tâm sẽ dồn Lên đôi mắt nhỏ Tình anh là gió Có khó gì đâu Bước đi thật mau Dù sau vẫn nhớ Ngày ba vẫn chờ Bước chân cơ nhỡ Tình cỡ ba rồi Nên bé hãy thôi Lôi mẹ ra nữa Để cho bé chừa Bé khóc nữa đi Anh sẽ không gì Có chi chứ lại Anh không làm hại Tâm cãi bé đâu Bé chớ làu bàu Đêm lau nước mắt Tâm tình nắm chặt Cứ chắt vào chai Chắt xong buộc lại Có phải không em? À không phải chứ Làm sao cất giữ Nắp lại càng sai Nên phải thôi bài Ca lai rai mãi Bước chân chậm rãi Đi trên thương trường Anh đây thầm ước Một đường em đi Dẫu có tìm gì Đừng đau lòng nhé Dù em nhỏ bé Hãy cứ sẵn sàng Bước chân vững vàng Tìm trang trại nhỏ Bước chân có võ Nên rõ tấm lòng Trang trại nằm lòng Đừng mong trốn chạy Hãy cứ đợi đấy Bé sẽ đến ngay Đến chăm sóc mày Những con thỏ nhỏ Như cây có võ Bao khắp xung quanh Như một hành tinh Nóng ấm thất tình Nhưng mình không sợ Vì nỡ lòng nào Kí ức tuôn trào Đi bao nỗi nhớ Đêm chỉ thầm mơ Ngày thơ ở lại Để bao bất bại Hứa sẽ tìm dài Để bao cái sai Sao dài hơn chữ? Bé đừng có giữ Anh nữa được không Mẹ bé thầm mong Anh trong nỗi nhớ Nên anh cứ sợ Mình nợ tấm lòng Tiếng lòng sáng trong Đàn ong đầy tổ Tiếng lòng sao khổ Vì rổ đầy tình Em không một mình Có xinh không chứ Mẹ bé chỉ như Câu chữ mà thôi Câu chữ nặng rồi Thì thôi nhẹ nhé Có đâu em sẽ Vội rẽ tấm lòng Sang nơi bé chờ mong Để trông bé dậy Tiếng của người thầy Lòng đầy lỗi lạc Tình anh bát ngát Như cát phải sương Cát đã tầm thường Sương càng thêm tội Nhưng em đừng vội Đâu có dỗi lòng Anh chỉ lòng vòng Chờ mong em ngóng Đến đóng đinh tình Tình mình thật đỉnh Có xinh không chứ Xinh dữ vừa thôi Đã xinh còn giỏi Nói sõi thôi rồi Nên thôi anh đợi Em đến tìm nơi… Ngày trôi đi mất Nên anh cất lại Một mảnh tình dài Cho đỡ phôi phai Một, hai bước lại Ngày ngóng đêm dài Ngày mai ở nhé Ngày trong tiếng mẹ Có bé lắm đâu Mà bé âu sầu Bé lau nước mắt Còn anh nắm chặt Tim thắt ruột gan Giông tố muộn màng Bé khoan hãy đợi Để cho lầm lỗi Nào vội xoá ngay Để đếm từng ngày Bé thay áo mới Ngày đêm nắng gợi Kí ức bồi hồi Ánh sáng mâm xôi Cũ rồi lại mới Quả nơi đất nổi Ngọt nỗi tơ lòng Quả thì mong ngóng Bé chóng lớn thôi Bé ơi phải rồi Anh thôi đi nhỉ Anh không nài nỉ Bé nữa đâu em Vì anh bận xem Bé kèm câu hát Tấm lòng ngạt ngạt Bát ngát trời mây Ôi mảnh tình này Thật may vẫn đợi Anh nơi đất xới Người bới lên rồi Bới để tìm mồi Một con mồi béo Tâm thì giằng xé Vì lung tung nè Màu mè thế nhỉ Có thi đâu chứ Nên cứ chần chừ Tất cả chỉ là… Câu chữ thôi em Đêm tối tắt đèn Ngày khen nức nở Đêm trôi thầm nhớ Bé cỡ bé mỡ rồi Đừng mau chóng vội Ăn rồi lại đi Mải miết tìm gì Có kỳ không chứ Hay tâm tư lự? Tâm vững lắm rồi Tâm như cái nồi Đêm ngồi trên bếp Để mong tìm dệt Nên những món ngon Để còn bận còn Tìm con cá nhỏ Con cá có võ Cứ nhảy lung tung Sướng quá sao dừng Sắp hồi sinh tiếp Thành một kiếp người Sao sáng chơi vơi Tìm nơi trú ngụ Con cá có chủ Nên rủ tấm lòng Để bé nằm lòng Xào trong biển mỡ Bé đâu có nhớ Nói ra thật sợ Lên phố thôi em Như ba thật đẹp Trong vạn ánh đèn Ngày khen ngày nhớ Đêm tối ơ thờ Ngày không nức nở Ngày đầu bỡ ngỡ Lớp ở mong chờ Trường gây thương nhớ Bé chờ phải không? Nếu bé một lòng Không gì khó nhọc Học hành mau chóng Tính sóng thành tài Tính bài văn vở Thành mớ tơ lòng Tính sự lòng vòng Thành như trong vắt Tính sự bắt mắt Thành mắt để xem Tính sự nhọc nhèn Thành nhen nhúm đợi Tính những cơ hội Thành nỗi tơ lòng Tính những chờ mong Ngày trong tháng lại Giật mình tự cãi Có gì phải sai? Tình như hai cây lúa Có nửa tấm lòng Là của cầu vồng Sắc lúa trong như Tấm lòng bé nhỉ? Tình không lòng vòng Vì mong em nhớ Tình hay nỗi sợ Cũng sợ vỡ lòng Đêm tối nằm trong Còn ngoài sáng chói Em thì bận gói Đi mọi tấm lòng Bé thì bận soi Còn moi vòi vĩnh Những câu xu nịnh Bé thích lắm cơ Những vấn vương chờ Ngày thơ đi mất Để lòng chật vật Tìm đất dung thân Nào phải ân cần Tình trong biển nhớ Trăm ngàn nỗi sợ Cũng bợ đỡ lòng Dáng anh mong ngóng Nhưng sóng xô bờ Để đêm mong nhớ Kết lá thành thơ Ngày bến xa bờ Em đây vẫn nhớ Dù anh vẫn sợ Nóng nảy tìm giờ Cớ sao anh nỡ Giận dỗi em cơ Tình anh bổi hổi Nóng nổi bồi hồi Như ông sao chổi Sao phải giận dỗi? Để lòng chờ đợi Bao nợ nỗi niềm Để lòng kiếm tìm Trái tim ở lại Khi con xa mãi Mẹ có tìm hoài Tim ai thắt lại Vì sợ mình sai Tiếng ai ái ngại Tình nặng nghĩa dài Lòng ai quằn quại Vì sự hãi hùng Tiếng ai nóng trong Tìm mong nỗi nhớ Của ngàn câu chờ Tim nhỡ bay đi Để kiếm tìm gì Có chi đâu nhỉ? Hay còn bận nghĩ Nài nỉ bên tai Còn bận giông dài Một hai câu hát Còn bận bát ngát Khúc hát quê hương Còn bận tình trường Đêm vương nỗi nhớ Còn bận e sợ Ngày nhỡ, đêm mong Còn bận ngóng trông Ngày mong ngày nhớ Còn bận thẫn thờ Đêm cỡ mưa giông Những nỗi bận lòng Tìm mong ngày hẹn Những nỗi e thẹn Bèn rẽ tấm lòng Để tâm sáng trong Không mong gì cả Không sợ sa ngã Đến cả tình trường Không sợ vấn vương Ngày thương đi mất Không sợ đất chật Tìm chốn dung thân Không sợ ân cần Tình thâm nghĩa trọng Không sợ mong ngóng Đêm đong tìm về Không sợ người mê Làm em mê hoặc Không sợ khúc mắc Lẳng lặng bên tai Không sợ tiếng ai Của đôi trai gái Không sợ thất bại Những nỗi niềm dài Không sợ bất bại Ngày hai nỗi nhớ Không sợ vần thơ Đêm chờ đêm đợi Không sợ lầm lỗi Phải vội xoá ngay Không sợ tiếng chày Đêm ngày giã gạo Không sợ hạt gạo Nứt nhão thành dòng Không sợ sáng trong Đêm nằm mong ngóng Không sợ thất vọng Tức vã thành dòng Không sợ ngày mong Đêm dong chơi chẳng đợi Không sợ nắng hỡi Nóng hổi tìm mồi Tìm đốm đồi mồi Kẻo trôi đi mất Tìm nơi đất chật Kiếm chốn dung thân Không sợ thơ vần Thấy lòng cấn cấn Sợ nỗi ân cần Quá ư cẩn trọng Sợ những tiếng vọng Thành sóng đâu đây Sợ những bàn tay Tìm ngày xa cách Sợ những hiển khách Bí bách thôi em Sợ những nhọc nhèn Còn khen câu hát Sợ sự bát ngát Còn mát hương hoa Trăng sẽ xoá nhoà Đi bao kí ức Để lòng rạo rực Nóng nực từng bừng Để không cắm sừng Những sự rưng rưng Đêm mừng chẳng được Có được gì đâu Em chớ âu sầu Anh mau chóng dỗi Sợ những bồi hồi Gió thổi bay đi Sợ những những cọng mì Làm tay chai sạn Sợ những tiếng bạn Sẽ cạn lòng thôi Sợ tấm lòng rồi Vì thôi mong nhớ Sợ bao chấp nợ Đến cứ tìm giờ Để mơ ngày hẹn Có bạn cùng xem Sợ bao tiếng hèn Lại bèn câu hát Sợ bao bát ngát Tìm bát để dành Để ăn cơm lạnh Chóng tạnh mưa tan Sợ bao nhọc nhàn Tình chàng ý thiếp Sợ bao thất thiệt Sẽ miệt mài thôi Sợ bao vấp nỗi Tìm nổi em không? Ánh mắt thầm mong Ngày trong điểm hẹn Sợ bao nhọc nhèn Biết thẹn em ơi Sợ bao nặng nỗi Phải vội tìm trồi Sợ bao ngọn đồi Ngày trôi đi mất Sợ bao bất khuất Tìm đất dung thân Vì tiếng ân cần Sao nâng lòng thế Trăm ngàn câu tệ Cùng phải tìm về Để bên em nhé Để vẽ tấm lòng Ngọc lành sáng trong Hoa sen điểm xuyến Nói ra lại thẹn Em có sợ anh Vì như bức tranh Nào lành em nhỉ Bức tranh chỉ nghĩ Nó sẽ đi thôi Đến bên em ngồi Cho vơi nỗi nhớ Sợ những ơ thờ Kiếm cớ bên thơ Sợ những nằm mơ Còn chờ em nhớ Sợ những tiếng nợ Tìm cớ để dành Để tâm chóng vánh Có tránh được anh không? Vì sợ em lạnh Nên chạnh lòng thôi Vì sợ em ngồi Êm đôi trai gái Làm người ta ngại Không cãi được đâu Nhưng chớ âu sầu Còn lâu mới vậy Em chớ động đậy Sập bẫy linh hồn Em chớ bồn chồn Ngày ôn thi mất Em chớ chưng cất Giọt giấc em ơi Những giấc ngủ tồi Làm đôi trái gái Lại tâm phải cãi Còn ngại hãi hùng Em ơi chớ cùng Anh hùng đấy nhé Vì anh là bé Nào phải cha đâu Em chớ âu sầu Mà lau nước mắt Trái tim thắt chặt Tính cắt hay gì Cắt mảnh tình si Đêm thì vẫn đợi Vì anh có nói Bị trói buộc rồi Ánh mắt sáng ngời Ngày trôi đi mất Ánh mắt nhắm chặt Vết thắt tâm hồn Ánh mắt trường tồn Anh đâu có nhộn Mà em bận rộn Tìm chốn để dành Để siết tim anh Thành manh mún nhỏ Để như con thỏ Ăn cỏ em ơi Để như nặng nỗi Bị dỗi anh rồi Có chăng anh ngồi Em thôi ở lại Hay em sợ hãi Nóng nảy tìm dài Vì anh bận cài Lên ngài mái tóc Không bao giờ mọc Sắc vóc hiên ngang Vì em dịu dàng Như sang trang mới Vì em có đợi Anh tới nữa đâu Ba anh không sầu Anh đâu em nhé Mà ba cũng sẽ Tìm vẽ anh thôi Vẽ được anh rồi Vì tìm nỗi nhớ Vẽ ra nỗi sợ Vì sợ mất em Nhưng thấy em bèn Anh không biết thẹn Có phải em hẹn Anh nào em ơi? Là anh nào thế? Là anh hay “con Anh Hùng” Hay thế đủ rồi Có thôi không hả Sợ anh vất vả Nên vã lắm rồi Sợ anh nặng nỗi Ngày nổi, lặn trong Nắng trong lòng phố Là anh bố đây Nắng sẽ vui vầy Cho mây với sóng Tìm những nặng mọc Của ngọc tình tan Đêm tối lan tràn Đêm sang đón đợi Đêm trong tiếng mới Hết thời phải không? Nào trông em tệ Sắc thái ê chề Nào tấm lòng thề Làm ta mê muội Nào đâu chấp nỗi Ngọc thổi bồi hồi Nào đâu tiếng đời Vắng nơi tiếng sóng Lòng em mong ngóng Tình chóng phai tàn Để tấm lụa tràn Trăm ngàn câu hát Tình anh bát ngát Anh khát nước rồi Tình anh nóng hổi Em giận dỗi gì? Có khi làm chứng Ánh sáng tưng bừng Có khi dửng dưng Anh mừng khôn xiết Vì em tạm biết Thất thiệt trong anh Vì tâm ngọt lành Nhưng manh mún đợi Vì ngàn câu hỡi Anh dỗi bây giờ Anh vẫn bận chờ Em nhờ anh đấy Em có nào thấy Một mảnh tình dày Như ngọc trong này Sáng trong sen sáng Như ngàn vấn nạn Khúc hát du tình Tâm sáng đinh ninh Bóng hình nỗi nhớ Tâm sáng hay sợ Em vỡ lòng thôi Vì anh bảo rồi Em thôi nỗi nhớ Đừng như mẹ nhớ Nhắc nhở cả hai Đừng tính chuyện dài Cho vai thêm nặng Đừng, lòng thắt chặt Anh mặc làm gì? Cái áo cầu kỳ Có chi đâu nhỉ Em hay thế lị Có sĩ lắm đâu Mà em càu nhàu Anh mau nước mắt Lòng em thắt chặt Anh bắt phải đền Lòng dạ ruột mềm Phải thêm câu chữ Để trong tiếng dữ Tố nữ thành đôi Để khi em ngồi Anh trôi đi mất Để “hai nàng mật” Còn bận nằm lòng Tình trong biển nhớ Anh chớ thầm mong Như cốc nước trong Một lòng uống cạn Trái tim làm bạn Khúc nhạc đồng quê Trái tim ê chề Vì mê anh mất Trái tim thật mật Tim cất đâu rồi Còn em giận dỗi Với nỗi lòng nào Anh thì bận chào Em bao nỗi nhớ Vậy mà cứ sợ Anh nỡ rời xa Bên em là nhà Có xa đâu nhỉ Hay là anh chỉ Rầu rĩ em ơi Còn em bận ngồi Lòng đôi tiếng hẹn Với anh em bèn Em thẹn phải không? Tim chớ lòng vòng Anh mong chẳng được Em như thần dược Anh cược điềm lành Em như bức tranh Anh manh mún đợi Tình nơi em hỡi Đất trời mở ra Tình nay la cà Đêm sà xuống hẹn Cho tình biết thẹn Ngọc bén sắc rồi Còn hoa sen ngồi Ngọc nơi biển lớn Tình anh sóng gợn Táo tợn phải không? Tình anh nặng lòng Mới mong em đẻ Để tình gọn ghẽ Cho sự bẽ bàng Phải trốn lang thang Tìm chàng nài nỉ Phải như mọc nhĩ Nài nỉ bên tai Ăn xong mọc lại Còn phải tình dài Tình như lá bài Một, hai biến mất Tình nay chật vật Anh bận phải không? Ôi em chớ nóng Anh khó nhọc đâu Chỉ vì anh cầu Mắt nâu trở lại Cho em sợ hãi Vì lại vì yêu Nên anh có chiều Em nhiều thế nhỉ Em ơi thủ thỉ Nài nỉ bên tai Em cứ giông dài Đôi tai ở lại Em ơi cãi cãi Anh sẽ nằm nghe Em ơi cứ vẽ Anh sẽ tìm về Những cơn mê muội Cho chuỗi tấm lòng Cứ phải lòng vòng Thầm mong em đến Tâm tình cạn kiệt Anh biết nhiều rồi Em không phải nói Chỉ đau lòng thôi Nhưng lòng mau dỗi Nên thôi em nhé Có em là sẽ Đẹp cả đôi bên Ngày tháng êm đềm Tình anh chóng hẹn Đến bên em nhé Cho bé phải lòng Thế có được không? Em không muốn hả? Hay em muốn là Anh thích cả hai? Như thế cho dài Một hai câu chữ Tâm càng thư lự Tính nữ nằm lòng Giải thích: Bé: em bé (là đứa con chung của đôi trai gái) Gió: một đứa con của họ tên là gió Cỏ: một đứa con của họ tên là cỏ Anh hùng: một đứa con của họ tên là Anh Hùng Nhỏ: đứa con của chàng trai và cô gái Chàng mê: nhân hoá: sự mê muội là một anh chàng Thư lự: thong thả, thoải mái Sĩ: sĩ diện Vấp nỗi: từ ghép vấp ngã nỗi niềm Nhọc nhàn: từ ghép nhọc nhằn và nhàn hạ Chấp nợ: từ ghép chấp nhận nợ nần Đêm dong: đêm dong chơi Bổi hổi: bồn chồn, lo lắng Giặc: những nỗi buồn, nỗi đau Mình (nhân hoá): là sông tự xưng hô với em và anh Nhọc nhèn: từ tượng thanh của nhọc nhằn Tư lự: thong thả, lững thững Cơ nhỡ: nếu chẳng may, nếu có nhỡ Nhẫn nợ: từ ghép nhận chịu nợ nần Cơ sợ: tâm cơ sợ hãi Lòng đồng: lòng đồng cảm Chấp nỗi: từ ghép chấp nhận nỗi niềm Đòng đong: sự dao động, thay đổi, không ổn định Ngày chóng: ngày nhanh chóng Bợ đỡ: nịnh nót, xu nịnh, hoặc tâng bốc quá mức Đòng đòng: thời gian trôi qua một cách nhanh chóng, không ngừng nghỉ Sắc chí: từ ghép sắc ý chí Của em dũng khí: đảo ngữ “dũng khí của em” Tha lã (từ tượng thanh): từ ghép tha đi nước lã mà nước lã thì nhạt nhẽo khiến người ta phải uống từng ngụm một nên mới được so sánh với sự ngần ngà (lưỡng lự). Em ngần ngà (chần chừ) như đêm dài vô vị. Hoặc biến thể của “lã thã” có nghĩa là sự trôi đi vô hồn, mệt mỏi của thời gian. Hoặc sự phơi phới nhẹ nhàng, lãng đãng. Lã thã (từ tượng thanh): từng chút, từng chút một, trôi một bước rồi lại dừng như chấm phá vào những ngã tư đường, đi loanh quanh mà không biết đi đường nào nên mới không nỡ rời xa. Ngần ngà: từ nghép ngần ngừ và ngọc ngà, từ tượng thanh và biến thể của ngần ngừ, chần chừ, lưỡng lự Nhen nhúm: bắt đầu gây dựng Luyện: cùng nhau tập luyện Cắt: chia cắt Tư phong: tư chất và phong cách Chất lự: từ ghép chất và thư lự( thong dong, tự tại) Cơ: tâm cơ Bỡ đợ: bỡ ngỡ, lúng túng, hoặc biến thể của bợ đỡ Càu nhàu: Khó chịu, bực bội, không hài lòng vì điều gì đó Bực rực: Từ ghép bực bội và rực rỡ Ngọn thảo: thảo dược Đồi mồi: một loài rùa biển hoặc những đốm đồi mồi Diệt: bất diệt Lưa thừa: từ ghép lưa thưa và thừa Hay tại: hay tự do tự tại Bổi hổi: Từ tượng thanh của bồi hồi Dong: thong dong Nặng mọc: sự nặng nhọc được mọc lên Hai nàng mật: hai người con gái đẹp ngọt ngào như mật ngọt Lời nhắn: bài thơ nói về cuộc sống và cảm xúc yêu thương của đôi trai gái đẹp như ngọc sáng trong hoa sen. Khi tình yêu, nỗi nhớ, khiến cho họ muốn gắn kết và trở thành gia đình thì niềm nui được nhân đôi khi cô gái có thai và sinh ra 3 đứa nhỏ. Ba đứa bé lần lượt được đặt tên là: Gió, Cỏ và Anh Hùng. Tâm tình của anh và em khi theo dõi đứa bé trưởng thành cũng giống như xem những bức tranh màu nhiệm. Những nỗi sợ trong tim cô gái được chàng trai chữa lành và những sự mạnh mẽ trong tim cô gái khi không sợ bất cứ điều gì đã khiến cho chàng trai muốn bên cạnh và yêu thương cô nhiều hơn. Nhưng có một sự thật là chàng trai(là người bố) và đứa trẻ(là đứa con trai-Anh Hùng) liên tục thay nhau bày tỏ tình cảm với cô gái(là với mẹ của mình) khiến cho cô gái cảm thấy như không phân biệt được đâu là cảm xúc chính và nhiều nhất của hai người đàn ông mà cô ngày đêm thương nhớ, đứa con trai của chàng trai và cô gái có lúc xưng hô với mẹ là Anh-con. Còn 2 bạn nữ nhỏ(hai người con gái của họ-Gió và Cỏ) cũng rất yêu mẹ và yêu thương người bố, còn có lúc hai bố con âm thầm xưng hô “anh-con” với nhau, hay gọi bố với cái tên thân mật là “chú” để cho mẹ đỡ bận lòng. Người bố nhắc nhở cả ba người(vợ và hai người con gái) và cũng có nhiều lúc bày tỏ tình cảm chung cho cả ba nhưng cũng có lúc bày tỏ tình cảm riêng cho người yêu của mình(người vợ). |
0 |