Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Xe buýt tử thần

[Bản cập nhật] Chương 12: Phòng Xử

“Chạy nhanh!”

Sát nhân búa gượng dậy, loạng choạng nhặt búa, đứng thẳng dậy, nhìn về phía hai kẻ đang chạy lên cầu thang kia mà lửa giận rực người, nghiến răng ken két truy đuổi theo phía sau. Khắc Tuấn và Thiên Hoàng chạy bán sống bán chết lên trên lầu 5. Thiên Hoàng vừa chạy vừa nhìn về sau, chiếc búa gõ cốp cốp vào lan can rất gần chỗ họ, chỉ cách khoảng 20 bậc thang thôi. Lúc này, Khắc Tuấn cũng dần thấm mệt mà thở hồng hộc, chân mỏi nhừ, rên rỉ:

“Không… không chạy nữa… Tôi mệt rồi, nghỉ chút đi!”

Thiên Hoàng cố gắng kéo ông chú này chạy nhanh lên trên, chỉ còn vài bậc nữa thôi là đến hội trường. Nhưng tình hình cũng không mấy khả quan vì sát nhân búa đã kéo gần khoảng cách, chỉ cách 10 bậc mà thôi. Cậu thở dốc, thúc giục:

“Chỉ còn vài bậc nữa là tới nơi rồi. Chú lo giữ hơi chạy đi!

Hai người chạy đến hội trường lầu 5. Phan Anh đứng trên lầu 6, thấy hai người hốt hoảng chạy lên cầu thang, theo phía sau là một gã kỳ quặc cầm búa không rõ nhân dạng. Phan Anh cầm lấy bình chữa cháy, chạy về phía họ, đẩy cửa ra để hai người họ tiến vào trước. Khoảng cách chỉ còn 4 bậc, thời cơ đã đến, sát nhân giơ búa, giáng một đòn mạnh về Khắc Tuấn. Búa chưa kịp chạm vào cơ thể của gã béo thì một đợt khói từ bình cứu hoả đã bắn vào mắt hắn. Phan Anh chắn cho hai người đàn ông. Thiên Hoàng ngỡ ngàng nhìn người con gái không chịu an phận, trách:

“Đã bảo cậu đừng ra ngoài mà!”

“Không thể thấy cậu gặp nguy hiểm mà không giúp. Hai người vào trong trước đi!”

Thiên Hoàng tính kéo cô đi theo nhưng cân nặng của ông chú này mới là mối lo ngại đầu tiên, đành phải đỡ ông chú phiền phức này vào bên trong trước. Khi mọi người đã vào phòng xử, cô nhanh chóng cầm ném bình cứu hỏa về phía hắn, hớt hả chạy nước rút về phía phòng xử. Thiên Hoàng ở ngay cửa, đưa tay về phía Phan Anh, hét lớn:

“Phan Anh!”

Giữa làn khói, tên sát nhân lùi người về sau vì khói, thân thể còn bị trúng phải bình cứu hoả. Nhưng điều đó không làm hắn đau bởi vì cơn phẫn nộ đã che mất lý trí. Hắn trợn trừng mắt, ngắm được vị trí con mồi giữa làn khói, liền đẩy thân thể lao về phía trước. Phan Anh chỉ cách hắn một cánh tay. Hắn gào thét nhào đến, tham lam giơ búa, dồn sức vào cánh tay, quyết phải đánh trúng. Búa vụt về phía Phan Anh với tốc độ kinh hoàng. Phan Anh liếc thấy búa sắp giáng xuống đầu của mình, chân phải dẫm mạnh lên đất, nhảy về phía Thiên Hoàng, duỗi thẳng tay, cố gắng chạm vào bàn tay rắn rỏi. Ngay khi bắt được bàn tay của Phan Anh, Thiên Hoàng kéo mạnh cô vào lòng. Nhát búa sượt qua tóc khiến đuôi tóc tung bay. Thiên Hoàng ôm lấy Phan Anh cùng ngã xuống sàn. Cánh cửa phòng xử đóng sầm lại. 

Lần nữa đánh trượt một cơ hội hoàn hảo, sát nhân búa đứng âm trầm trước cửa, gào thét cay cú, vung búa rầm rầm vào cánh cửa xả cơn tức. Tiếng cửa đập đùng đùng rung chấn bên ngoài khiến những người bên trong một phen kinh hồn khiếp vía. Sau cú va chạm mạnh, cánh cửa kích hoạt rào chắn, phóng tia điện vào sát nhân búa khiến hắn ta ôm thân thể đau đớn, trợn mắt lui bước. Loa bên ngoài thông báo:

“Sát nhân búa xâm phạm vùng cấm, cưỡng chế hành động trong 5 phút.”

Sát nhân búa bị dịch chuyển vào chính giữa hội trường lầu 5 trong cơn phẫn nộ. Rào chắn dựng lên xung quanh khu vực hắn đứng. Đồng hồ lắp đặt trước mặt của hắn hiển thị 5 phút đếm ngược. Sát nhân búa chỉ đành đứng im lặng, cắn răng, phóng ánh mắt hình viên đạn về phía cửa. 

Ở bên trong, Kim Ly và Khánh Phi đỡ Phan Anh và Thiên Hoàng ngồi dậy. Khánh Phi lo lắng hỏi han:

“Hai em không sao chứ?”

Cả hai lắc đầu. Sau cơn choáng váng, Thiên Hoàng quay qua nhìn Phan Anh, nhíu mày, bắt đầu quản giáo:

“Cậu bị điên sao? Tớ không phải đã nói cậu là ở yên trong phòng rồi sao? Tại sao lại chạy ra ngoài chứ? Suýt chút nữa cậu đã bị hắn ta đánh trúng rồi thấy không?”

“Tớ… tớ xin lỗi.”

Phan Anh cúi đầu hối lỗi, thừa nhận hành động lần này là sai lầm của cô. Vào phút Thiên Hoàng chạy ra ngoài, cô đã không thể ở yên bên trong chờ đợi, đành ra ngoài quan sát tình hình. Đứng trước lối đi xuống cầu thang, quả thực, cô không có can đảm bước xuống. Bản thân của cô đã lưỡng lự không biết bao nhiêu lần, nuốt nước bọt đặt chân xuống hay rút lại. Cuối cùng cô đã chọn đứng yên chờ đợi. Cho đến khi thấy Thiên Hoàng và ông chú Khắc Tuấn gặp nguy hiểm, cô đã bấn loạn, không đợi não kịp suy nghĩ mà tay của cô đã vội cầm bình cứu hỏa, chạy đến xịt khói vào người tên sát thủ. Cho đến khi nhận ra việc tự đẩy bản thân vào nguy hiểm thì đành nhắm mắt vừa bỏ chạy vừa cầu nguyện qua ải này. Đến giờ da đầu của cô vẫn còn dư âm cảm giác tê dại bởi nhát búa đánh trượt phút cuối của hắn.

Kim Ly nhìn Khắc Tuấn ôm ngực thở hồng hộc trên ghế, liền tỏ ra chán ghét, chậc lưỡi phê phán:

“Đáng ra ai kia mới có lỗi nhưng chả thèm nói tiếng nào.”

“Hừ! Tao có nhờ chúng mày cứu không?”

Kim Ly trợn trừng trước thái độ trơ trẽn không thể cứu chữa kia, quay sang Phan Anh và Thiên Hoàng, khuyên răn:

“Còn hai em nữa! Thấy thái độ của gã ta rồi đó! Đừng mạo hiểm tính mạng vì một kẻ ất ơ không biết nói cảm ơn như thế nữa!”

“Kim Ly à!” Khánh Phi kéo vạt áo ngăn Kim Ly đừng kích động gã.

Cùng lúc, tiếng chuông vang lên cảnh tỉnh những người trong phòng. các ghế trong phòng xử di chuyển và sắp xếp theo hình vòng tròn. Giếng trời phía trên cao rọi ánh sáng trắng xuống khoảng trống chính giữa. Ở trên sàn, một chiếc bục nhô lên cao. Màn hình LED 3D bao bọc lấy phòng xử khởi động. Loa phát thông báo:

“Hiện tại xe buýt đã khoá lối vào. Do đó, chúng tôi sẽ soát vé tại phòng xử.”

Trên màn hình xuất hiện hình ảnh gã sát nhân búa với số phút đang đếm ngược ở trên lồng sắt. Loa thông báo tiếp:

“Sau khi hoàn tất soát vé, những hành khách chưa tìm được vé hãy tiếp tục tìm kiếm và trở lại phòng xử này để hoàn tất kiểm tra vé. Lưu ý, xe buýt sẽ đóng cửa lúc 11 giờ 30 phút. Bây giờ, hãy đặt vé xe buýt lên trên bục chính giữa.”   

Năm hành khách đồng loạt nhìn nhau, bắt đầu suy nghĩ xem ai sẽ là người lên trước. Khắc Tuấn thấy không ai lên, liền xung phong lên trước. Đi được vài bước thì khựng lại, quay về sau nhìn về bốn đứa con nít đang giương mắt ngóng chờ xem ông sẽ làm gì tiếp theo. Trong đầu ông ta hiện lên một suy nghĩ:

“Khoan đã, nếu mình bước lên sớm quá, lỡ không may có gì xảy ra chuyện như vừa rồi thì mất mạng như chơi sao?”

Khắc Tuấn đưa tay mời những người phía sau, mỉm cười xởi lởi:

“Mấy đứa cũng đã giúp chú nhiều rồi. Cho mấy đứa lên trước. Chú ngồi đây chờ mấy đứa!”

Bốn người đồng loạt khó hiểu, sững sờ nhìn nhau, bán tín bán nghi vì hành động quá tốt đẹp kia. Kim Ly như thể nghe được chuyện cười, trong lòng biết được ý định của lão, huỵch toẹt vạch trần không thương tiếc:

“Ông không lên vì sợ chết, muốn người khác làm chuột bạch thì cứ nói thẳng ra, thảo mai như thế vừa khiến ai ở đây kinh hãi đấy!”

“Chú đã làm gì mấy đứa đâu nào. Chỉ là chú muốn nhường coi như bù đắp thôi mà.” 

“Chuyện tốt không lấp liếm được bản tính nát đâu. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời mà. Nhưng nếu ông đã nhường thì tụi tôi đi trước.”

Kim Ly cùng những người khác đi lướt qua gã, không quên để lại cái nhìn chán ghét xen lẫn khinh bỉ tận cùng. Từng người một đi xuống cái bục. Đi đầu là Thiên Hoàng, kế đó là Phan Anh, Kim Ly và Khánh Phi. Đứng trước bục, bốn người lấy vé ra. Thiên Hoàng đặt thử lên trước. Tấm vé vừa chạm vào bề mặt bục liền biến mất, tên Thiên Hoàng xuất hiện trên màn hình kèm theo chữ “Hoàn Thành”. Tiếp theo đó là tên của Phan Anh, Kim Ly và Khánh Phi đều hoàn thành. Khắc Tuấn ở phía sau thấy tình hình không có gì nguy hiểm liền đi đến, đẩy những người quây quần quanh đó ra, ngạo nghễ đặt vé của mình lên. Ngay tức khắc, tên của ông cũng xuất hiện trên màn hình. Năm người chơi đã hoàn thành nhiệm vụ. Cánh cửa phòng xử mở ra. Loa phát thông báo:

“Hoàn tất soát vé. Cửa xe buýt đã mở. Người chơi nhanh chóng chạy đến khu vực xe buýt. Lưu ý, tránh đụng độ với sát nhân búa.”

Năm người nghe xong đều nhanh chân chạy ra ngoài. Hiển nhiên, người chạy trước không ai khác ngoài Khắc Tuấn. Tuy nói là chạy trước nhưng tốc độ ì ạch của ông ta không thể so được với tốc độ của những người trẻ nhiệt huyết, thậm chí còn thua hẳn. Ánh mắt của mọi người đều hướng về phía lồng sắt chứa tên sát nhân búa ở giữa sảnh. Không nhìn cũng có thể cảm nhận bầu không khí căng thẳng bao trùm sát khí choáng ngộp phát ra từ tên tâm thần trong lồng sắt kia. Phan Anh nhìn chằm chằm vào lồng sắt, mắt liếc thoáng thấy đồng hồ trên đó đang đếm ngược 30 giây, hoảng hốt chỉ về phía tên sát nhân, thét lớn:

“Mọi người! Hắn ta còn ba mươi giây nữa sẽ thoát ra!”

Bốn người còn lại quay phắt nhìn lên bảng thời gian trong lồng sắt, chỉ còn 25 giây thôi. Thiên Hoàng hô lớn: 

“Chạy nhanh!”

Tất cả thi nhau lần lượt chạy xuống cầu thang với bộ dạng sống chết phải xuống được tầng trệt trước khi tên sát nhân đó thoát ra khỏi lồng sắt. Đến tầng ba, Khắc Tuấn dần đuối sức, ông dừng lại, khom người chống hai tay lên gối, thở không ra hơi. Quả thực, ông chạy không kịp với tụi nhóc, khoảng cách dần kéo dãn, sức cùng lực kiệt, đầu óc của ông ta cũng choáng váng hết cả lên. Tuy nhiên, ông ta biết tình hình hiện tại không cho phép bản thân thụt lùi về sau, cố gắng lê bước bám trụ theo tụi nhỏ. Hơi thở gấp gáp của gã theo đó nặng trịch thêm mấy phần, tương tự với kẻ đang bị nhốt trong lồng sắt kia. 

Tên sát nhân búa siết chặt búa trong tay, căng mắt nhìn số trên lồng sắt dần đếm ngược 5 giây cuối cùng:

“Năm! Bốn! Ba! Hai! Một! Không!”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px