[Bản cập nhật] Chương 8
Mị Liên đã chết. Thẻ bạch kim trên tay của bà cũng dần tan biến vào không trung. Máy tính xuất hiện, hiển thị hình ảnh tấm thẻ bạch kim, thông báo:
“Tôi xin phép phổ biến thêm một luật ẩn. Người nắm giữ thẻ bài bạch kim trên tay có quyền quyết định mạng sống của những người chơi khác với điều kiện là bảo toàn mạng sống của bản thân cho đến khi đẩy người bị chỉ định ra khỏi xe.”
Trên màn hình chuyển sang hiển thị thông tin của Mị Liên:
“Mị Liên, 43 tuổi, từng đảm nhận vị trí thư ký ở tòa án nhân dân. Năm 25 tuổi, bà từng bị cưỡng bức và ép kết hôn. Tiền sử bệnh án: nứt xương tay, rạn xương chân, lưng có nhiều vết bầm do bị bạo hành và bỏng nặng do tàn thuốc, từng phá thai nhiều lần. Tiền sử phạm tội: đút lót, hối lộ, tú bà cho đường dây buôn bán phụ nữ trẻ sang biên giới. Trạng thái người tham gia: đã chết.”
Màn hình liên tục phát hàng loạt những hình ảnh và thông tin về Mị Liên khiến những người ngồi trên xe không khỏi há hốc mồm. Người đàn ông Khắc Tuấn thâm trầm nhìn màn hình, sau đó nhếch mép cười, nở mũi huênh hoang:
“Với những chuyện tày trời của người đàn bà đó thì chết cũng đáng.”
Kim Ly khó chịu, quay sang phản bác:
“Dù sao đó cũng vợ mình. Chắc gì ông đã vô tội. Ông cũng sỉ nhục người ta đấy thôi, còn đẩy bà ấy xuống xe chết thay mình nữa.”
“Không lẽ tao lại để chính mình chết?”
“Như thế cũng tốt. Môi trường có khi sẽ bớt ô nhiễm hơn.”
“Mày thử vào tình cảnh sắp chết ấy đi rồi hỏi lương tâm xem mày có làm như thế không! Tao còn chưa tính toán với mày chuyện ban nãy đâu!”
Khắc Tuấn phủi bụi trên quần áo rồi đi về chỗ. Ở phía ghế cuối, Phan Anh sợ đến trắng bệch mặt mày, hai tay nắm chặt nhau. Phan Anh không nhận ra cơn sợ đã khiến cơ thể của mình bấn loạn như thế nào. Thiên Hoàng vỗ vai trấn an:
“Đừng lo, có mình ở đây. Chúng ta đi cạnh nhau thì không có vấn đề gì đâu.”
Ở khu vực cửa xe buýt, khói thuốc khử trùng tỏa ra nồng nặc. Màn hình máy tính hiển thị bản đồ xe buýt di chuyển vào khu vực trạm đầu tiên:
“Cửa đã khử trùng xong. Xe sẽ tiến vào tòa án nhân dân tối cao trong vài phút nữa. Tiến hành thiết lập chế độ miễn nhiễm vi rút. Nhiệt độ bên ngoài duy trì mức 27 độ C.”
Ở bên ngoài, một hũ tro nâu nhỏ bay vút lên không trung, lơ lửng trên đỉnh vòm tòa án như đang quan sát toàn bộ khu vực. Từ trong hũ, những hạt cát nhỏ li ti túa ra, tạo thành lớp bảo vệ khổng lồ phủ lấy tòa án, phả làn khói xuống tòa án. Xe buýt đi vài mét rồi dừng lại trước cổng. Máy tính phát thông báo:
“Quá trình khử trùng sẽ kết thúc trong một phút nữa. Bây giờ là 8 giờ 58 phút. Hãy chuẩn bị xuống xe và đi theo đèn chỉ dẫn.”
Bên ngoài cửa sổ, biển hiệu Tòa Thượng Thẩm dần xuất hiện phía sau làn khói. Lúc tiếng tít màu xanh vang lên, cửa xe buýt mở ra, không khí mát lành tràn vào trong xe. Máy tính nói:
“Mời mọi người xuống xe.”
Tất cả bắt đầu đứng dậy, xếp hàng bước xuống xe buýt, dẫn đầu là Khắc Tuấn. Vẻ mặt ông ta ngạo nghễ và đắc thắng như chưa từng xảy ra chuyện gì. Theo sau là hai nữ sinh viên đại học, cuối cùng là Phan Anh và Thiên Hoàng. Ở dưới nền đất, những ngọn đèn sáng lên dẫn lối đi qua khu vườn, tiến đến sảnh chính. Đi qua khu vườn, hai nữ sinh hào hứng lấy điện thoại chụp hình, Phan Anh ngắm bục chữ “Tâm” chính giữa, còn Thiên Hoàng nghiêm mặt xem xét xung quanh. Khắc Tuấn thấy biểu hiện nghiêm túc này thì phụt cười, chế giễu:
“Này nhóc con, không cảm thấy hứng thú với nơi này như mấy đám nhóc loi choi kia à? Đã từng đến đây sao?”
“Từng đến.”
“Vậy cậu đi cùng tôi đi, cùng với cô bạn gái đi cùng với cậu nữa.” Khắc Tuấn mỉm cười thảo mai, đi đến khoác vai cậu, ra vẻ như thân thiết. “Dù sao tôi chỉ có một mình, ba chúng ta đi cùng nhau lợi thế hơn hai đứa nữ sinh láo toét kia.”
Ông ta phóng ánh mắt hình viên đạn vào hai người đang cười nói vui vẻ ở đằng xa. Nếu có thể lôi kéo được thêm Phan Anh và Thiên Hoàng, với sự trải nghiệm của Thiên Hoàng về nơi này, nhóm của ông cũng sẽ có lợi thế hơn. Nếu cần con chốt thí mạng trong ba người thì Phan Anh chính là sự lựa chọn hoàn hảo. Bản kế hoạch vẽ ra vô cùng phong phú trong đầu khiến gã cười thầm trong bụng, đợi chờ sự đồng ý từ cậu nhóc này. Chưa kịp để ông ta tưởng tượng tiếp khung cảnh vui vẻ thì Thiên Hoàng đã lạnh lùng gạt phăng tay ông ta ra, dùng con mắt khinh bỉ nhìn gã:
“Không có hứng thú! Lo cho cái mạng của ông trước vẫn hơn.”
Thiên Hoàng rời đi, tay phủi vào phần áo vừa bị chạm vào, để lại Khắc Tuấn tức giận nghiến răng, âm thầm chửi rửa trong lòng. Phan Anh thấy Thiên Hoàng tiến tới với vẻ mặt không vui, liền hỏi:
“Sao vậy?”
“Không có gì đâu. Cậu hạn chế tiếp xúc với người đàn ông kia nhé! Gã không tốt lành gì đâu.”
Phan Anh đang định hỏi kỹ hơn thì Khánh Phi vẫy tay kêu:
“Hai em này, chúng ta tập hợp ở sảnh chính thôi.”
Phan Anh chuyển tầm mắt sang sảnh chính.Tầng sảnh rộng lớn mang phong cách châu Âu cổ điển, mười hai trụ đá cao vút bao quanh không gian, một toà chính giữa cùng hai toà đối xứng hai bên bao lấy cả khu vườn ở giữa. Ở tại trung tâm, mái vòm trên đầu chiếu ánh sáng vàng nhạt xuống cái bục hiển thị bản đồ 3D. Khi tất cả hành khách tập trung đông đủ trên sảnh, loa gắn ở các góc sảnh phát thông báo chào mừng:
“Chào mừng hành khách đến với trạm đầu tiên - Toà Án Nhân Dân Tối Cao. Các vị có thể lấy bản đồ tòa án ở trên bàn hoặc ở các tầng. Sau đây, tôi xin phép giới thiệu sơ nét về nơi này. Tòa án nhân dân tối cao là cơ quan xét xử cao nhất, bao gồm gồm sáu tầng nổi, bốn tầng hầm. Khu vườn ở chính giữa chính là vườn công lý. Toà Pháp cổ phía sau vườn chính là tòa thượng thẩm - nơi làm việc của cán bộ, công chức Tòa án nhân dân tối cao, được xem là Di tích Kiến trúc Nghệ thuật cấp Quốc gia. Tuy nhiên, tòa thượng thẩm vẫn còn trong giai đoạn tu sửa nên đây sẽ là khu vực cấm. Các vị hiện đang đứng là toà nhà mới, bên trong rất nhiều phòng, các vị hãy chú ý an toàn. Khu vực “Phòng Xử” ở lầu 6 là khu vực an toàn duy nhất cho các vị nếu có bất cứ vấn đề phát sinh.”
Từ dưới nền đất, một hàng rào chắn đỏ dựng lên bao vây tòa thượng thẩm, vạch ra ranh giới giữa Tòa Thượng Thẩm với vườn công lý và toà nhà mới. Giọng trong loa tiếp tục nói:
“Bây giờ sẽ là nhiệm vụ chính. Chúng tôi đã đặt các tấm vé xe buýt trong tòa án. Hãy tìm tấm vé đó trước 11 giờ 30 phút. Xe buýt sẽ chờ các vị tại đây. Chúc các hành khách thành công giành được tấm vé.”
Ở phía trên bục chữ “Tâm” trong khu vườn, thời gian hiển thị đếm ngược. Năm người bắt đầu lập nhóm nhỏ. Hai nữ sinh viên chắc chắn cùng một nhóm. Khánh Phi hớn hở quay sang nhìn Phan Anh và Thiên Hoàng, rủ rê lập nhóm:
“Hai em đi chung với tụi chị không?
Phan Anh chưa kịp nói thì Thiên Hoàng đã nắm lấy vai của cô, trả lời thay:
“Hai tụi em sẽ đi riêng ạ. Đi thôi.”
Thiên Hoàng đẩy bả vai của Phan Anh đi về phía tay phải của toà nhà. Kim Ly ở phía sau chậc lưỡi, híp mắt đánh giá hai cô cậu học sinh kia, nói:
“Hai đứa nhóc ấy chắc chắn có mối quan hệ mờ ám rồi.”
“Sao cậu biết?”
“Cậu không cậu nhóc đó từ đầu đến giờ cứ ra quyết định thay cho cô bé đó. Hai đứa đấy cứ ở bên nhau suốt, nhìn thôi cũng biết hai đứa đấy có vấn đề. Đợi xong chuyện này, tớ sẽ tính đến chuyện của hai đứa đó.”
“Cậu không đem theo quyển sách xuống à?”
“Đem theo vướng víu lắm! Chỉ cần cây trâm này là đủ rồi.”
Kim Ly khoác vai cô bạn của mình, đi về hướng bên phải. Khánh Phi nhìn sang Khắc Tuấn đang nhìn loay hoay xoay bản đồ, hỏi nhỏ Kim Ly:
“Chúng ta… có nên mời ông ta tham gia cùng không?”
Kim Ly biết từ “ông ta” ở đây đang ám chỉ ai. Ấn tượng của cô về ông ta đã rất tệ đến mức âm trì. Bây giờ lại mời ông ta vào nhóm ư? Kim Ly làm sao dễ dãi như thế, quay sang trách Khánh Phi:
“Cậu có đang tỉnh táo không vậy? Đây không phải lúc sử dụng lòng tốt dư thừa với một gã tệ hại kia!”
“Tớ chỉ đùa thôi. Dù sao tớ cũng thấy khó chịu với gã. Chúng ta đi thôi.”
Kim Ly và Khánh Phi nối gót rời đi, để lại Khắc Tuấn là lẻ loi. Gã ta không lường trước được tình hình diễn biến như thế này. Gã nhìn bản đồ trên màn hình gần đó. Quan sát một lúc, ánh mắt của ông ta nguy hiểm nhếch lên, nghiến răng ken két, rồi đi về phía khu vườn công lý. Ông ta vừa đi, vừa âm thầm tính toán kế hoạch trong lòng:
“Đợi đó đi tụi nhóc ranh! Tao sẽ khiến cho tụi mày hối hận vì bỏ mặc tao.”