Vòng Bo Hình Trái Tim - Heart Shaped Zone
Chương 1: Đội tuyển Monster Trucks.
Quả trứng màu đỏ được bắn ra khỏi đại bác, đụng vào dãy trứng cùng màu cuối cùng khiến tất cả nổ tung. Ngay sau đó, một chuỗi ký tự chúc mừng chiến thắng cùng ruy băng sặc sỡ xuất hiện, lấp kín màn hình. Số lượt chơi còn lại được quy đổi thành điểm, mà lượt chơi của Việt còn dư rất nhiều nên tổng điểm cao đến mức đạt được ba sao. Việt rời mắt khỏi điện thoại, nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ để kiểm tra xem xe taxi đã chạy đến đâu. Từ nãy đến giờ, cậu trai cứ liên tục ngoái đầu nhìn ra ngoài như đang xác nhận điều gì đó. Bác tài thấy lạ nhưng cũng không tò mò chuyện của khách, chỉ tập trung lái xe. Băng qua phố phường tấp nập, tiến vào một khu đô thị yên tĩnh ở Quận X, đúng mười lăm phút sau Việt bước xuống xe. Đích đến là một tòa nhà cao hơn hai mươi tầng, tách biệt khỏi những công trình xung quanh bằng những mảng cây xanh và hồ nước. Việt kéo vali đến bên cạnh, chỉnh lại quần áo rồi ngẩng đầu nhìn tòa kiến trúc đồ sộ trước mặt. Bảng tên Sài Gòn Crazee óng ánh sắc đỏ thu hút ánh nhìn của cậu đầu tiên, nó cheo leo trên ô cửa tầng cao nhất, hắt lại ánh mặt trời, như tỏa ra một vầng hào quang rực rỡ. Câu lạc bộ Sài Gòn Crazee là tổ chức mở đường và đặt nền móng vững chắc cho ngành thể thao điện tử Việt Nam, sở hữu nhiều đội tuyển thi đấu những tựa game lớn từ điện thoại đến máy tính. Trụ sở SGC là nơi đóng đô của tất cả đội tuyển trực thuộc câu lạc bộ, trong đó không thể không nhắc đến đội Monster Trucks, nơi Việt đã mong muốn đặt chân đến từ khi còn là một thiếu niên vừa tròn mười tám tuổi. Hai năm trôi qua, thiếu niên ngây ngô ngày nào giờ đã trở thành một thanh niên kiên định, mang trong mình hoài bão lớn của cuộc đời. Sau một khoảng hồi tưởng, Việt gọi điện cho quản lý đội, báo rằng mình đã đứng trước cổng. Đầu dây bên kia nhanh chóng hồi âm. Không lâu sau, một người bước ra từ tòa nhà và tiến về phía cậu. Người đó là một anh chàng khá trẻ, mặc quần áo rộng rãi, trông cùng trang lứa với Việt. Anh sải rộng bước chân, thoăn thoắt đi đến cổng, khiến tấm thẻ nhân viên trên cổ cứ đung đưa qua lại. Cánh cổng điện tử mở ra, người kia đến trước mặt cậu, tươi cười nói: - Chào em, em là TVie đúng không? Anh là Tài, trợ lý của Monster Trucks. Quản lý bảo anh ra đón em lên ấy. Việt vừa kịp gật đầu mỉm cười thì đã thấy Tài nhanh tay kéo vali đi: - Đi thôi, để anh kéo cho. Cậu vội cảm ơn rồi cất bước theo sau. Trên đường đi, Việt nghe Tài thắc mắc sao cậu mang theo ít đồ vậy, chỉ có một cái vali. Sau đó anh còn lẩm bẩm gì đó, cậu chỉ nghe loáng thoáng gì mà “mấy người”, gì mà “bừa bộn”. Đêm đầu tháng chín bắt đầu se lạnh, nhưng buổi sáng vẫn oi bức, khiến người ta có cảm giác như đang bị hun trong một chiếc lò nung khổng lồ. Cũng may trong khuôn viên trồng rất nhiều cây xanh, có thể che đi phần nào cái nắng nóng gay gắt. Đi được một đoạn, Việt thấy bác bảo vệ vốn đang trực ở cổng lại bước ra từ tòa nhà. Ba người chào nhau, bác lau mồ hôi rồi than thở: - Thằng Minou lại mua cái mô hình gì mà nặng thế không biết, bê lên tới nơi là mệt bở hơi tai! - Ha ha, chắc lại mấy cái mô hình đồ chơi ấy mà. - Tài cười. Việt biết cái tên này, Minou là thành viên mới gia nhập MT từ năm ngoái. Mười chín tuổi, độ tuổi vừa chạm đến đỉnh cao sự nghiệp của một game thủ, lại là em út của đội, Minou đúng là cục vàng mới nổi, độ yêu chiều chỉ đứng sau đội trưởng Kan. Có điều năng lực của cậu ta cũng không phải khoác lác, đủ để hợp lý hóa việc trở thành “cậu ấm” của MT. Trò chuyện vài câu rồi tạm biệt bác bảo vệ, Tài tiếp tục dẫn Việt vào trong tòa nhà, đi ngang qua quầy lễ tân, vào thang máy, lên thẳng tầng mười hai. Suốt chặng đường, Việt chỉ chăm chú nhìn thẳng về phía trước, thỉnh thoảng gật đầu ậm ừ đáp lời Tài, không hề tò mò ngó nghiêng xung quanh. Thứ cậu muốn nhìn thấy nhất không phải sự hiện đại hay tiện nghi của trụ sở. Còi hiệu vang lên, cửa thang máy mở ra. Một bánh xe cỡ lớn, hàng thật giá thật lọt vào tầm mắt. Những chữ cái Latin được cách điệu mạnh mẽ nối đuôi nhau, ghép thành cái tên Monster Trucks, gần như chiếm trọn cả bức tường đối diện. Vừa vào cửa đã bị choáng ngợp bởi khí thế hoành tráng này, Việt chỉ biết tròn mắt nhìn chằm chằm vào biểu tượng đội. Cậu đã thấy bức tường này trên mạng rất nhiều lần, tưởng rằng nó đã ngầu lắm rồi, không ngờ tận mắt chứng kiến lại càng ấn tượng hơn. Cơn sóng hồi hộp trong lòng Việt khẽ dâng lên, khiến cậu vô thức chậm lại, bị tụt về phía sau Tài. Đến khi anh vào trong rồi quay đầu lại không thấy ai, mới phát hiện một cậu nhóc đang đứng mê mẩn ngoài cửa. Tài vừa cười vừa gọi cậu: - Vào ngồi đi, để anh gọi quản lý. Việt hoàn hồn, vội bước nhanh vào phòng khách, đứng cạnh vali của mình. Trong lúc Tài gọi điện thoại, cậu lặng lẽ quan sát nơi bản thân sắp ở trong những ngày tháng tới. Quả đúng là đội tuyển PUBG, phòng khách mang đậm hơi thở của tựa game này. Khắp nơi trang trí mô hình súng và xe, còn có cả một thùng thính thật cỡ lớn. Trên tường treo đầy áp phích cảnh trong trò chơi và ảnh chụp của đội, từ ảnh chân chung đến ảnh tập thể lúc nâng cúp. Việt dừng mắt ở người đứng giữa, cao và nổi bật nhất. Rõ ràng là khung ảnh tĩnh lặng, vậy mà cậu lại có thể nghe thấy bên tai tiếng hò reo, tiếng nhạc chiến thắng vang vọng, qua nụ cười rực rỡ ấy. Bỗng Việt ngồi phịch xuống ghế sofa, ôm chiếc gối bông hình lựu đạn bên cạnh vào ngực. Cậu cúi người, nhắm tịt mắt. Trái tim nhỏ bé lại bắt đầu nhảy loạn lên rồi. “Có ngày nó sẽ nổ tung mất!” Việt nhìn gối lựu đạn trong lòng và nghĩ. Vài giây sau, cậu ngồi thẳng dậy, mặt mày bình thản như không có chuyện gì xảy ra, như thể người vừa nãy quắn quéo ôm gối là ai đó chứ không phải mình. Ngay sau đó, Việt thấy Tài quay đầu lại: - Anh quản lý đang qua rồi, em ngồi uống nước chờ một chút nhé. Nói rồi anh cúi xuống, rót ly nước cho Việt. Cậu đặt chiếc gối sang bên cạnh, nhận lấy ly nước và nhỏ giọng cảm ơn. Điện thoại trên bàn rung lên, Tài lập tức bắt máy rồi ra hiệu cho Việt ngồi chờ ở đây, sau đó rời đi với vẻ vội vã. Đúng lúc ấy, cánh cửa mở ra. Quản lý đội bước vào với tập tài liệu trên tay. Gương mặt này không còn xa lạ trong giới nên Việt nhận ra ngay. Cậu đứng dậy chào, tiện thể kéo lại vạt áo thun bị cuốn lên khi ngồi xuống. Quản lý nở nụ cười thân thiện: - Chào TVie. Anh tên Tân. Em ngồi đi. - Em chào anh. - Việt đáp. Hai người ngồi xuống đối diện nhau, Tân không vòng vo mà vào đi thẳng vào vấn đề, đẩy tài liệu về phía Việt: - Mình bắt đầu luôn nhé. Đây là hợp đồng dự bị chính thức, tụi anh có bổ sung vài điều khoản mới, còn lại vẫn giống bản cam kết trước đó. Em xem đi. Việt cầm tập tài liệu lên, bên trong là hợp đồng lao động có hiệu lực hai năm, đầy đủ bảo hiểm và phúc lợi. Ba ngày trước cậu đã ký cam kết với MT. Có lẽ vì gấp rút, họ chưa kịp soạn xong hợp đồng chính thức đã muốn giữ chân cậu trước. Cúi đầu nhìn những dòng chữ ngay ngắn, Việt biết rõ lý do vì sao mình lại ngồi ở đây. Bây giờ trong giới đã lan truyền tin đồn game thủ Văn Hòa của MT bị chấn thương ở tay. Hôm trước, người liên hệ của MT cũng đã xác nhận với cậu rằng thông tin này là thật. Văn Hòa đã lớn tuổi, lại gặp chấn thương, ảnh hưởng đến đội là điều không thể tránh khỏi. Trong khi đó, đội dự bị của MT chưa đủ thực lực, mà năm nay còn hai giải đấu quan trọng nữa, họ vội vàng tìm người thay thế cũng dễ hiểu. Cách đây không lâu, Việt tham gia giải Tân binh PUBG Việt Nam, một giải đấu chuyên nghiệp dành cho tân binh. Không chỉ giành chiến thắng ở chế độ thi đấu đơn, mà cậu còn cùng một thí sinh khác chiến thắng chế độ thi đấu đôi. Thành tích này giúp cậu mở ra cánh cửa thi đấu chuyên nghiệp, có rất nhiều đội tuyển gửi lời mời, nhưng cậu lại chỉ chờ MT và cũng chỉ nhận lời MT. Việt chưa từng cân nhắc đội tuyển nào khác, điều cậu muốn chỉ có một. Dĩ nhiên, lúc đó cậu cũng không quá tự tin. Có ai dám chắc MT sẽ coi trọng mình? Việt dùng toàn bộ vốn liếng tích góp suốt hai năm để đặt cược, được ăn cả, ngã về không. Song dẫu có thất bại, cậu cũng sẽ không từ bỏ. May mắn thay, MT đã thật sự ngỏ lời. Trái tim treo lơ lửng trong lồng ngực cậu cuối cùng cũng hạ xuống. - Được rồi ạ. - Ừ. Trước khi ký thì anh nói trước cái này. Em sẽ là hạt giống bí mật của đội, nên tạm thời tụi anh sẽ không công khai việc ký kết. Chờ đến khi em trở thành thành viên chính thức rồi mới công bố, để gây bất ngờ cho các đội khác. Em đồng ý không? - Dạ em hiểu ạ, em đồng ý. Việt hiểu MT muốn làm gì, nếu bất ngờ tung ra một tuyển thủ mới toanh, các đội khác sẽ khó tìm được thông tin và nắm bắt thực lực đối thủ, đây cũng coi như một cách gây áp lực cho họ. Tân đưa bút cho Việt. Từ nãy đến giờ khóe miệng anh cứ cong mãi, khó giấu được vẻ hài lòng. Việt nghiêm túc ký tên vào hai bản hợp đồng, nét chữ đều và dứt khoát. Tân ngắm nghía một lượt rồi đưa cho cậu một bản, bản còn lại được anh cất vào tập tài liệu một cách cẩn thận. Cả hai đứng dậy bắt tay nhau, Tân nói: - Để anh dẫn em về phòng, xong rồi đi gặp mấy đứa trong đội, giờ này tụi nó đang còn ngủ cơ. Dường như anh đã coi cậu là “người trong nhà”, nói chuyện thoải mái và gần gũi hơn rồi. Việt thầm nghĩ mình cũng phải nhanh chóng hòa nhập mới được. Ký túc xá nằm bên phải tòa nhà, còn khu hành chính và khu luyện tập thì ở bên trái. Hai người đi dọc hành lang, Tân tranh thủ giới thiệu cơ sở vật chất của đội. Sáu phòng ký túc xá, giờ chỉ còn trống hai phòng. - Phòng một của Tubeo, hai của Minou, ba của Văn Hòa, năm của Kan. Việt liếc theo ngón tay quản lý đến khi nó dừng lại ở phòng số năm, vì được xây dựng song song nên nó đối diện phòng số sáu. Nhìn chăm chú vài giây, cậu quyết định chọn phòng số sáu. |
0 |