Chương 26: Thi chung trường
Hiểu lầm được giải quyết, dù Duy cũng có lỗi sai là xử lý tình huống mà không suy nghĩ trước sau lỡ, cũng may người ấy là Huy nên cậu ta không tính toán nhiều với Duy. Những ngày tháng yên bình cứ trôi qua rồi lặp lại, không khí tháng mười một lạnh nhưng không đến mức khiến người ta không dám ra đường. Lúc này cô mới hoàn hồn đưa mắt trở lại bảng, miệng nói: “Cảm ơn.” “Kỳ này điểm Toán của cậu đã đạt điểm khá rồi nhưng đừng mất cảnh giác, nó đưa cậu lên được thì cũng cho cậu xuống được.” Duy không nói to nhưng cũng đủ để cả hai người họ nghe thấy, nhờ Duy và cả sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Hân lần thi này cô đã được 8 điểm môn Toán và thứ hạng toàn khối lọt top 10. Duy bổ sung thêm: “Nếu cậu vẫn còn rảnh rỗi quá thì để tôi giao thêm bài tập.” “Không phải vì cậu mà là vì muốn thử cảm giác thủ khoa thôi.” Cậu nhìn gương mặt Hân đang đấu tranh tâm lý dữ dội liền nói một câu trấn an rồi đưa tay búng trán cô một cái. “Ý tôi không phải như vậy, ở Lương cậu chắc chắn cũng sẽ cầm được thủ khoa mà.” “Chán rồi, tôi không muốn thi chuyên nữa.” Duy hờ hững coi đó như chuyện cỏn con nói thay đổi ngày một ngày hai là thay đổi được. Nếu cậu thi chuyên thì việc xét tuyển sau này sẽ được chú ý nhiều và dễ dàng hơn. Với thực lực của cậu ấy không thi thật đáng tiếc! “Cậu đùa à, đã suy nghĩ kĩ chưa mà định đổi nguyện vọng? Bố mẹ cậu cũng không nói gì sao?” “Tôi có thế nào họ cũng chẳng quan tâm mà chỉ quan tâm đến kết quả. Tôi thi chung trường với cậu lấy thủ khoa là vừa ý họ ngay thôi.” Ánh mắt Duy thoáng lên vẻ buồn bã và nụ cười tự giễu, bàn tay cũng vô thức run rẩy. Trống hết tiết đánh tan tâm trạng của cậu trong phút chốc, dáng vẻ vừa nãy đã không còn mà trở về trạng thái ban đầu. “Chiều nay được nghỉ thì tiếp tục học kèm nhé.” “Ừm.” Hân cất sách vở vào ngăn bàn để cùng Linh ra ngoài hít thở khí trời cho sảng khoái, cô đi được một hai bước liền ngoảnh đầu lại mỉm cười. “Dù thế nào tôi cũng ủng hộ cậu hết mình.” Nụ cười của Hân tựa như ánh nắng rạng rỡ giữa tiết trời lạnh giá, tay cô còn làm biểu tượng cố lên. Duy khựng lại vài giây rồi gật đầu mỉm cười lại với cô mà không trả lời. Thì ra trong cuộc sống tăm tối của cậu cũng có ngày được một tia nắng cố gắng len lỏi để sưởi ấm trái tim cậu thiếu niên. |
4 |