Vòng Bo Hình Trái Tim - Heart Shaped Zone

Chương 14: Bảo kê số 1.


Sự việc xảy ra quá bất ngờ khiến Việt vô cùng hoang mang, hai mắt cậu tròn xoe, nhất thời không nói được gì.

ZZXX123 trần thuật lại, trong giọng nói mang theo ý cười:

- Em tự nổ chết rồi.

- Nhưng mà sao nó lại tự nổ? Em còn chưa kịp ném đi nữa.

Đồng đội đã chết, mà mục đích chính của trận này là hướng dẫn cậu nên ZZXX123 cũng không tiếp tục chơi nữa. Anh vừa thoát trận vừa giải thích:

- Sau khi rút chốt lựu đạn thì năm giây sau nó sẽ nổ, em phải căn hướng ném xong rồi hẵng rút chốt.

- À…

Cảm xúc chậm rãi kéo đến, cậu vừa quê vừa buồn cười, vội nói:

- Không sao, rút kinh nghiệm chơi lại ván mới vậy.

ZZXX123 bấm tìm trận, cả hai lại tiếp tục bắt đầu một vòng sinh tồn mới. Song, trước khi lên máy bay, Việt bỗng chủ động đề nghị:

- Mình nhảy chỗ nào đông người đi anh!

- OK.

Rồi anh đánh dấu một địa điểm ở trung tâm bản đồ có tên là Pochinki, Việt không nghĩ ngợi nhiều mà theo anh nhảy xuống đó. May mắn là Pochinki nằm ngay trên đường bay nên họ không cần bay lâu, thành phố đã nhanh chóng hiện rõ trước mắt.

Từng dãy nhà mái xanh mái đỏ mọc san sát nhau, xung quanh là bình địa rộng lớn với đồng bằng và cây cối xanh mướt. Đây từng là một trong những thành phố sầm uất nhất Erangel, cho đến khi nó trở nên hoang tàn.

Quả đúng như cậu mong muốn, rất nhiều người chơi chọn nơi này. Lia màn hình một vòng thôi đã đếm được gần hai mươi chiếc dù, và con số vẫn không ngừng tăng. "Chuẩn bị căng rồi đây!” Cậu nghĩ, nhưng trái lại không hề thấy lo lắng, mà hào hứng là đằng khác.

Chân vừa chạm đất, giọng của ZZXX123 vang lên trong kênh đội:

- Theo sát anh.

Chất giọng của anh qua micro thật trầm ấm, tạo cho người khác cảm giác rất đáng tin cậy.

Việt đáp lời rồi nhanh chân nối gót anh vào trong căn nhà trước mặt. Suốt quãng đường, anh luôn nhường cậu đồ ngon, bản thân thì chỉ cầm vỏn vẹn một cây súng S686, balo và giáp đều là loại cấp một, thậm chí còn không có mũ. Việt nhìn lại balo cấp hai đầy đủ súng ống, đạn dược của mình mà ngại. Song, bảo anh nhặt thì anh không chịu, còn chạy mất, cậu đành theo dõi sát sao để sẵn sàng làm “shipper” bất cứ lúc nào.

Lát sau, vài tiếng bước chân vang lên dồn dập, Việt nghe rõ chúng đến từ phía bên phải. Trong khi não cậu đang tiếp nhận và xử lý tình huống, ZZXX123 đã xông ra và lao thẳng vào căn nhà đó một cách dứt khoát.

Tức thì, một tràng xả súng dài vang lên, không rõ của ta hay địch. Việt vội chạy đến yểm trợ, nhưng vừa lao ra cửa thì đã nghe “đoàng” một tiếng, đồng thời kẻ địch cũng ngã ngửa và biến thành một chiếc hòm.

Có vẻ ZZXX123 không cần đến hạng tép riu như cậu hỗ trợ. Người ta là tay to cơ mà, lúc cậu còn đang mải nhặt đồ thì anh đã khoanh con mồi vào tầm ngắm rồi cũng nên. Phải công nhận, cây súng S686 của anh đúng là mạnh thật. Cậu nhớ anh từng nói về loại súng Shotgun này, rằng nó vô cùng hiệu quả khi bắn ở cự ly gần, chỉ cần một phát là có thể tiễn địch về Tây Thiên ngay.

ZZXX123 di chuyển không ngừng nghỉ, mới đó mà anh đã chạy lên tầng hai, nhanh nhẹn xử lý một tên nữa. Hai tên này cùng đội, lại còn là “shipper” khủng, hòm xác phải gọi là đồ sộ khôn tả. Bấy giờ, ZZXX123 mới bổ sung trang bị. Balo Việt đã đầy nên cậu chỉ sờ qua hòm xác chứ không nhặt thêm gì nữa.

Kể từ đó, họ liên tục chạm trán với kẻ địch, có mạnh có yếu. Dường như một khi đã động súng thì không thể nào dừng lại được, trừ khi quét sạch chiến trường.

Qua hai đợt bo thu, trên đảo chỉ còn sáu mươi tư người chơi. Việt may mắn giết được bốn người, còn lại đa phần là hỗ trợ đồng đội.

Cả hai đang trú trong nhà để chờ hết thời gian hoạt động của Red Zone. Đây là khu vực được đánh dấu bằng hình tròn màu đỏ trên bản đồ, xuất hiện ngẫu nhiên, người chơi ở trong Red Zone sẽ thấy máy bay bay ngang qua bầu trời và thả bom liên tục. Ban đầu Việt không biết, cứ nhởn nhơ ngoài đường suýt nữa thì bị bom nổ chết, sau đó hớt ha hớt hải chạy vào nhà theo ZZXX123.

- Pochinki là một trong những điểm nóng của map này, vì vị trí địa lý thuận lợi và dồi dào vật tư, cho nên rất nhiều người chọn nhảy chỗ này, nhất là những cao thủ. - ZZXX123 ôn tồn giải thích. - Ngoài ra còn có School, Cảng Georgopol, Khu căn cứ quân sự Military Base…

Việt mở bản đồ ra, tìm các địa điểm mà anh vừa nói rồi âm thầm ghi nhớ. Chừng nào cậu chơi giỏi như anh thì sẽ nhảy vào, chứ bây giờ cậu còn quá gà, nếu không có anh bảo kê thì cậu đã thành hòm từ lâu rồi.

Góc trái màn hình liên tục hiển thị các dòng thông báo hạ gục hoặc kết liễu người chơi. Việt hơi buồn cười khi thấy có người bị giết bởi bom của Red Zone.

Lúc này, âm thanh bom nổ nhỏ dần rồi mất hẳn, mặt đất cũng thôi chấn động. Hai người rời khỏi Pochinki, chạy bộ vào trong vòng bo cách đó không xa. Được một đoạn, Việt để ý thấy dù xuất phát cùng nhau nhưng cậu luôn bị tụt lại phía sau, tăng tốc hết mức cũng không thể đuổi kịp anh, bèn hỏi:

- Sao anh chạy nhanh vậy? Em chạy cứ chậm chậm sao ấy.

ZZXX123 giảm tốc độ, nhân vật nam quay lại đối mặt với cậu, vừa đi lui vừa đáp:

- Em cất súng ra sau lưng đi.

Nghe anh nói vậy, cậu mới để ý thấy hai tay anh trống không, lưng thì đeo balo và súng. Cậu ồ lên như vừa phát hiện ra chân lý, thử làm theo lời anh và quả nhiên là chạy nhanh hơn hẳn. Cậu nhảy lên đầy thích thú:

- Uầy! Chạy nhanh thật nè, giờ em mới biết!

Băng qua sườn đồi thấp, Việt tranh thủ lúc rảnh tay để hỏi thêm vài thứ. Tuy anh kiệm lời nhưng chưa từng lảng tránh cậu, không chê cậu phiền mà giải đáp tất cả thắc mắc.

Thì ra may mắn tên là ZZXX123. Cậu thật may mắn khi được anh dẫn dắt, Việt nhủ thầm.

51

38

15

Số người còn sống cứ thế giảm dần. Khu vực an toàn cũng thu nhỏ lại còn một phần sáu.

Nền trời xanh thẳm hòa cùng màu xanh của cỏ cây tạo thành hai mảng màu mênh mông, trông như hình nền mặc định của máy tính. Dưới mảnh đất trũng, đôi chỗ nhô lên vài tảng đá gồ ghề, Việt không tưởng tượng nổi làm thế nào mà chừng ấy người có thể ẩn nấp ở nơi đồng không mông quạnh này cho được. 

ZZXX123 dẫn cậu lên sườn đồi bên rìa bo, từ đó có thể bao quát toàn bộ khu vực chơi. Sau lưng họ là vòng bo xanh, trong suốt và lay động như làn nước, đang trực chờ nuốt chửng tất cả. 

Sau khi tuần tra ngọn đồi nhỏ này, xác định đã nó hoàn toàn bị bọn họ chiếm giữ thì cả hai cùng nằm sấp xuống đất quan sát.

“Sột soạt.”

Có tiếng động nhỏ xíu lọt vào tai Việt, ngó qua trái, cậu thấy một cái mũ cấp hai đang lấp ló sau tảng đá bên dưới chân đồi. Cảm giác phấn khích khi phát hiện và quan sát con mồi khiến cậu hạ giọng thầm thì:

- Chỗ tảng đá bên trái phía dưới có người kìa…

Hai tay đang nâng súng của cậu ngừng lại giữa chừng, suy nghĩ một giây lại đổi sang cầm lựu đạn. Lần này, cậu phải ném cho chuẩn.

Người chơi xấu số nọ chẳng hay biết rằng mình sắp biến thành hòm gỗ, vẫn đang mải nhìn chỗ khác. Cho đến khi anh ta nghe thấy tiếng lạch cạch, bên chân xuất hiện một vật hình tròn thì mới tá hỏa.

Việt thầm đếm đến năm, lựu đạn nổ tung thành nghìn mảnh, khói lửa mịt mù.

[Bạn đã giết HUY_ST5K bằng lựu đạn phá mảnh]

“Yes! Trúng rồi!” Việt phục thù thành công, phấn khích đến mức người nóng bừng cả lên. Cậu quay sang nhìn ZZXX123, ánh mắt trông chờ như muốn được khen ngợi. Song, anh ở bên kia màn hình không nhìn thấy được, nên anh cũng không bình luận gì về cú ném ấy. Việt chẳng mấy bận tâm, khóe miệng cứ cong lên mãi, lộ ra hai lúm đồng tiền nhàn nhạt.

Như được buff thêm sức mạnh, Việt chơi rất tốt cho đến tận những phút cuối cùng. Cậu không ngán bất kỳ kẻ nào, tới là đón, đụng là trụng. Mặc dù khi đối đầu với người chơi cuối, cậu bị ăn hành khá nhiều, nhưng cuối cùng vẫn giành được top 1.

- Có tiến bộ rồi đó. - ZZXX123 khen.

Việt vừa cười vừa đáp:

- Em học anh không đó!

- Ừ, chơi nhiều là lên trình thôi.

- Dạ!

Trở lại giao diện chính, micro của anh tắt đi một lúc, khi mở lại, anh nói:

- Anh phải off rồi.

Việt liếc nhìn đồng hồ, thấy mình cũng đã chơi lâu, bèn nói:

- OK anh, em cũng off đây. Có gì mai rảnh chơi tiếp.

ZZXX123 khẽ ừ rồi rời khỏi đội, trên màn hình chỉ còn một nhân vật nam, Việt cũng tắt máy tính.

Bất thình lình, một tiếng cửa đóng “rầm” dội vào phòng, trong đêm tối nghe như nện thẳng vào tim. Việt giật mình đứng bật dậy, đi đến gần cửa nghe ngóng. Bên ngoài có tiếng nói chuyện rất lớn, hình như phát ra từ phòng khách, xuyên qua lớp cửa, truyền thẳng vào trong tai cậu.

- Cô chỉ biết quan tâm đến bản thân mình thôi! Đừng tưởng tôi không biết thời gian qua cô làm gì!

Người bên kia điện thoại cũng lớn tiếng đáp lại, đến nỗi cậu loáng thoáng nghe được giọng điệu mỉa mai. Việt rất chán ghét những cuộc trò chuyện này.

Vươn tay tắt hết đèn trong phòng, không gian lập tức chìm vào bóng tối, cậu trèo lên giường, trùm chăn kín mít.

Niềm vui tích lũy cả ngày hôm nay, chỉ vì vài ba câu nói mà thoáng chốc đã bay đi hết rồi.

0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này