Vòng Bo Hình Trái Tim - Heart Shaped Zone

Chương 13: Sóc con hậu đậu.




Ba người chơi thêm vài trận nữa, Việt học được rất nhiều mẹo hay. Lần này cậu không cần lén lút ghi nhớ mà có thể công khai hỏi lại những phần mình chưa hiểu. ZZXX123 cũng không ngại phiền phức, luôn kiên nhẫn giải thích và làm mẫu cho cậu. Việt cảm thấy thực ra anh rất dễ gần, khác hẳn biểu hiện lạnh lùng ít nói ban đầu.

Tóm lại, Việt có ấn tượng khá tốt về ZZXX123.

Chú tâm vào trò chơi khiến con người ta quên đi không gian và thời gian. Đến khi QuynQuyn nói phải đi ăn cơm tối thì bụng Việt bắt đầu mới xuất hiện cảm giác cồn cào. Ba người quyết định hẹn nhau ăn xong rồi quay lại chơi tiếp.

Ngoài trời đã đen nhánh, nguồn sáng duy nhất cũng tắt ngúm, trong nhà bởi vậy mà trở nên ảm đạm. Đồng hồ treo tường tích tắc từng nhịp, kim giờ chạm vào số bảy.

Việt tắt máy tính, đứng dậy giãn cơ. Cậu đi đến phòng bếp và lục lọi trong tủ lạnh xem có thứ gì để bỏ bụng. May mắn còn hai quả trứng gà ta, nửa bó đậu ve còn dư từ trưa nay, cũng đủ để nấu một bữa đơn giản.

Nấu ăn không phải việc khó khăn với cậu. Từ nhỏ cậu đã phải lăn lộn trong bếp nên sớm hình thành ký ức cơ bắp. Hai tay mảnh dài thoăn thoắt chế biến, thoáng chốc, món trứng chiên và đậu ve xào thơm lừng đã được bày ra đĩa.

Bố mẹ cậu đều là người cuồng công việc, thường xuyên tăng ca và đi công tác xa nhà nên cậu đã học được cách tự lập từ nhỏ. Được nuôi thả như thế này cũng thoải mái, nhưng cậu vẫn thích cả gia đình cùng quây quần bên mâm cơm hơn. Đôi khi cậu ước bố mẹ có thể bớt tham công tiếc việc, dành cho cậu một chút thời gian thôi cũng vui lắm rồi.

Hôm nay lại là một ngày bố tăng ca, mẹ đi công tác. Một mình Việt giải quyết xong bữa tối, dọn dẹp bếp núc rồi quay về phòng.

Nãy giờ họ treo máy nên các nhân vật trong trò chơi vẫn đang đứng yên tại chỗ, thỉnh thoảng làm vài động tác ngẫu nhiên như xoa gáy, chỉnh sửa trang phục. Việt thấy thú vị, bèn chỉ định nhân vật của mình làm các động tác khác. Anh chàng cao to trên màn hình đột nhiên lắc hông và nhún nhảy một cách quyến rũ, khiến cậu bật cười vì sự tương phản hài hước này.

Đúng lúc đó, biểu tượng micro của ZZXX123 bật sáng, giọng nam trầm cất lên:

- QuynQuyn có việc bận rồi, để anh chơi với em.

Anh vừa dứt lời, nhân vật nữ của trong đội biến mất khỏi màn hình, trên sân chỉ còn lại hai chàng trai.

Việt vội nói:

- Dạ OK anh!

ZZXX123 là đội trưởng, Việt không rõ anh điều chỉnh những gì, chỉ thấy thời gian đếm ngược bắt đầu chạy, sau đó hoạt cảnh thay đổi, sảnh chờ bay hiện ra. Thấy trong đội chỉ có hai người họ, Việt thắc mắc hỏi:

- Mình chơi như vừa nãy hay sao anh? Có mỗi hai tụi mình thôi à?

- Ừm, chơi duo.

Ồ, là chế độ chơi hai người mà cậu chưa thử. Từ đầu đã chơi đội bốn người nên cậu cũng quên béng mất các chế độ khác. Nghĩ lại thì chơi hai người cũng tốt, giống như được học kèm 1:1 vậy.

ZZXX123 chọn Lipovka làm đích đến, cả hai hạ cánh xuống sớm nhất và nhanh chóng trở thành địa chủ của khu phố biển hẻo lánh này. Nhờ có kinh nghiệm từ những trận trước, biết được căn nhà nào có nhiều đồ, cần nhặt những món gì, nên chẳng mấy chốc balo cấp hai của Việt đã đầy ắp. Cậu hăm hở chạy đến chỗ ZZXX123, giữa đường còn tiện tay giết một con bot.

Không biết ZZXX123 tìm được xe ô tô từ lúc nào, anh đã ngồi sẵn trên xe như đang chờ đợi. Việt vội vàng tăng tốc, chuẩn bị chui vào xe thì nghe anh nói:

- Em lái đi.

Rồi anh ngồi vào ghế bên cạnh, trong xe chỉ có hai chỗ, Việt bèn đồng ý luôn.

Cậu chưa lái xe trong game bao giờ, nên thao tác khá chậm chạp và vụng về, may mà ZZXX123 không chê cậu.

Xe đã lăn bánh được một đoạn mà Việt vẫn chưa biết phải đi đâu, cậu như tài xế hỏi khách hàng:

- Ừm, mình đi đâu giờ anh?

- Cứ lái thẳng về phía trước, đi theo đường vàng trên bản đồ anh vừa đánh dấu. - Khách hàng ZZXX123 đáp.

Việt nghe lời, tay cố gắng giữ cho xe không lạng lách, mắt thì đảo qua đảo lại giữa con đường phía trước và bản đồ ở góc màn hình. Ngặt nỗi, trên đường liên tục xuất hiện vật cản như tảng đá, bụi cỏ, thân cây,… làm cậu bắt đầu thấy hoa mắt chóng mặt.

ZZXX123 vẫn bình tĩnh ngồi bên cạnh, Việt chỉ hơi phân tâm nhìn lên bảng tên xem anh đang bật hay tắt micro thì trước mặt thình lình xuất hiện một cái cây to. Cậu trợn tròn mắt nhìn xe lao rầm vào thân cây, thanh máu của hai người tụt mất một phần ba.

Chết rồi, lỡ ngộ thương đồng đội rồi…

Việt hốt hoảng nhảy khỏi xe, lắp bắp nói:

- Xin lỗi anh, em không biết lái, hay anh, anh lái đi…em chưa có bằng lái xe…

ZZXX123 cười khẽ:

- Không sao, em lái đi, cho quen.

Đây là lần đầu tiên Việt nghe được giọng cười của ZZXX123. Vì đang đeo tai nghe nên cậu có cảm giác như anh đang ở ngay cạnh và cười bên tai mình vậy, làm hai vành tai hơi nóng lên.

- Ừm…

Việt bối rối vài giây rồi ngồi lại vào ghế, nếu anh đã không chê tài xế hậu đậu này thì cậu đành tiếp tục phục vụ thôi.

Sau vài lần tông vào gốc cây, cuối cùng cả hai cũng đến được địa điểm ZZXX123 đánh dấu. Đó là Farm, một bình địa rộng lớn với rất nhiều đồng ruộng vàng óng, đồng thời cũng là khu dân cư đông đúc nhất nhì hòn đảo này.

Vị trí của họ vừa khéo nằm trong bo, tạm thời có thể yên tâm nán lại lâu một chút, tranh thủ bổ sung trang bị tốt hơn. Đặc biệt là mấy món hồi máu và tăng thể lực, lúc nãy Việt đã dùng gần hết rồi.

Khu nhà giàu quả nhiên nhiều đồ ngon, Việt thoả thích nhặt nhạnh hết cái này đến cái khác, không bỏ qua bất kỳ ngôi nhà nào.

Đôi lúc, cậu dành chút thời gian để ý ZZXX123. Anh di chuyển rất nhanh nhưng hầu như không đi quá xa cậu và xe, bởi vậy cậu lại yên tâm làm một chú sóc chăm chỉ.

Có điều, cảnh hoà bình chẳng dài lâu, ở nơi chiến trường hỗn loạn này mọi cuộc xung đột đều xảy ra trong tích tắc. Việt quên rằng nơi đây vốn đã có đội khác chiếm giữ từ trước, mà bọn cậu mới là những kẻ xâm nhập.

Tiếng súng bắt đầu vang lên, Việt không phân biệt được nó đến từ hướng nào, cậu đành nằm bò xuống sàn nhà, quan sát qua ô cửa sổ.

Hai giây sau, tiếng súng im bặt. Việt sốt ruột muốn biết tình hình bên ngoài như thế nào, nhưng nằm ở đây thì chẳng thấy gì nên cậu định đi ra thám thính. Vừa đứng dậy đã nghe tiếng bước chân dội đến, cậu lại vội vàng nằm rạp xuống lần nữa.

Tiếng động càng lúc càng lớn, chứng tỏ đối phương đang tiến đến rất gần. Việt không dám di chuyển vì sợ phát ra tiếng động làm lộ vị trí. Cậu nín thở, ghìm súng, chuẩn bị tinh thần giao tranh bất cứ lúc nào.

Chợt có bóng người chạy vụt qua cửa sổ, Việt giật mình định bắn thì phát hiện hoá ra đó là ZZXX123. Bấy giờ cậu mới liếc nhìn bản đồ nhỏ, thấy hình tròn màu cam mang số 1 lướt ngang qua vị trí của mình.

Phù…

Việt thở phào nhẹ nhõm, “May quá, tí thì bắn nhầm!”.

Cậu nhanh chóng đứng dậy và theo sát ZZXX123.

Hai người chơi vừa nổ súng quả nhiên là một đội, là đội duy nhất sống sót ở Farm và họ đang đánh nhau với những kẻ xâm nhập khác. ZZXX123 ẩn nấp sau bức tường gạch, âm thầm quan sát tình hình, chờ thời cơ làm ngư ông đắc lợi. Việt cũng bắt chước theo, nhưng thay vì làm bức tượng như anh, cậu lại ngọ nguậy không yên.

Trong tích tắc, phe xâm chiếm đã bị bắn gục và nằm bò dưới đất, phe chiếm đóng chuẩn bị chạy ra khỏi căn nhà. ZZXX123 phản ứng cực nhanh, chạy đến gốc cây gần đó, rút một quả lựu đạn và vươn tay ném về phía địch. Quả lựu đạn to bằng nắm tay rơi xuống đất, lăn lóc mấy vòng rồi nổ đùng.

[ZZXX123 đã hạ gục noletuban bằng lựu đạn phá mảnh]

Ngầu ghê!

Trong túi Việt cũng có vài quả lựu đạn, cậu học theo anh, lấy một quả ra ném. Nhân vật nam rút chốt sắt, vươn tay ra sau đầu, căn góc chuẩn bị phóng đi. Đây là lần đầu cậu thử dùng thứ này nên chưa thạo lắm, loay hoay điều chỉnh hướng ném mất một lúc lâu.

Ngay khi cậu chuẩn bị ném, quả lựu đạn trên tay đột nhiên nổ đùng.

Việt ngỡ ngàng nhìn màn hình dần chuyển sang màu xám xịt, nhân vật của cậu ngã xuống, bên cạnh xuất hiện một chiếc hòm gỗ quen thuộc.

0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này