Tuyển tập thơ Hồn Việt Mười Hai Tháng - Tháng Mười
Ngọc ngũ sắc - Tô Quốc Quyền
Hoàng đế ra lệnh cho muôn dân Ngọc ngà châu báu phải tiến cung Người nào dâng được ngọc ngũ sắc Sẽ được triều đình thưởng xứng công Ngày này tháng nọ cứ trôi đi Ngọc châu ngắm mãi chẳng làm gì Vua buồn vì không thấy ngũ sắc Chán nản vào ra chẳng thiết chi Có người quan ngự vốn làm nông Níu áo rồng sau buổi hạ chầu Ngỏ rằng: “hiếm chi ngọc ngũ sắc Xin theo hạ thần đi ngắm châu” Vua rằng: “ngọc ngà ở chốn chi Không đến mang vua mà phải đi?” Quan tâu: “ngọc này sâu trong đất Chẳng thể dâng đâu dẫu lỗi nghì” Lạ lùng, vua dẫn lính bôn ba Qua mấy thung hoang lẫn phố hoa Đường dài vó ngựa buông chân mỏi Mà mắt rồng vẫn ngóng phương xa Qua rồi thôn dã hết đường làng Dừng rồi muôn dặm nẻo quan san Ngựa ngoan thong thả chân thôi nước Kiệu ngưng hạ tán tía lộng vàng Quan chỉ tay xa phía chân trời Muôn đường ruộng lúa ngát hương rơi Từng ngọn đồi cao người xẻ luống Vua ngẫm hiểu ra nhoẻn miệng cười Đằng kia từng mảng loé màu tươi Đỏ chói hừng đông ráng mặt trời Như lửa ngày xưa xua muông thú Sưởi ấm đêm đông khỏi lạnh người Đây này lục sắc mát mẻ thay Màu xanh hoa lá buổi sum vầy Gió đâu đưa cánh diều tha thiết Tìm khắp nhân gian đâu vẻ này? Hay đó là màu đất thổ công Nâu nâu đường vẽ nét quanh đồng Nông phu đi đứng thung dung lắm Hát rằng: “Xin trời chớ bão giông…” Đây rồi nét xanh của suối sông Từng ngọn biêng biếc chảy xuôi dòng Nhờ ơn giọt nước nuôi hạt lúa Sau này xin ai chớ phụ vong Quan rằng: “bẩm chúa thượng ở rày Tìm đâu ngọc quý bằng ngọc này Bao đời công sức san dời núi Mới trồng được lúa ở cõi đây” Vua ngắm xa xa nét mặt trời Từng đường lúa mượt mướt nhung tơi Biết ơn công sức bao đời đã Trồng được lúa ngọc cõi xa vời Sau này phải nhắc cõi thế trông Đây là tầm vóc của cha ông Ngàn sau phải nhớ ngọc ngũ sắc Biết được công lao của tổ tông |
0 |