Tuyển tập thơ Hồn Việt Mười Hai Tháng - Tháng Mười
Bậc thang vô hình - Loán
Từng bậc từng bậc lại từng bậc Lên cao lên cao rồi lên cao Ngồi nghe tiếng lá thổi lao xao Trong lòng biến mất biết bao muộn phiền Đơn giản mà uy nghiêm đến lạ Tiếng nước kêu màu xanh xanh của mạ Tuy xa lạ nhưng cảm thấy bình yên Ôm lấy mình, quên đi chốn triền miên Ai cũng có bậc thang của riêng mình Cứ từng bước nhấc chân về phía đỉnh Nhưng hôm nay xin phép tạm quên mình Để đặt chân bước lên trên ngọn đỉnh Thế gian này gói gọn trong tầm mắt Bậc thang cao như dẫn lên thiên đường Đã bao lâu tâm hồn này leo lắt Khoá chặt nơi tấp nập phố với phường? |
0 |