[Bản cập nhật] Chương 14: Trạm thứ hai - Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam (VKIST)
Xe buýt rẽ lối vào đường Nguyễn Chí Thanh. Trên xe, các hành khách đều an tọa trên ghế. Khánh Phi ngồi cạnh dỗ dành, xoa dịu cơn giận của cô bạn Kim Ly. Khắc Tuấn đang xuýt xoa chườm đá lên gáy. Thiên Hoàng đang lục tìm đồ trong túi, chợt cảm nhận có ánh nhìn từ người bên cạnh phóng đến mình. Cậu đưa mắt nhìn qua, thấy Phan Anh đang bối rối, tay xoắn xuýt cả lên. Cậu mở lời:
“Có chuyện gì sao?”
“Cảm ơn cậu vì đã giúp tớ chuyện ban nãy.”
“Không có gì. Quyền quyết định là ở cậu, không phải của người khác, đừng để họ lấn lướt dùng quyền lợi của cậu, biết không?”
“Tớ biết rồi.”
Phan Anh gật đầu rồi nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ. Xe chạy lướt qua những vệt nắng tàn trên mặt đường, vun vút qua những ngôi nhà xập xệ cũ kỹ không có bất kỳ ai sống. Một cuộc sống yên bình đến tẻ nhạt. Phan Anh ngáp một tràng dài, đôi mắt không kìm được mà chớp lên xuống liên tục. Cô hít lên một hơi, mệt mỏi đứng dậy, đi đến tủ lạnh lấy sữa chua uống. Chưa kịp mở nắp, chiếc xe buýt đột ngột thắng gấp khiến Phan Anh mất đà mà té ngã xuống. Tiếng thét của cô kinh động đến bốn người đằng sau. Khánh Phi chạy lên đầu tiên, đỡ cô đứng dậy:
“Em có sao không?”
“Không sao. Xe buýt đột ngột thắng gấp quá nên em mất đà.”
Phan Anh từ từ đứng dậy, nhìn những người phía sau, sắc mặt của họ không mấy bình thường, đặc biệt là sắc mặt tối sầm của Thiên Hoàng. Phan Anh và Khánh Phi thấy lạ, từ từ quay đầu. Giữa làn sương mỏng, một đoàn rối gỗ có kích thước cỡ con người đang đứng dàn thành hai hàng. Người cầm cờ, người rinh kiệu, người dựng lộng lên cao, người cầm cần câu cá, người xách trống to cùng kèn và hàng chục người cầm hũ tro nâu cúi gằm mặt. Tất cả đều theo tông màu trắng đen, chỉ có môi đỏ cười lạnh toát. Mặt đường tách ra làm hai, một hồ nước lớn tràn ra đường. Từ trong nước, ngựa ô đi trước dẫn theo kiệu đỏ ngoi lên, đứng sừng sững trước mắt những người đang chứng kiến trong xe buýt. Làn sương dần tan đi. Nước tràn ra mặt đường tạo thành lớp nước đọng. Người cầm trống bắt đầu gõ từng hồi mạnh mẽ, kèn cất tiếng hùng hồn, lộng giơ lên cao. Hai con rối từ hai bên đường tiến đến chiếc kiệu, khiêng nó lên. Ngựa hí một tiếng dõng dạc, đoàn rối xoay người nhìn về chiếc kiệu, tiến đến tạo thành một hàng đi về phía trước. Tuy bước chân và cử động cơ thể cứng nhắc, phát ra tiếng lách cách của các khớp gỗ, nhưng điều kỳ lạ là những con rối này đều đi trên mặt nước rất nhẹ nhàng.
Xe buýt khởi động máy, lướt trên nước, đi theo đoàn rối vào trong màn sương mỏng. Bên trong xe, ai nấy cũng lạnh hết sống lưng. Khắc Tuấn chỉ tay về phía trước, lắp ba lắp bắp:
“Cái… cái quái gì đang diễn ra vậy?”
“Đó là đoàn múa rối âm dương.”
Từ phía sau, máy tính đột nhiên lên tiếng khiến năm người giật mình khiếp vía mà la hét, quay phắt người về sau:
“Vừa nãy là đoàn múa rối âm dương dẫn đường vào sâu bên trong cõi chết. Đây là lễ chào đón người đủ điều kiện đến cõi chết. Miễn mọi người ở trên xe buýt, không ai có thể làm hại đến các vị. Và còn một điều nữa.”
Lúc này, trên mặt sàn túa ra những sợi len quấn lấy chân của từng người. Mỗi cử động của họ sẽ mang về một lần xiết râm ran nơi cổ chân. Tất cả túi xách và ba lô đồng loạt bị mở toang một cách mạnh bạo, theo đó, tai nghe và điện thoại cũng theo đó dập dìu bay lên trên cao. Những người đang có mặt ra sức phản kháng trong vô vọng. Trơ mắt nhìn điện thoại tụ về chính giữa xe và đồng loạt biến mất.
Khắc Tuấn hết chịu đựng nổi, cúi người tránh sự quan sát của máy tính, tay rón rén rút dao tự vệ ở bên hông ba lô, toan định cắt mấy sợi len thì máy tính đã khôn ngoan hơn một bước, phát động lưới điện bao quanh nó, phóng một luồng điện xẹt ngang từng người ngỏ ý cảnh cáo. Nó lạnh giọng thông báo:
“Hành khách lưu ý! Bắt đầu khởi động lưới điện! Vui lòng ngồi yên tại chỗ!”
Nhắc đến lưới điện, nhớ đến lần bị phóng điện mà lên cơn bệnh tim, suýt chút nữa bỏ mạng, Khắc Tuấn rùng mình thu dao bỏ gọn vào lại bên hông của ba lô, ngồi yên ngoan ngoãn. Máy tính nói tiếp:
“Kể từ bây giờ đến khi kết thúc chuyến đi, người tham gia sẽ không được phép sử dụng các thiết bị điện tử ở các trạm. Để tạo điều kiện cho các vị hoàn thành thử thách tiếp theo, bản đồ của địa điểm tiếp theo đều ở đây.”
Khánh Phi thấy điện thoại bị tước mất, gương mặt lộ rõ sự bất mãn, không phục:
“Không cho sử dụng điện thoại sao? Bản đồ giấy là thế nào đây? Tôi làm gì biết đọc bản đồ chằng chịt chữ này cơ chứ?
“Đây là hỗ trợ từ chúng tôi. Hành khách phải tự tìm ra cách sử dụng. Chúng tôi sẽ trả lại điện thoại sau khi chuyến đi kết thúc. Bản đồ sẽ hữu ích cho việc tìm kiếm vé ở các trạm tiếp theo.”
Máy tính không thương lượng mà phụt tắt, rút các sợi len đang trói buộc những hành khách về phía mình, biến thành chiếc bàn nhỏ đặt năm xấp giấy bên trên. Kim Ly nghe đến thông tin “hữu ích cho việc tìm kiếm vé” thì gạt phăng việc đôi co lấy lại điện thoại, tập trung cho chuyện chính, hăng hái kéo Khánh Phi đi đến lấy bản đồ:
“Khánh Phi, chúng ta đi đến lấy bản đồ xem qua thôi.”
“Không lấy lại điện thoại nữa à?”
“Đôi co với cái máy tính quỷ ma ấy làm gì khi nó không nghe. Giờ lo việc tìm vé trước đã.”
“Này, chờ chút, đừng kéo tớ chứ!”
Chưa đi được bao nhiêu bước, Kim Ly vấp phải chân của búp bê ở gần đó mà ngã ạch ra đất, giọng điệu hỏi han xen lẫn trách cứ:
“Sao bất cẩn thế? Phải cẩn thận chứ!”
“Tớ đã nói chờ chút mà. Tại cậu cứ lôi lôi kéo kéo tớ đi lấy bản đồ đấy.”
“Cậu có sao không?”
“Cậu hấp tấp làm gì chứ!”
Kim Ly nhìn xuống vạt áo bị vướng vào bàn tay búp bê, gạt cánh tay nó sang một bên, hậm hực vươn tay lấy bản đồ rồi trở về chỗ ngồi. Thiên Hoàng nghiêng người quan sát búp bê ban nãy, khuôn mày đẹp bất giác nhíu lại. Phan Anh sắp xếp lại đồ đạc trong túi xong, quay sang thấy dáng vẻ nghi hoặc của Thiên Hoàng, thắc mắc:
“Có chuyện gì sao Thiên Hoàng?”
“À, không có chuyện gì đâu. Chúng ta xem bản đồ thôi.”
Phan Anh nghiêng người ra ngoài, quan sát một hồi lâu mấy búp bê nhưng không thấy gì bất thường, chuyển tầm mắt vào tấm bản đồ. Bên phía Khắc Tuấn, ông chỉ ngồi một mình, không ai ngó ngàng gì đến ông ta. Cảm xúc bị ghét bỏ này khiến ông ta không quen, lại tiếc nuối nhớ đến cảm giác được vợ quan tâm hồi trước, có người đem đồ ăn đến phục vụ tận miệng, nói lời ngon ngọt vào tai mỗi ngày, ăn no mặc đủ, không phải gồng sức làm bất kỳ việc gì nhưng vẫn có miếng ăn. Bây giờ thì chả có ai. Túi đá trong tay đột ngột đụng mạnh đến vết bầm. Khắc Tuấn la oai oái, nhăn nhó mặt mày, cố gắng nhịn đau trong sự cô đơn của chính mình và hạnh phúc của người khác.