Một phương thuốc quý
Truyện ngắn: Một phương thuốc quý Tác giả: Nguyễn Tâm I Cổng thành dán thông cáo “Công chúa ốm nặng. Hoàng gia chiêu mộ thần y. Nhà vua sẽ sắc phong Hầu tước cho kẻ nào chữa khỏi bệnh cho Công chúa.” Tin được ban ra, đầu tiên là các hàng thuốc và các tiệm sách cổ được một phen hốt bạc, tiếp đó những nơi thâm sơn cùng cốc vốn quanh năm chẳng có dấu chân người, nay có dịp được nhiễm chút nhân khí qua lại. Hầu tước là gì? Trong triều đại này, đây là chức vị cao nhất mà một tên dân thường có thể chạm tới. Những người nắm tước này hiện giờ đều là những dòng họ có công lập quốc hoặc nhiều đời hộ quốc. Người đời thường trộm than với nhau rằng màu đỏ trên quan phục của Hầu tước thực chất được nhuộm từ máu mà thành. Người trong hoàng thất ốm nặng theo lý không phải là việc đáng mừng trong nước, thế mà khi thông cáo được ban ra, từ sang quý đến bần hàn đều như mở cờ trong bụng. Phải nói rằng từ thời dựng nước tới nay, lần đầu tiên chức Hầu tước lại hạ mình xuống gần tầm với của bọn thường dân tới vậy. Chỉ cần bỏ sức kiếm vài thứ cỏ cây hoặc sừng vảy hiếm lạ chứ nào phải xông pha trận tiền gió tanh mưa máu. Ai sẽ là người được phong Hầu? Phương thuốc như thế nào mới có thể đổi được chức Hầu? Đó là hai câu hỏi bàn mãi chẳng nhạt, hễ có một người xướng lên thì ắt trăm miệng xung quanh đều nhất tề họa cùng mà tranh cãi rôm rả. II Con bé Kẹt là một đứa con gái nhà quê không có gì đặc biệt. Nó có đầy đủ hoàn cảnh của một đứa trẻ nhà nghèo điển hình. Nhà đông con, bố rượu chè cờ bạc, mẹ nó và ba anh chị trên nó nai lưng ra cấy thuê làm mướn khắp làng cũng chỉ đủ tiền rượu và trả nợ cờ bạc cho bố. Một đêm nọ, bố nó thông báo quyết đánh “ván cuối” rồi xin chừa hẳn cờ bạc. Không rõ cụ thể bố nó đã thề bồi với mẹ nó ra sao, Kẹt chỉ biết rằng, sau ba hôm bố nó mất tích với lời nhắn “xin lỗi cả nhà, tôi làm thế này cũng là do hoàn cảnh đưa đẩy”, nó và chị gái bị chủ nợ đến bắt đi cùng ổ gà và con chó mực. Thật ra bọn bắt người chỉ định bắt chị gái nó cùng gà và chó, nhưng khi đó trong nhà còn có nó, thấy chị bị người ta lôi đi thì nó gào khóc ngăn cản. Bọn bắt người đành tặc lưỡi ôm cả nó theo. Ở chỗ buôn người, nó và chị gái bị tách nhau ngay sau đó. Chị gái nó khỏe mạnh, xinh xắn được một nhà giàu mua ngay, lần này, dù nó có nài nỉ khóc lóc thế nào, bên mua cũng nhất quyết không chịu mang nó đi cùng. Kẹt ở chỗ buôn người cho đến một sáng, ông chủ dẫn một người đàn ông không râu và một ông lão tới. Ông lão nhìn một lượt, bỏ qua những đứa có vẻ béo tốt khỏe mạnh mà đi thẳng tới chỗ nó. Đến trước mặt Kẹt, ông lão cầm tay, rồi bắt nó lè lưỡi rồi gật gù ra chiều hài lòng lắm. Hai người nhanh chóng trả tiền mua nó trước ánh mắt ngỡ ngàng của lão buôn người. Lão không ngờ một đứa gầy còm như nó có thể bán được một món hời như vậy. Nó được đem tới một nơi cổng cao ngói thắm, khắp nơi đều sơn son thếp vàng, một nơi mà một đứa nhà quê như nó có nằm mơ cũng chẳng thể tưởng tượng ra. Kẹt được cho ở với một đám con gái tuổi tác tương đương. Đứa nào đứa đấy đều trông ốm yếu hệt như nó. Kẹt mới đến, còn lạ chỗ nên nó chỉ dám ngồi co cụm ở một góc. Mấy đứa đến trước thấy phòng thêm người cũng chẳng buồn bận tâm. Cả căn phòng gần chục người sống nhưng lại vắng lặng như nhà mồ. Dường như mỗi người đang theo đuổi một nỗi sầu lo riêng nhất. Tuy vậy, Kẹt cũng chẳng bận tâm, nó còn mải tận hưởng quãng thời gian đầu tiên trong đời được mặc quầo áo lành lặn, ăn no hai bữa và nằm giường. Đêm đó, Kẹt còn không dám ngủ, nó sợ nhỡ ngủ quên, sáng mai tỉnh giấc nó sẽ lại trở về cái lều nát ngày xưa. Nó ở đó được mấy hôm thì có người đến dẫn nó đi. Người này đi rất nhanh, Kẹt gần như phải chạy mới đuổi kịp. Mới được một quãng nó đã thấy tức ngực, buồn nôn, thở khò khè, tai cũng ù đi. Nhưng nó không dám xin người kia đi chậm lại. Nó vốn yếu như vậy từ nhỏ. Nó luôn là gánh nặng cho những ai làm việc hay chỉ đơn giản là đi cùng nó. Kẹt sợ nếu xin người kia đợi mình, rồi nhỡ việc thì nó sẽ bị trả về chỗ buôn người, rồi lại phải ăn đói mặc rách. Đi qua một khu vườn có lô nhô núi giả, Kẹt nghe loáng thoáng có tiếng người xì xào:
Kẹt ở nơi này đã mấy hôm, tuy mấy đứa con gái ở cùng vẫn không ai nói chuyện gì với nhau, nhưng những người được gọi đi rồi không trở về, tiếng khóc thút thít vào buổi tối đã khêu lên trong lòng Kẹt tia dự cảm không lành. Nghe ngóng loáng thoáng, nó đã biết đây là hoàng cung, nơi Vua và gia đình của ngài ở. Nó cũng biết công chúa đang ốm bệnh. Giờ nghe mấy câu bàn tán này, những câu chuyện lấy thịt người làm thuốc, căn bệnh phải sống dựa vào máu người, ăn tim người để chữa bệnh cứ thế rủ nhau xoay qua xoay lại trong đầu nó, níu đôi chân nó đi chậm dần lại rồi dừng hẳn. Nó sợ. Giữa nơi cung vàng điện ngọc, Kẹt chợt thấy rét run, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến nó rùng mình. Từ trong nỗi sợ chông chênh giữa thực tại và huyễn hoặc đấy, thốt nhiên nó nhớ “nhà”. Nó nhớ tới hơi ấm từ vòng tay mẹ, từ cái ôm của anh chị nó. Nghĩ cũng nực cười. Trong mấy ngày được ấm êm trước đó, Kẹt chưa từng nhớ đến người nhà. Người dẫn đường thoạt trông giống như chỉ chăm chăm đi thật nhanh về phía trước, vậy mà ngay khi nó dừng lại, người kia đã phát hiện ra, quay đầu lại gắt:
Kẹt giật mình, vội vã chạy theo người nọ. Không phải lần đầu nó nghe đến từ “nát xác”, ở nhà nó nghe người lớn đe nhiều, nhưng bản năng mách nó biết cái từ “nát xác” được thốt ra ở nơi cung cấm này chắc chắn khác nhiều so với nơi quê mùa nhà nó và cái bản năng sống còn đấy thúc đôi chân nó chạy nhanh hơn, bỏ lại nỗi sợ vẩn vơ bị nấu thành thuốc khi nãy. Biết sao được, ở nơi này, nó nào còn con đường khác? III Mới cuối hạ đầu thu vậy mà tẩm điện của Công chúa đã như vào ngày đông chí. Kẹt và người dẫn đường phải đi qua cơ man nào là trướng gấm màn nhung. Ở mấy lớp màn đầu tiên, Kẹt còn có sức trầm trồ nhìn rồi áng chừng với chỗ gấm nhung này có thể may quần áo ấm cho bao nhiêu người? Chỗ hột xoàn kim tuyến đan mắc trên đó nếu gỡ ra bán thì được bao nhiêu thóc? Thế nhưng Kẹt nào phải chỉ đi qua có một hai lớp màn phủ. Nó được người ta dẫn đi sâu mãi vào trong. Sâu đến mức ánh sáng mặt trời bị thay thế bởi ánh nến. Tầng tầng lớp lớp nhấc lên phủ xuống như con dao bào gọt hết đi những tò mò háo hức của Kẹt mang vào từ bên ngoài, thay vào đó là vài hình ảnh tưởng tượng hoang đường, nó thấy nó sẽ lướt mãi lướt mãi qua đám vải vóc này đến mãn đời, lại có lúc nó thấy mình sơ ý sảy chân ngã ra rồi bị đám vải vóc vàng bạc này cuốn chặt đến mục xương. Giữa cơn mơ ngày như say đấy, Kẹt bỗng giật mình choàng tỉnh bởi hơi nóng cùng mùi thảo dược bất ngờ phả thẳng vào mặt. Trước khi kịp nhìn rõ xung quanh, nó đã bị ấn quỳ rạp xuống, trên đầu nó là tiếng người dẫn đường:
Một giọng nữ lanh lảnh đáp lời:
Kẹt lúc này quỳ trên sàn nhà, đầu cúi thấp khiến nó chỉ thấy mênh mang thảm lông thú phủ dày trước mắt. Chờ một chốc, đoán chừng như mọi người chẳng ai thèm để ý đến mình, Kẹt táo gan nhẹ xoa tay lên mặt thảm. Thảm ấm và thơm mùi thảo dược, lông thú mượt mà êm ái làm nó nhớ đến con chó mực ở nhà, đương nhiên, lông con Mực thô cứng hơn cái thảm lông này nhiều lắm, lại còn hôi nữa, vậy mà không hiểu sao Kẹt lại vô thức nhớ đến. Quỳ thêm một chốc, hơi ấm trong phòng quyện cùng mùi thảo dược khiến nó lâng lâng dễ chịu, bắt đầu thiu thiu ngủ. Kẹt thầm nhủ quả đúng là tẩm điện của Công chúa, đến cái sàn nhà mà có thể dễ chịu như thế này. Giá thử được đem cái thảm này về nhà làm chăn đắp, thì cả nhà nó sẽ đỡ phải đốt phân trâu bò để sưởi ấm ngày đông. Người của nó sẽ không còn bị ám mùi ngai ngái khen khét. Giấc ngủ và nó chưa kịp quyện vào nhau thì đã bị chia tách bởi tiếng cười khúc khích cùng tiếng nói chuyện:
Kẹt giật mình, tỉnh ngủ, nó ngẩng đầu hướng về phía có giọng nói. Trước mắt nó là hai cô gái mặt hoa da phấn đang nhìn nó tủm tỉm cười. Hai người này trâm vàng cài đầu, vòng ngọc đeo tay, xà tích dắt lưng có phần xa hoa rườm rà hơn so với những người Kẹt thấy trong mấy ngày qua, tuy vậy, búi tóc cao hai bên vẫn thể hiện rõ thân phận tôi tớ. Kẹt đoán đây có thể là tỳ nữ thân cận của Công chúa. Một trong hai cô đang bưng một khay đồi mồi, bên trên là niêu ngọc. Cô còn lại cầm một chiếc bát sứ, cô đón lấy ánh mắt ngơ ngác của Kẹt, khẽ cười, đoạn đưa cho nó cái bát:
Lúc này, Kẹt mới nhận ra trong phòng còn có một người nữa. Vị này chính là một trong hai người đã mua nó, nó đoán đây là “Thái y”. Nhận lấy bát sứ, trong ánh nến vàng vọt nó đoán chừng màu thuốc nơi hoàng cung cũng là một màu đen hệt như màu thuốc ở nhà quê của nó. Kẹt đưa bát lại gần khẽ ngửi. Không cay gắt như mùi thuốc mà mẹ nó uống lúc ốm, thứ thuốc này có mùi thơm ngọt thanh nhẹ. Kẹt nuốt nước bọt, kề miệng bát húp một ngụm, rồi, nó húp cạn bát. Hơi ấm từ thuốc chạy lan từ lưỡi xuống họng, dọc một đường xuống bụng, tỏa khắp tứ chi làm Kẹt thở hắt ra dễ chịu. Nhìn cái bát còn mỗi đáy, nó đưa mắt về cái niêu ngọc kia tợp miệng thòm thèm. Chao ôi, đây nào có phải là thuốc? Nếu thực là thuốc thì bảo sao mà cô Công chúa kia cứ chịu ốm mãi. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, có lẽ cho đến mãi về sau, đây là bát thuốc ngon nhất đời nó. Vị thuốc ngọt, béo nhưng không ngấy, thanh thanh quyện cùng một chút đắng nhẹ rồi lại trở ngọt hậu vị. Kẹt mới uống nửa bát mà đã cảm thấy toàn thân khoan khoái. Trước đây cũng như lúc mới vào chỗ này, toàn thân nó lúc nào cũng lạnh lẽo, là kiểu rét từ trong ruột rét ra, dù có sưởi ấm đắp chăn thế nào cũng chỉ là ấm ở ngoài da thịt. Vậy mà lúc này đây, hơi ấm từ bát thuốc len sâu vào từng thớ thịt của Kẹt, mồ hôi toát ra lấm tấm trên trán, đọng li ti trên đầu mũi, hơi thở của nó cũng sâu hơi, nhẹ hơn chứ không còn khò khè như ban đầu. Nếu giờ này mà mang nó ra ngoài trời ngắm nghía, người thấy nó mấy giờ trước có lẽ sẽ chẳng thể nhận ra nó. Da của nó đã chuyển màu từ vàng ệch, xanh xám thành hồng hào nhuận sắc. Thái y đứng bên cạnh âm thầm quan sát toàn bộ quá trình Kẹt uống thuốc, lúc này, ông cầm tay Kẹt xem xét. Biểu hiện mạch của Kẹt dường như khiến thái y giật mình, ông sai người mang thêm mấy cây gương nến lại gần, bắt nó lè lưỡi, vạch mắt kiểm tra. Cũng phải nói thêm rằng, tuy hiện giờ là ban ngày, nhưng tẩm điện công chúa được bọc kỹ trong màn nhung trướng gấm nên mặt trời chẳng thể len được tia sáng vào được, vì thế, để nhìn rõ mọi thứ đều cần dựa vào ánh sáng của nến. Trong ánh sáng vàng vọt đấy, Kẹt thấy râu của vị thái y già rung lên từng hồi sau mỗi lần nhìn trái ngó phải nó, mặt ông đỏ phừng, trán và thái dương đầy mồ hôi nhưng ông chẳng màng lau đi. Ông ngắm nghía nó rồi lại cầm tay nó mấy lượt, mãi sau, ông ta mới gật đầu, rồi hướng về phía trướng gấm, lạy sâu rồi kính cẩn thông báo:
Một trong hai người tỳ nữ xinh đẹp hỏi:
Vị thái y già khẽ run, vội vàng gật đầu như gà mổ thóc:
Người tỳ nữ còn lại, ngắt lời thái y:
Vị thái y ngập ngừng, quay lại nhìn Kẹt một lượt lâu nữa rồi gật đầu:
Một giọng nhỏ, yếu ớt cất lên:
Kẹt đoán đấy là giọng của Công chúa. Bởi sau đó, người cầm cái khay có niêu ngọc tiến vào trong màn gấm, có tiếng lách cách của thìa bát vang lên. Lại một lúc lâu nữa, người tỳ nữ kia bước ra, mặt lộ ra vui mừng, túm lấy tay thái y:
Cả tẩm điện Công chúa được một phen náo động, kẻ ra người vào tấp nập không dứt. Công chúa ốm nằm liệt giường bao lâu, nay có thể ngồi dậy hẳn là chuyện vui mừng. Để chữa bệnh cho Công chúa, nhà Vua còn chẳng tiếc tước Hầu, thế thì thân làm kẻ bề tôi, qua lại thăm nom hỏi han để lấy lòng, để Công chúa nhớ mặt hẳn là việc rất nên làm. Dẫu rằng Công chúa lấy lý do vẫn ốm mệt không tiếp khách, nhưng quà cáp cùng thiệp mừng vẫn dẫn nhau kéo vào điện Công chúa chật ních. IV
Kẻ đang quỳ gối tâu bẩm này chính là người dâng phương thuốc nọ. Sáng sớm nay được tin báo có lệnh triệu vào cung, hắn đã mở cờ trong bụng, cười suốt dọc đường, hễ gặp ai dù chỉ hơi quen mắt, hắn cũng vội túm ngay lại để khoe hắn đang vào Cung nhận tước Hầu. Hắn hoàn toàn tự tin vào năng lực chữa bách bệnh của phương thuốc hắn dâng. Thế nhưng các cụ nói cấm sai “vui quá hóa buồn”, có lẽ quỷ thần trên hai vai đong đếm thấy dọc đường hắn vui đã đủ, nên khi đến Hoàng cung thay vì được nhận tước, hắn được nhận lệnh giao thêm thuốc cho Công chúa. Nghe yêu cầu, nụ cười trên mặt hắn tắt lịm. Hắn âm thầm nghiến răng kèn kẹt. Hoàng gia đúng là hoàng gia, tham lam vơ vét của quý của tốt đã ăn sâu vào cốt tủy. Giống như là khi biết có thứ quý giá đang tự do rong chơi ngoài cửa cung sẽ khiến cho cả hoàng thất mất ngủ chán ăn vậy. Công chúa cất tiếng cắt đứt mạch suy nghĩ của kẻ dâng thuốc. Giọng nàng nhẹ, thỉnh thoảng hụt hơi, chẳng phải thầy thuốc cũng nghe ra giọng của người mới ốm dậy:
Kẻ kia bật cười, nhưng lại nhận ra tiếng cười đấy vào tai bề trên có thể khép vào tội phạm thượng, hắn vội cúi đầu thưa:
Công chúa khẽ cau mày liễu, hỏi:
Hồ nghi dâng lên kéo theo một tràng ho dài, một lúc sau, Công chúa mới hỏi lại, giọng điệu không giấu sự ngờ vực:
Từ ghế cao, Công chúa được tỳ nữ đỡ tiến lại gần kẻ đang quỳ, nàng lẳng lặng quan sát hắn. Mắt lươn, râu trê, rặt là hình dong của bọn gian thương. Sống trong cung cấm đã lâu, nàng lạ gì dăm ba mánh khóe thổi phồng khoa trương này. Muốn kỳ kèo để moi thêm lợi sao? Thứ dân đen thấp hèn như hắn đáng ra nên nhuần nhuyễn cái lẽ chỉ có vua quan mới có quyền lấy đi, còn như hạng hắn, cái dạng ếch nhái mà muốn ngoi lên bờ thì chỉ có kết cục lột da căng trống mà thôi, có tiếng to đấy, nhưng… Trong đầu Công chúa thoáng điểm tên vài kẻ mình biết rồi nhìn xuống kẻ đang quỳ, khẽ cười. Thật ra, từ hôm hắn đến dâng thuốc, trong cung đã đã nắm rõ được phân lượng thảo dược qua một lượt kiểm tra độc tính. Duy chỉ có cái cánh đen xì, khô quắt hắn cho vào hầm cùng thì đến giờ Thái y viện vẫn đang cãi nhau đấy rốt cục là cánh con gì. Loay hoay mãi mới phải triệu hắn vào để hỏi, thế mà hắn giở trò điêu trá với hoàng thất cơ đấy? Hẳn là cánh thiên thần? Nàng nào phải bọn trẻ ranh cả tin vào mấy thứ huyền hoặc đó nữa. Công chúa khẽ hừ, giọng đanh lại:
Kẻ kia vội cúi thấp xuống, dập đầu lia lịa:
Hắn hoảng hốt vội vàng sụp xuống lạy van xin lấy chút thương xót. Khóc than một hồi mà chẳng thấy có ai đáp lời, hắn ngẩng đầu chỉ kịp thấy bóng lưng của đoàn hầu vội vã rước Công chúa về tẩm điện nghỉ ngơi. Thế đấy – kẻ dâng thuốc cay đắng nghĩ – những tưởng đem vật trấn phong thủy ở nhà thờ họ ra để đổi lấy vinh hoa phú quý, quan tước oai phong, giờ đổi lại cũng là cả họ được áo quan đấy, mỗi tội là áo quan này là áo quan để nằm chứ chẳng phải áo quan để mặc như hắn từng mơ. V Kẻ dâng thuốc kia cũng thật là tên có tài khôn khéo. Sau khi bị Công chúa bỏ lại trong sảnh khách, tưởng như hôm sau sẽ là ngày giỗ chung của ba họ, vậy mà không rõ hắn xoay sở nhờ vả ra sao, cuối cùng Công chúa cũng đồng ý gia thêm cho hắn mười ngày để chuẩn bị buổi đi săn thiên thần. Có lẽ, mười ngày chuẩn bị này là mười ngày hắn và cả họ nhà hắn nghiền ngẫm hết cái ý thâm sâu của câu “chim chết vì mồi, người chết vì danh”. Nếu hắn và cả họ nhà hắn không ham cái tước Hầu, không ham cái màu áo huyết dụ kia, thì nào ai phải bôn ba mà mua lấy nhọc nhằn. Mười ngày qua đi. Công chúa đúng hẹn xuất hiện. Cả tộc nhà hắn đều cung kính ra cửa quỳ đón. Thấy cảnh tượng già trẻ lớn bé lô nhô đầy trước mặt, Công chúa chỉ thoáng nhìn rồi buông lời ngọc:
Đám đông đồng loạt rùng mình, lén đưa mắt về phía tên gây chuyện. Mấy cụ cao niên thổi râu phù phù. Cứ để chuyện này qua êm xuôi xem, thằng nhãi kia nhừ đòn với cả họ. Phải nói rằng, kẻ kia vốn rất được lòng người trong họ. Khi hắn đến xin cụ trưởng tộc vật trấn phong thủy trong nhà thờ, nội bộ tộc cũng đã cãi vã vài phen mới đi đến thống nhất. Ai mà chẳng từng nghe câu “một kẻ làm quan cả họ được nhờ”. Huống chi đây là tước Hầu. Cả họ chẳng mất một binh một tốt nào mà vẫn được hưởng cái bóng mát của Hầu tước thì chẳng là lãi lắm sao? Họ nhà này bao đời chăm chỉ làm ăn, tiền bạc cũng tạm nhưng cũng chỉ dừng ở cái chức phú ông, làm sao mà rạng rỡ danh diện bằng chức Hầu cơ chứ. Các ông vai vế cao trong họ bàn bạc chán chê rồi cũng chẹp miệng bảo nhau:
Nào ai ngờ một lần liều này là làm liều đến mức khiến cho nhà thờ họ sắp không còn người hương khói. Mười ngày qua là mười ngày cả ba họ nhà này đạt mức độ đoàn kết toàn diện nhất từ ngày kết thông gia. Từ già trẻ lớn bé đến thanh niên trai tráng trong họ, dù đang làm gì ở đâu đều nhận được thông báo khẩn. Trong mấy ngày, những người này đã tìm ra được ghi chép của cụ cố về cách bắt thiên thần, tìm nơi lập bẫy, thu thập nguyên vật liệu, dàn dựng pháp trận… Hết ngày thứ tám, còn một vài thứ tìm mãi không ra, cả họ như kiến bò chảo nóng. Tìm không ra thì trận pháp không thể dựng, công sức mấy ngày qua coi như công cốc, thế này thì chịu chết cả họ ư? Giữa lúc rối ren đó, có một đứa cháu trong họ đưa ý kiến đào mộ cụ tổ lên xem trong đống đồ tùy táng có nguyên liệu cần tìm hay không. Nếu là ngày thường, cái đứa ngỗ nghịch đấy và cả bố mẹ nó chắc chắn sẽ bị lôi ra sân thờ tổ, đánh cho gẫy vài cái roi rồi đuổi khỏi họ. Thế mà lần này, ý kiến vừa đưa ra chỉ vướng một thoáng im lặng, sau đó từ trên xuống dưới đều gật đầu đồng lòng nhất chí. Một số người còn khen đứa đưa ý kiến là sáng dạ. Trước lúc đào mộ cụ tổ, có một cụ cao niên trong họ nhớ đến dăm điều nghi lễ, cụ bảo:
Nhất tề là tiếng lao xao:
Sau đó ai ai cũng gật đầu phụ họa:
Cũng may cho ba họ nhà đấy, những thứ họ thiếu đều tìm thấy trong mộ cụ cố. Không rõ đấy là cụ cố làm nghề tâm linh lâu năm đã tiên đoán được tai họa này mà cố tình giữ riêng cho đám con cháu hay chăng? Nếu vậy thì cụ chọn chỗ cất giấu cũng thật là tài tình oái oăm, làm khó cho những kẻ lễ nghĩa hiếu thuận. Còn giả như lúc chuẩn bị hành trang về nơi chín suối, cụ chẳng mảy may tính toán kỹ càng đến thế, thì đây cũng coi như là cái may, cái phúc đức cụ gói ghém để dành lại cho đám hậu thế chưa gặp mặt bao giờ. Dù có đồn đoán theo hướng nào thì mộ cũng đã đào rồi, Công chúa giờ đã đến cửa, cả ba họ này qua hôm nay được uống rượu mừng hay rượu cúng tất cả trông chờ vào mấy canh giờ kế tiếp. VI Bẫy thiên thần được đặt trên một đỉnh đồi cao, không xa làng của kẻ dâng thuốc. Khi đến nơi, ngồi trên kiệu nâng, Công chúa có tầm nhìn cao hơn hẳn so với người thường. Từ kiệu, nàng có thể nhìn rõ toàn bộ trận pháp bẫy thiên thần. Nàng nghiêng người, hỏi kẻ dâng thuốc:
Kẻ kia cúi đầu thưa:
Công chúa liếc xuống đôi hài thêu đính ngọc trai, mã não của mình đang đặt lên sàn kiệu gỗ đàn hương, rồi lại nhìn cái hố dát vàng đang lóng lánh sáng rực dưới ánh nắng sớm:
Nhận thấy Công chúa khó chịu, kẻ kia cúi đầu càng sâu:
Công chúa phẩy tay ra hiệu, tiếp đó ngả vào gối mềm, nghiêng người quan sát đám người trước mặt bắt đầu hô hào nhau bê cái này vác cái kia nhốn nháo lộn xộn như một đàn kiến chạy lụt. Ý nghĩ này khiến nàng thấy thú vị. Dưới chân nàng quả đúng là một đám kiến nàng có thể tự do đùa giỡn theo ý muốn. Lấy đồ của chúng, bắt chúng vất vả lao khổ, bắt chúng sống, bắt chúng chết… dù nàng có làm gì thì đám kiến đấy vẫn phải cúi đầu tạ ơn. Không rõ những kẻ này hôm nay giở trò gì, nếu thành công thì nàng có thể miễn cưỡng nhận lấy thuốc rồi tha tội chết, còn nếu chúng bày ra mấy trò phù thủy tạp kỹ vớ vẩn, không sao, nàng có thể nhìn ra tiềm lực tiền bạc của chúng, có cớ thu vàng bạc đất đai về tay thì chuyến này nàng đi cũng không lỗ. Nhìn chủ tế đi xuống giữa hố vàng, Công chúa khẽ cựa mình, tiếp tục chìm vào suy nghĩ. Tính ra nàng vẫn mong những kẻ này thật sự bắt được thiên thần hơn. Vàng bạc trong kho dù chưa dư thừa nhưng cũng chẳng thiếu thốn. Cái nàng thiếu là sức khỏe. Cái thân thể ốm yếu này kiềm tỏa nàng biết bao. Nếu nàng có sức khỏe, dù vướng phải phận nữ nhi, nàng tin mình có đủ tiền tài cùng trí tuệ để can thiệp được vào triều chính sau này. Lúc đó, nàng mới thật sự có được tự do mình mong muốn. Tiếng đàn sáo réo rắt vang lên, tiếp đó là tiếng hát, điệu múa dập dìu hòa nhịp. Công chúa nhấc mình ngồi thẳng dậy để quan sát một lát, chừng như không rõ trước mắt đang là trận pháp bẫy thiên thần hay biểu diễn ca kịch, nàng cau mày nhìn sang bên cạnh. Kẻ dâng thuốc nãy giờ vẫn đứng hầu bên Công chúa, thấy nàng nhìn xuống mình, hắn rất nhanh bắt ý, đoạn cúi đầu giải thích:
Nhận được cái gật đầu của Công chúa, kẻ kia chỉ về phía cái hố dát vàng hình bát giác rộng cỡ một sào cùng lô nhô những người với người bắt đầu giải thích:
Công chúa nghe đến đây thì nhíu mày hỏi lại:
Kẻ kia gật đầu, tiếp lời:
Hắn kể đến đó thì ngừng lại, nuốt nước bọt, hơi chột dạ. Thật ra bát nước mắt thứ tám được miêu tả cầu kỳ hơn thế nhiều, nhưng trong mười ngày ngắn ngủi, bọn hắn chẳng thể xoay sở kịp để kiếm đâu cho đủ loại người gặp từng loại xung đột ngũ uẩn. Loay hoay một hồi thì tất cả thống nhất theo sáng kiến của một người trong họ. Kẻ đó bảo:
Lại nói sách vở thời trước để lại đã qua hơn trăm năm, hư hoại khó hồi phục được, những ghi chép hắn tìm được chắp vá lại để bày ra trận pháp này chỉ là nhìn bóng rắn vẽ rồng. Lúc làm thì không thấy vấn đề gì. Nhưng giờ đây trình lại cho Công chúa, hắn đâm thấp thỏm. Nhỡ như kiến giải của mọi người còn thiếu sót, dẫn đến trận pháp không trọn vẹn thì không những uổng công mà còn dẫn đến họa diệt tộc.
Thấy Công chúa lên tiếng hỏi, kẻ kia vội vàng gạt lo lắng sang bên, tiếp tục giải thích:
Nói đến đây, chỗ bọn họ đứng chợt sáng rực lên ánh cầu vồng. Ánh sáng đỏ, vàng, lục, lam, chàm… luân phiên nhau vẽ vân hoa lên nền đất. Mọi người nhất loạt ngẩng đầu nhìn lên trời cao. Trên cao xanh lúc này có một đám mây ngũ sắc lấp lánh ánh xà cừ tuyệt đẹp, có thể thấy thấp thoáng đôi cánh trắng muốt tựa như cánh thiên nga ẩn hiện trong mây. Lần đầu chứng kiến cảnh tượng này ai nấy đều sững sờ, dừng lại toàn bộ việc đang làm. Người lấy lại được tỉnh táo sớm nhất là Công chúa, nàng cố nén kích động giục giã:
Kẻ kia cũng chợt bừng tỉnh, nhìn lại một lượt rồi lắp bắp:
Tiếng nhạc cùng tiếng khóc cười lần nữa lại được tấu lên. Trong đám mây ngũ sắc như được dệt bằng những hạt ngọc trai kéo sợi, ló ra một khuôn mặt khả ái. Da trắng, môi đỏ, má bồ quân và đôi mắt màu thiên thanh trong veo như ngày trời nắng hạn. Thiên thần như trẻ nhỏ trong nhà quần nghịch đám chăn gối, cứ một chốc ló ra, rồi lại lặn sâu vào mây. VII Hai canh giờ trôi qua, đám con hát và pháp sư khóc cười nhảy múa đến mệt rũ mà chỉ có thể nhìn thấy đôi cánh và thi thoảng là nửa thân trên của thiên thần ẩn hiện trong mây. Qua hai canh giờ, khoảng cách giữa họ và thiên thần vẫn là mặt đất và bầu trời. Điều này khiến cho không ít người thoái lòng. Lúc này mặt trời dần đứng bóng, nắng ban trưa thiêu cạn chút hứng khởi đầu ngày. Tiếng đàn hát sênh ca càng lúc càng rệu rã. Công chúa đã vào nghỉ trong lều tạm, đoạn truyền người đem danh sách nhân khẩu ba họ kẻ kia đến. Tên quan huyện đứng trực sẵn từ sáng, vừa nghe lệnh truyền liền vội vàng tiến lên dâng quyển hộ tịch. Nhìn cái dáng vội vàng xun xoe của tên quan, một kẻ trong họ lầm bầm:
Nhìn tỳ nữ bên công chúa tay cầm quyển hộ tịch, miệng sai khiển người đi điểm danh, những kẻ khốn khổ biết tên mình nằm trong danh sách càng sốt ruột. Họ hận không thể kiếm cái thang để trèo lên tóm ngay cái đứa lơ lửng trên cao kia xuống. Mà quả là có một nhóm đã tỏa ra chặt tre làm thang thật. Những vị sâu sắc hơn thì phản ứng cũng chừng mực hơn (ở một mức nào đó). Họ túm lại họp bàn và đi đến thống nhất rằng có lẽ mấy thứ họ bày ra đây vẫn chưa đủ làm thiên thần thấy tò mò muốn xuống trần. Nhưng giờ đây lấy gì ra để dụ thiên thần? Không ai biết rốt cục thiên thần cần gì mong gì ở cái chốn phàm trần này. Sau một hồi mặt ủ mày chau, lại một kẻ nào đó trong họ đưa ý kiến:
Lại một ông ở bên vừa lau mồ hôi vừa gật đầu phụ họa:
Một lời nói ra tất cả người nơi đó như đi đêm được đuốc, đồng loạt khen phải, đoạn cấp tập sai khiến người nhà gom hết cao lương mỹ vị đến. Vì thế, khi Công chúa từ lều đi ra, nàng được chứng kiến cảnh tượng ăn uống linh đình, rượu tràn bát, thịt đầy mâm. Không đợi nàng lên tiếng hỏi, kẻ dâng thuốc kia đã nhanh miệng tỏ bày:
Công chúa lạnh lùng nhìn thẳng vào kẻ đang ba hoa kia. Hắn im bặt, rụt cổ cúi mặt xuống, bị nhìn chằm chằm như thế, những lời bao biện đã soạn sẵn đều bị cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng quét sạch. Hắn ngẩng đầu lên, vốn định thay mặt người trong họ thoái thác ít nhiều, thế nhưng thứ trước mắt khiến hắn chỉ có thể bật ra khỏi miệng mấy từ:
Công chúa theo hướng mắt hắn nhìn về sau, thân hình nàng cũng căng cứng ngay sau đó. Thiên thần hạ phàm. Kẻ kia có nằm mơ cũng không ngờ mấy lời huyên thiên của mình lại có thể thành sự thật. Và “sự thật” đấy đang đặt chân lên nền vàng, ghé đầu vào một mâm cỗ, nhìn chằm chằm vào con gà luộc giữa mâm. Những người quanh mâm thoạt nhiên là sững sờ, sau đó nương theo ánh mắt của thiên thần, họ nhìn con gà, rồi họ lại nhìn thiếu niên có đôi cánh trắng bên cạnh cố đoán xem cậu đang tìm kiếm điều gì ở con gà luộc này. Một ông táo gan khẽ khàng vặn cái đùi gà đưa lại gần vị khách mới. Có vẻ như thiên thần không thích ăn đùi gà, mắt nó vẫn dán chặt vào con gà giữa mâm. Một ông khác nhìn thiên thần, rồi nhìn con gà rồi à một tiếng ra chiều vỡ lẽ, ông nhanh tay bẻ một bên cánh gà hướng về phía thiên thần, đoạn còn cười nói ha hả:
Đang lúc ngàn cân treo sợi tóc, ai cũng vô thức thở khẽ thậm chí nín thở, giọng nói tiếng cười sang sảng của người kia khiến người trong mâm và cả những người đang quan sát đều giật mình lo lắng nhìn chằm chằm phản ứng của thiên thần. Một số còn quay ra thì thầm:
Thiên thần nhìn cái cánh trên tay người đối diện. Trên miếng da gà vàng óng đôi chỗ còn vương lấm tấm lông măng, có lẽ người làm lông gà hôm nay có quá nhiều việc phải quán xuyến, chút sơ suất này có thể thông cảm được. Tuy vậy, không thể chối cãi sự thật rằng con gà trống thiến này được luộc rất khéo. Gà được canh lửa cẩn thận để da không bị nứt. Miếng thịt gà chín đủ độ, mọng nước, nước luộc gà quyện cùng mỡ vàng chảy dọc theo cánh tay người cầm, đôi giọt như không chịu được sức nặng của mỡ nên buông mình rơi xuống nền đất dát vàng. Thiên thần nhìn miếng da gà vàng ươm, bọc lấy thịt trắng, thịt trắng bọc lấy xương trước mặt, khẽ rùng mình. Nó cau mày lùi lại, hoảng hốt đưa tay ôm chặt đôi cánh sau lưng. Chạm vào đôi cánh, có lẽ khiến thiên thần nhớ ra mình có phương tiện để rời khỏi nơi này, liền sau đó, nó giang rộng cánh lấy đà chực bay. Ngay thời điểm đó, như một vị tướng dạn dày chiến trận, kẻ dâng thuốc lúc này đã trực sẵn ở gần đó, quyết đoán, kéo mạnh một sợi dây, đoạn hô to:
Từ trên cao rơi xuống một cái lưới. Cái lưới này được bện bằng sợi vàng, bạc, đồng đen, trên mắt lưới cài đủ mã não, hồng ngọc, xà cừ, san hô, hổ phách, rơi xuống trúng chỗ thiên thần đang đứng, những kẻ trong hố vàng nhanh chóng tản ra mép lưới hoặc leo lên thành hố, không cần ai phân bổ, người đóng cọc giữ mép lưới, người giằng dây, mỗi người một việc quyết tâm giữ thật chắc thiên thần – giữ thật chắc mạng của chính mình và thân thích. Chỉ một cái chớp mắt qua đi, thiên thần nhận ra mình đã mắc bẫy. Nó mở miệng hét lớn nhưng người nghe lại thấy như lời ấm ức nỉ non của một thiếu nữ đang hờn dỗi người tình sai hẹn. Những người đang giữ lưới nghe thấy tiếng này thì chân tay khẽ mềm, lưới như lỏng hơn, thiên thần nhân đó giương cao đôi cánh, cố vùng thoát khỏi lưới. Nếu không phải trước đó mép lưới đã được gia cố bởi một số cọc sắt thì có lẽ thiên thần đã thành công. Phe người phàm rất nhanh chóng lấy lại được tinh thần, nghiến răng ghìm giữ lưới, họ hiểu trong lưới này không phải chỉ là một thiếu niên có cánh ngỗng trắng mà là sinh mạng của mấy trăm con người. Nếu gạt bỏ đi những ngổn ngang sinh tồn, có thể nói những thứ đang diễn ra trước mắt Công chúa quả là một khung cảnh đẹp. Đôi cánh thiên thần trắng muốt xòe rộng cố vẫy vùng khiến cho đám lông mắc sâu vào trong lưới. Những thứ vàng bạc châu báu trên lưới luồn sâu vào cánh thiên thần, theo lực vẫy vùng mà nhổ bật lên từng đám lông vũ. Giả như thiên thần thỏa hiệp, có lẽ, đôi cánh của nó sẽ có thêm một bộ trang sức lộng lẫy. Nhưng thiên thần chẳng chịu nằm im trong lưới. Nó dùng hết sức bình sinh cốt để giật đứt thứ cản trở nó trở về bầu trời. Có lẽ thiên thần biết, nếu nó không cố vùng vẫy ra khỏi hố vàng này, đời nó sẽ mãi mãi không còn được chạm vào bầu trời kia nữa. Đôi cánh trên lưng nếu không cố đập mạnh lúc này, thì quãng thời gian sau, có lẽ nó sẽ chẳng thể gặp lại niềm vui bay lượn trên bầu trời. Nếu nó buông xuôi lúc này, tức là nó đã sẵn sàng từ biệt niềm hân hoan của một ngày nắng đẹp có gió lộng nâng dưới cánh, và cảm giác gió chải dọc từng sợi lông vũ, gió mơn man thịt da sẽ chỉ còn đọng trong nỗi nhớ về sau. Chỉ mới một khắc quần thảo, đôi cánh trắng muốt mềm như tơ đã xơ xác, một vài chỗ loang lổ và bết lại bởi máu. Thiên thần không ngờ rằng, khi ở dưới hố ngước lên, khi bị chia cắt bởi một tấm lưới, nó mới nhìn rõ một bầu trời xanh trong đến thế, rực rỡ đến thế, và, trong cơn hoảng loạn, thiên thần còn cảm thấy bầu không khí ở trên cao kia nhẹ nhõm hơn nơi này nhiều lắm. Là do không khí ở mặt đất này? Hay do thứ hương kỳ lạ khiến nó nảy sinh tò mò? Thiên thần lại hét lên một tiếng thê lương, lần này nó xoay người, tay cầm lấy tấm lưới cố gắng giằng đứt thứ xiềng xích độc ác này. Tay chân nó bị những món xà cừ mã não kia cứa cho bê bết máu, có những vết cắt sâu đến mức nhìn thấy gân xương, nhưng thiên thần mặc kệ, nó như phát rồ mà tấn công tấm lưới mặc cho máu đã nhuộm đỏ khắp thân thể.
Kẻ kia sau khi bàn giao lại nhiệm vụ giữ lưới cho người khác đã quay trở lại bên Công chúa, thấy nàng hỏi, hắn cúi đầu đáp:
Công chúa khẽ cau mày. Dường như việc bị tách sang nhóm khác với thứ cao quý như thiên thần, tiên nhân làm nàng phật ý. Nàng gắt:
Kẻ kia nhìn đám họ hàng nhà mình đang gồng sức giữ lưới. Lại thêm một nhóm bị kéo lê theo sức giãy giụa của thiên thần, một nhóm khác đang cố đóng lại cái cọc sắt vừa bị nhổ tung ra. Trong lưới thiên thần đổ máu, bên ngoài lưới máu cũng đã ướt tràn. Hắn quệt mồ hôi, thấp giọng nài nỉ Công chúa:
Công chúa lặng im, kẻ kia cảm tưởng một khắc im lặng này giống như khoảng lặng trước một cơn bão lớn. Dự cảm của hắn biến thành sự thật khi Công chúa cất tiếng ban truyền:
Tiếp đó là tiếng trẻ con khóc, phụ nữ kêu gào khắp bốn phương. Những đứa trẻ từ đứa mới biết bò cho đến đứa mới chập chững biết đi đều bị gom lại ném xuống hố. Mẹ chúng thấy con bị ném xuống thì xót xa cũng tìm cách luồn vào lưới hòng bảo vệ chúng. Thiên thần đang cố giằng thoát, đột nhiên thấy trong hố xuất hiện thêm nhiều sinh vật khóc lóc như vậy hơi sững lại. Nó loay hoay cố tránh để đôi cánh của nó không va quệt vào mấy sinh vật thoạt trông có vẻ dễ vỡ kia.
Công chúa như một tay chơi cờ lão luyện, nhẹ nhàng xếp đặt mạng người chằn chặn ngăn nắp hệt như đang thả xuống những quân cờ vô tri. Nàng nhìn kẻ đang quỳ mọp dưới đấy dập đầu van xin mà lòng chẳng mảy may nảy ra được một tia thương xót. Quỳ lạy thôi mà, ngày nào chẳng có người quỳ khóc cửa cung nàng, nào có hiếm lạ gì.
Cả không gian căng đầy tiếng khóc. Cả người dưới miệng hố lẫn người trên miệng hố lúc này đều cắn răng cố làm cho tốt việc của mình. Loáng thoáng có tiếng nài xin:
Thiên thần mở to mắt nhìn quang cảnh trước mắt, rồi nhìn kỹ hơn những sinh vật đang lao đến ôm lấy chân tay mình. Trên khuôn mặt họ là thứ chất lỏng nó chưa từng thấy trong đời, thứ chất lỏng có mùi từa tựa như mùi đã rù quyến nó tới nơi này, nó đưa tay lên má của sinh vật gần nhất, quyệt nhẹ rồi đưa vào miệng nếm thử, hương vị thật lạ lẫm. Trước khi nó kịp diễn giải vị lạ lẫm đó thì sau lưng nó bất ngờ truyền đến một cơn đau đớn khủng khiếp, thiên thần quay đầu lại tình cờ đón trọn tia máu từ cánh mình bắn thẳng vào mặt. Trước mắt nó là một màu đỏ máu. VIII Ở một phiên chợ làng, bên những hàng cá tôm, rau bầu quen thuộc, sạp nước chè hôm nay chừng như đông khách nhất chợ. Người ta kháo nhau có đoàn buôn đánh hàng từ Kinh thành ghé qua, đường dài trắc trở có lắm chuyện li kì, dường như nửa chợ đã bỏ buôn bán để vào nghe kể chuyện.
Một trận lao xao vang lên. Cũng bởi nơi này là vùng thôn dã cách Kinh thành ngàn dặm nên dân cư cũng táo gan mạnh miệng hơn hẳn vùng khác. Những lời phàn nàn, chê trách hoàng thất cứ thuận lòng người mà tuôn ra bằng sạch. Hết một tuần trà, nỗi bức xúc cho vị Dược Hầu xấu số kia đã dịu xuống. Như thế âu cũng là vừa đủ cho một mối quan tâm tới người dưng xa lạ. Lại có người cất tiếng hỏi khách buôn:
Có một ông trông kiểu cách ra dáng người có học, khẽ ngâm: Mồi phú quí nhử làng xa mã, Bả vinh hoa lừa gã công khanh, Giấc Nam-Kha khéo bất bình, Bừng con mắt dậy thấy mình tay không. (3) Đoạn, ông văn sĩ chẹp miệng:
Tiếp đó là tiếng nhao nhao phản đối:
Đáp lại mấy lời ầm ỹ, ông lão kia chỉ cười khà khà cúi đầu thong thả uống trà, chẳng bàn thêm điều gì nữa. Còn đoàn khách buôn, chừng như đã nghỉ ngơi đủ, họ bắt đầu lục tục thu dọn để tiếp tục lên đường, loáng thoáng có tiếng người hô gọi:
Theo tiếng đáp tiếng đáp lanh lảnh, một con bé chạy ào tới, nhanh nhẹn đỡ những đồ thổ sản đoàn buôn vừa thu mua gom lên xe lừa, vừa làm vừa ngân nga hát. Ông chủ đoàn buôn trả tiền nước xong rồi gật đầu chào:
Dân làng vui vẻ đáp lời:
- Chú thích:
|
0 |