Người vốc nước bằng tay
Tôi ngồi xuống, đưa tay chạm vào chỗ nước nó làm đổ ban nãy. Một lát nữa thôi, chúng sẽ bốc hơi lên rồi tan biến. Tình tôi đổ cho người chắc cũng chung số phận, sẽ hoá hư vô, lặng ngắt.
Tôi thấy nó vươn tay vốc một vốc nước đầy.
"Vốc nước." Nó trả lời gọn lỏn. "Để làm gì?" Nó không đáp, chỉ tiếp tục. Tôi bắt đầu phát cáu: "Cố vốc nước bằng tay làm gì cho chúng lại chảy đi?"
Giọt tình cũng đâu thấm qua tai, chả thể nào mà len vào tim nổi. Chúng rồi cũng sẽ tràn ra, vương vãi. Anh mới là người vốc nước bằng tay."
Nước trải trên bãi bằng, vô phương tìm về suối. Tình anh rơi lên sàn, hết đường trở về với máu thịt. Anh cứ ngoan cường, anh sẽ kiệt sức." Tôi không đáp lại được. Tôi biết chứ. Tôi biết cái cảnh đơn phương đang mài mòn tôi từng chút. Nhưng tôi chẳng có ý định dừng, vì tôi vẫn chưa cam tâm từ bỏ. Tôi ngồi xuống, đưa tay chạm vào chỗ nước nó làm đổ ban nãy. Một lát nữa thôi, chúng sẽ bốc hơi lên rồi tan biến. Tình tôi đổ cho người chắc cũng chung số phận, sẽ hoá hư vô, lặng ngắt.
Chớm đau, ngỡ tình úa, dè đâu thương lành, tình lại đậm đà hơn.
khô cằn. Yêu vào khổ thế đấy là câu nói cho cả hai chúng tôi. |
0 |