Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Xe buýt tử thần

[Bản cập nhật] Chương 7: Tấm vé bạch kim

“Người giữ lá bài bạch kim sẽ có hai lựa chọn. Một là lấy vé xe buýt cho vòng tiếp theo. Thứ hai là chọn một người và đẩy xuống xe buýt. Xin hãy đưa ra lựa chọn.”

Mọi người trong xe, thậm chí là Mị Liên, đều bất ngờ trước đặc ân này. Nếu người được chỉ định bị đẩy xuống xe buýt, đồng nghĩa với việc người đó sẽ chết. Ai nấy đều hít một hơi thật sâu, trừ Mị Liên vẫn bình thản nắm trọn tình thế. Bà ta nhìn một lượt từng người, ánh mắt dừng lại trên người chồng, cười nham hiểm, vén tóc ra sau. khoanh tay nói:

“Đương nhiên là chọn một người và đẩy xuống xe buýt.”

Từ trên trần xe, những tấm thẻ tên rơi lủng lẳng trước mặt bà. Mị Liên cũng hơi bất ngờ nhưng rồi bình tĩnh ngắm những mảnh đồng khắc tên đung đưa. Bà ta chạm vào từng mảnh một, khẽ lay lay từng cái xem như trò đùa trước những ánh mắt trừng to vì lo lắng. Chiếc máy tính phát chỉ thị:

“Hãy chọn một thẻ tên mong muốn và giật mạnh xuống.” 

Bà ta mỉm cười nhếch mép một cách đểu cáng, tiến đến mảnh kim loại ghi tên Khắc Tuấn. Người chồng thấy có điềm không hay, liền vội chạy lên đứng cạnh bà. Ông ta nhanh nhảu bắt lấy bàn tay đang nắm chắc lấy tấm bảng tên mình, giở giọng ngọt ngào hiếm có:

“Mị Liên, bà biết là tôi yêu bà nhiều cỡ nào mà phải không? Cho bà biết bao nhiêu của ngon vật lạ trên trần đời. Bà nhìn xem, những bảng tên khác đều mong chờ bà giật xuống đấy!”

Nhưng bà ta ngày càng siết chặt lấy mảnh kim loại ấy không buông. Tuy trong lòng ông ta lúc này là những câu chửi rủa thậm tệ nhưng mặt ngoài vẫn phải cười tươi roi rói, tiếp tục ngậm bồ hòn làm ngọt lấy lòng bà:

“Bà làm thế thì sao coi được? Chúng ta quen nhau được biết bao nhiêu năm, tôi cho bà cũng nhiều thứ ngon vật lạ trên đời, không lẽ bà nhẫn tâm đến thế sao?”

“Nhẫn cưới của ông đâu?” Mị Liên lạnh giọng.

Khắc Tuấn nhìn ngón áp út trống không của mình. Ông ta khựng người sửng sốt, hoang mang không biết trả lời câu hỏi này như thế nào. Kim Ly nhân dịp đó cười mỉa mai, châm dầu vào lửa:

“Chắc chắn là làm mất rồi chứ gì!”

“Bớt xen vào chuyện nhà người khác đi!” 

Khắc Tuấn liếc nhìn về sau, rồi quay lại nhìn Mị Liên, dỗ dành:

“Anh cất ở nhà rồi. Đeo hay không đeo thì đâu có ảnh hưởng gì đến tình cảm của chúng ta. Em không cần làm quá như thế! Anh có nhiều tiền, có thể sắm cho em biết bao nhiêu chiếc nhẫn mà chả được. Em xem mấy đứa nhóc đang nhìn mình cãi nhau kìa, còn ra hệ thống gì nữa.”

Ông nắm lấy bàn tay, cố gắng gỡ tay của Mị Liên ra khỏi tấm thẻ, nhưng lực tay của bà càng lúc càng chắc chắn hơn, sợi dây ở trên thẻ dần đứt xuống rồi. Hành động phản kháng này khiến gã khó chịu vô cùng. Mị Liên không phải là người ngốc nghếch mà không hiểu thế sự. Bà chỉ ngoan ngoãn nghe lời người đàn ông này, an phận thủ thường để có được thứ mà mình muốn. Tuy nhiên, những gì trong thời gian qua và cách đối xử thậm tệ của gã đã ngày càng quá đáng, khiến cho Mị liên bùng nổ cảm xúc uất nghẹn bấy lâu nay thành một tràng dài:

“Ông chỉ biết lo bản thân mình. Ông tưởng tôi không biết nhẫn của ông đã vứt sọt rác chung với mớ vỏ bao cao su trong công ty sao?”

Mị Liên lấy ra chiếc nhẫn vàng giống hệt nhẫn của bà đeo trên tay vứt xuống đất trước sự ngỡ ngàng của tất cả người chứng kiến, tiếp tục mắng chửi:

“Ông sỉ vả tôi trước mặt người khác là điều hiển nhiên, còn khi tôi mắng ông thì lại trở thành điều đáng xấu hổ? Ông không thanh cao đến vậy đâu! Mấy con hồ ly tinh ngủ cùng ông trong khách sạn đều là người của tôi đấy!”

Lời từ miệng Mị Liên thốt ra như cơn sóng thần bất ngờ đánh ngang qua đại não của từng người, đặc biệt là Khắc Tuấn. Gã ta khờ người, lời đang muốn nói ra lại nghẹn nơi cuống họng. Mị Liên phát điên lên, chỉ vào mặt gã, thét: 

“Chúng nó lải nhải cho tôi nghe không sót một chữ về ông. Mỗi ngày nhìn ông phản bội, tôi chán lắm rồi! Tôi chỉ muốn ông chết quách đi cho xong!” 

Bà ta không kiêng nể, giật mạnh bảng tên ông ta, ném quăng xuống sàn trong sự giận dữ tột cùng. Khắc Tuấn định thần lại, nhìn bảng tên của mình vứt ở trên sàn, tức tưởi, siết chặt lấy cổ khiến bà không thể thở. Những người khác bên dưới vốn định lên giúp nhưng khi vừa định tiến lên thì một lưới điện hiện ra ngăn tất cả những người không phận sự miễn vào. Mị Liên dùng đầu gối đá vào hạ bộ của Khắc Tuấn khiến gã thất thế ngã sang một bên. Bà ta nhân lúc đó ngồi lên người ông ta, ăn miếng trả miếng, siết cổ gã. Lúc này, cửa xe buýt dần hé mở ra. Khắc Tuấn gầm lên, dồn sức hất người bật dậy, húc mạnh vào trán của Mị Liên khiến bà loạng choạng mất đà. Gã nhân cơ hội đẩy mạnh đối phương lăn lóc ra cửa xe buýt, sau đó thở hồng hộc, giở giọng đê tiện mắng: 

“Tao tìm đủ mọi cách để đá mày ra khỏi cuộc đời để mấy em gái vừa trẻ vừa đẹp thay thế mày. Ấy vậy mà mày cũng chẳng biết yên phận.” 

Mị Liên lăn lóc từng bậc xuống mặt đất, đau đớn cong người, cố cử động cơ thể nhưng không nhúc nhích được. Tầm nhìn trước mắt ngày càng mờ dần, nhưng không hiểu sao lại nhìn thấy rõ gương mặt hả hê của gã đàn ông khốn khiếp đó. Khóe miệng, hốc mắt, mũi và tai của bà bắt đầu túa máu. Mạch máu trong cơ thể bà đập nhanh như muốn nổ tung, hằn rõ gân xanh trên lớp da trắng mịn rồi dần nứt toác ra. Hơi thở ngày càng đứt quãng khiến bà ôm lấy cổ họng mình rồi dần ngất đi. Nhưng vào giây phút cuối cùng, bà cũng có thể chứng kiến được gương mặt của người chồng tệ hại kia từ vui sướng chuyển sang hoảng sợ. Điều đó cũng đủ khiến bà nhẹ lòng mà nhắm mắt.

Khắc Tuấn đứng trước cửa ra vào chứng kiến sự biến đổi của Mị Liên. Ông ta sợ hãi chạy về chỗ với gương mặt tái mét khiếp sợ, mặc kệ cho cánh cửa đóng khép lại và người vợ xấu số. Mị Liên đã chết. Thẻ bạch kim trên tay của bà cũng dần tan biến vào không trung. 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px