Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Xe buýt tử thần

[Bản cập nhật] Chương 6

Tiếng nói không còn vang lên nữa. Thay vào đó là tiếng lò vi sóng reo lên một tiếng khiến đám người hoảng hốt. Người đàn ông Khắc Tuấn kia sợ đến vỡ tim, không còn tâm trạng ăn uống, lấy chân đá vào vợ của mình, cao giọng sai bảo:

“Bà không thấy chồng của mình đang ngồi dưới đất sao?”

“Để tôi đỡ ông.”

Mị Liên chật vật đỡ ông ta ngồi lên ghế, sau đó ngồi bên cạnh chăm sóc từng li từng tí. Kim Ly chán chường nhìn hai vợ chồng kia, tặc lưỡi, sau đó quay sang Khánh Phi, hỏi:

“Cậu muốn ăn gì không?”

“Không. Nhìn cảnh vừa nãy xong là tớ muốn no luôn rồi.”

Kim Ly định đứng dậy lấy thức ăn, vô tình thấy Thiên Hoàng cũng đứng dậy, đi qua mình. Cô liền vỗ vai của cậu, nói:

“Em có thể lấy giúp chị nước và sữa không?”

Thiên Hoàng không đáp lại, chỉ tiến về phía trước, mở tủ lấy đồ ăn và nước uống. Lúc quay về chỗ, cậu đưa nước cùng sữa cho Kim Ly rồi mới ngồi xuống. Sau khi xong xuôi, cậu ngồi vào chỗ, đưa bánh mì cho Phan Anh:

“Cậu ăn đi.” 

“Tớ không ăn đâu.”

“Vì chuyện vừa nãy sao?”

“Ừm.”

Khung cảnh ngọn lửa thiêu rụi người tên Song An ùa về trong tâm trí, Phan Anh lại rợn người, hai tay ôm lấy cơ thể đang không ngừng run lên. Thiên Hoàng nắm lấy bàn tay của cô, đặt sữa vào, nghiêm giọng:

“Dù cậu có sợ thì cũng đừng nhịn đói. Ráng ăn đi!” 

Thiên Hoàng không nói gì nữa, chăm chú gặm bánh mì, không bộc lộ ra biểu cảm sợ sệt gì, như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra. Phan Anh vừa mở nắp sữa vừa lén nhìn sang Thiên Hoàng, ấp úng hỏi:

“Cậu không cảm thấy sợ sao?”

“Không.” Thiên Hoàng thẳng thừng đáp. “Có nhiều lời đồn về chuyến đi này rồi nên không có gì quá bất ngờ, trừ vụ ban nãy.”

“Sao cậu lại tham gia chuyến đi này vậy?”

Thiên Hoàng ngồi cạnh nhìn sang cô, ngừng động tác ăn, nghiêm túc đáp:

“Mẹ tớ trước đây làm việc ở Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam - Hàn Quốc. Bà làm ở khoa sinh học. Sau khi vi rút bùng nổ thì bà mất tích. Tớ muốn đến đó tìm mẹ. Còn cậu?”

Phan Anh bị hỏi ngược lại, liền không khỏi hồi hộp, hai bàn tay bất giác đan vào nhau, tuyệt đối không thể nói cho cậu ấy biết về chuyện USB bị người hướng dẫn lấy mất mà tham gia chuyến xe này được, đành vẽ lý do:

“Thật ra là mình với Từ Nam cùng nhau đăng ký. Cậu ấy cũng được chọn nhưng cuối cùng lại không đi.”

“À, ra là vậy.”

Thiên Hoàng gật đầu như đã rõ đầu đuôi câu chuyện, tiếp tục ăn nốt phần bánh mì dang dở rồi lau tay. Chuyến xe vẫn cứ vụt đi trong màn sương khói bên ngoài. Kim Ly ăn xong, lấy khăn giấy ướt trong ba lô lau mặt mũi cho tỉnh táo rồi lôi ra quyển sách, rút cây trâm xuống, dò tìm trang sách rồi xuyên vào trang sách. Khánh Phi nhìn bạn của mình cứ làm những hành động kỳ quái, hỏi:

“Mày làm gì đấy? Lại trò bói toán nữa hả?”

“Đừng khinh thường trò bói toán này. Tao đang dò xem địa điểm tiếp theo sẽ có gì.”

Kim Ly lật mở quyển sách. Khánh Phi ở bên cạnh tò mò, dựa vào vai của Kim Ly, nhìn vào con chữ nơi đầu trâm đang chỉ vào, nhướng mày khó hiểu:   

“Công lý? Nó mang nghĩa gì vậy?”

“Có thể nơi chúng ta sắp đến có liên quan đến chữ này, ví dụ như tòa án hoặc văn phòng luật sư chẳng hạn.” 

“Chị biết xem bói sao?”

Kim Ly quay người về sau, bắt gặp ánh mắt long lanh đầy tò mò của Phan Anh, gật đầu chào hỏi:

“Ừm. Chào em, em tên gì?”

“Em tên Phan Anh, bạn kế bên em là Thiên Hoàng. Chúng em học cùng lớp với nhau.”

“À, thì ra là vậy. Đó là lý do chị thấy hai em khá thân thiết.”

“Chị xem bói bằng cây trâm và quyển sách đó sao? Lần đầu tiên em thấy đấy!”

“Ừm. Đây là bói sách. Chỉ cần câu hỏi càng rõ, xác suất đầu trâm chỉ vào đáp án càng cao.”

“Ồ, đây là sách gì vậy chị? Em không thấy có tên trên bìa.”

“Đây là quyển sách gia truyền, nội dung của nó khá khó hiểu, tuy nhiên, lúc nào chị cần hỏi bất kỳ điều gì thì nó đưa ra đáp án rất sát với câu hỏi của chị.”

Khánh Phi kéo tay Kim Ly, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người:

“Chị là Khánh Phi. Hai tụi chị là bạn thân từ hồi cấp ba rồi. Đây là Kim Ly, cực kỳ đam mê bói toán, có thể gọi là người có căn cơ.”

“Đừng nói bậy. Tao không đến mức đó đâu.”

“Lần nào mày điểm cây trâm vào dòng chữ nào trong trang sách, sớm hay muộn, cũng sẽ xảy ra y hệt chữ đấy.” 

Phan Anh nhìn hai người trêu đùa qua lại, đoán mối quan hệ của họ rất tốt. Sau đó ánh mắt của cô chuyển hướng sang nhìn cửa ra vào, trong đầu thoáng xuất hiện hình ảnh ai đó tiến đến gần mình trong đêm hôm qua. Phan Anh hướng người về phía Khánh Phi và Kim Ly, hỏi:

“À chị ơi, đêm qua hai chị có cảm thấy xe buýt ngừng lại không? Hôm qua em nửa tỉnh nửa mê, thấy có bóng người bước chân lên xe buýt.”

Kim Ly và Khánh Phi đều ngơ ngác nhìn nhau khó hiểu. Khánh Phi nhíu mày suy ngẫm một chút, sau đó bặm môi:

“Hả? Có à? Lúc đó chắc chị ngủ say quá nên không biết. Chắc em nằm mơ tưởng thôi. Cậu có thấy người như cô bé nói không?”

“Không!”

“Hay cậu thử dùng cây trâm của cậu chỉ điểm xem sao.”

“Không được. Năng lực không thể sử dụng nhiều được, lạm dụng sẽ khiến cơ thể kiệt sức. Chị nghĩ có thể em chỉ mơ thôi đó.”

Nghe câu trả lời của hai người trước mắt, Phan Anh lại càng lưỡng lự. Vì trong ký ức đó, hình ảnh cánh cửa mở ra và một người lên xe buýt trong rất chân thật. Phan Anh nhìn Thiên Hoàng đang xoa cằm suy nghĩ gì đó, liền thắc mắc. 

“Cậu cũng có chút nghi ngờ xe buýt này có điều gì đó bất thường phải không?”

“À không, mình chỉ đang nghĩ vài chuyện trên lớp thôi.”

Về phía đôi vợ chồng kia, hai người đó không còn sến sẩm như ban đầu nữa. Mối quan hệ của họ hiện giờ giống kẻ chủ người hầu hơn. Kim Ly gấp quyển sách lại, nhìn sang người phụ nữ đang tận tụy với người chồng tệ bạc, ánh mắt đảo sang bàn tay trái của lão, bĩu môi nói:

“Khánh Phi à, mai sau kiếm người chồng đừng như người đàn ông tồi bên kia, đến cả nhẫn còn không đeo, chả biết là có chung thủy nổi với vợ hay không?”

Lời khó nghe này lọt vào tai Khắc Tuấn khiến ông ta có phần chột dạ, tay trái đút vào túi quần, cố gắng lấy lại bình tĩnh, đanh giọng xéo sắc đáp trả:

“Con của bà giống mấy đứa nhóc vô giáo dục bên kia là tôi đã tống vào trại cải tạo đến cuối đời.”

“Ông nói ai là đứa vô giáo dục?” Kim Ly cau mày.

“Nói phong long vậy đó. Mày nghĩ đó là mày thì cũng không quá đáng đâu!”

“Ông…”

Những lời nói quá đáng đó chạm vào lòng tự ái của Kim Ly. Mắt hằn lên tia máu như muốn nhào đến đánh người đàn ông bên kia một trận. Khánh Phi biết tính nóng của bạn mình, liền ra sức ngăn cản, vỗ nhẹ vai khuyên can:

“Bỏ đi Kim Ly, kệ ông ta. Chúng ta không đánh lại gã đâu.”

“Hừ.”

Xe chạy bon bon trên đường vắng vẻ. Cô thấy Thiên Hoàng ngồi ngắm khung cảnh bên ngoài đến mơ màng. Lông mi dài cong mị hoặc ánh nhìn của bất cứ người nào nhìn vào cậu ta. Cảnh vật bên ngoài cứ lướt qua đều đều. Thấp thoáng đằng xa, qua khung cửa sổ, cô nhìn thấy lấp ló tòa nhà mang biển hiệu đèn led “Tòa Án Nhân Dân” lơ lửng trên không trung. Phan Anh đang định nói thì chiếc màn hình phát ra tiếng chuông inh ỏi.

“Đã đến 8 giờ 50 phút. Còn 10 phút nữa chúng ta sẽ đến trạm kế - Toà án nhân dân tối cao. Như đã thông báo đêm qua, vé bạch kim sẽ trao đến người lên xe buýt đầu tiên.”

Màn hình chiếu lại khung cảnh lên xe buýt ngày hôm qua. Người lên đầu tiên là Đinh Tử, thứ hai là Mị Liên, thứ ba là Khắc Tuấn, theo sau lần lượt là Phan Anh, Thiên Hoàng, Kim Ly và Khánh Phi. Lá bài bạch kim xuất hiện trên máy tính, lơ lửng trên không trung.

“Hiện tại Đinh Tử không có mặt ở đây, do đó, vị trí thứ nhất thuộc về Mị Liên.” 

Lá bài bay đến chỗ Mị Liên, nằm gọn trong tay của bà. Khắc Tuấn há hốc mồm, không chấp nhận kết quả, nhớ lại ngày hôm qua bản thân mình cho bà ta lên trước để xem có nguy hiểm gì không, lấy bà ta làm chuột bạch, nếu có nguy hiểm thì bản thân mình cũng không cần phải tham gia nữa. Nhưng đúng là quả báo nhãn tiền. Khắc Tuấn cay cú, không chấp nhận được thực tại, đứng dậy phản bác:

“Tôi không chấp nhận! Tại sao người đứng nhất chứ? Bà ta lên thứ hai cơ mà? Các người âm mưu với nhau phải không?”

Mị Liên cầm vé trong tay, cười hừ một tiếng, ngạo nghễ đứng dậy như kẻ chiến thắng. Khắc Tuấn thấy vợ mình đi lên đó thì nắm chặt tay. Bà ta liếc mắt, giơ tay tát một phát thật đau vào gương mặt của gã, hất tay hắn ra đi về phía giữa xe buýt, đối diện cửa ra vào, quay mặt về phía đám người đang ngồi và người chồng đang ngơ ngác với hành động to gan của bà. Những người trong xe cũng hít một hơi sợ hãi không kém trước cú tát giáng trời đó. Máy tính không quan tâm, nói tiếp:

“Người giữ lá bài bạch kim sẽ có hai lựa chọn. Một là lấy vé xe buýt cho vòng tiếp theo. Thứ hai là chọn một người và đẩy xuống xe buýt. Xin hãy đưa ra lựa chọn.”

Mọi người trong xe, thậm chí là Mị Liên, đều bất ngờ trước đặc ân này. Nếu người được chỉ định bị đẩy xuống xe buýt, đồng nghĩa với việc người đó sẽ chết. Ai nấy đều hít một hơi thật sâu, trừ Mị Liên vẫn bình thản nắm trọn tình thế. Bà ta nhìn một lượt từng người, ánh mắt dừng lại trên người chồng, cười nham hiểm, vén tóc ra sau. khoanh tay nói:

“Đương nhiên là chọn một người và đẩy xuống xe buýt.”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px