Những câu chuyện về nhà Monoslov
Phần 1 - Chương 4: Bình yên và sóng gió
Tháng Mười năm đó, người lính trẻ Seryozha lần đầu tiên được trở về thăm gia đình kể từ ngày nhập ngũ. Ngày anh trở về Verkhnyaya Pyshma là một ngày đầu đông, trời đã bắt đầu lạnh và đổ một màn tuyết mỏng. Từ phía xa, anh đã thấy làn khói bốc lên nhàn nhạt từ lò sưởi ngôi nhà của cha anh. Bước qua hàng rào, anh chỉnh lại bộ quân phục cho ngay ngắn rồi mới thận trọng gõ vài cái lên cánh cửa gỗ. Một giọng đàn ông chợt vang lên. |
0 |
|
0 |
Vài phút sau, ông Eriks ngạc nhiên reo lên ngoài ngưỡng cửa ngôi nhà. |
0 |
|
0 |
Seryozha ngạc nhiên khi gặp cha con của Elzira ở nhà của cha anh. Lịch khám của cô bé thường sẽ rơi vào tuần cuối cùng của tháng, anh không nghĩ họ có mặt ở đây vào thời điểm này. |
0 |
|
0 |
|
0 |
Giọng nói trầm ấm thân thuộc vang lên. Vị bác sĩ lớn tuổi chậm rãi ôm lấy người con trai của mình, vỗ nhè nhẹ lên tấm lưng rắn chắc một cách rất dịu dàng. Trước khi có Seryozha, ông vẫn luôn cảm thấy ổn với cuộc sống đơn độc một mình. Ấy vậy mà từ khi Seryozha nhập ngũ, vẫn là cuộc sống một mình trong căn nhà nhỏ đó, hàng ngày khám bệnh lại khiến ông cảm thấy cô đơn và trống vắng. Ông quen với việc có Seryozha bên cạnh, quen với việc có một làn gió tươi trẻ trong căn nhà này. |
0 |
|
0 |
|
0 |
Seryozha vẫn chưa thể bỏ hẳn cách nói chuyện trang trọng mà anh đã được học thời thơ ấu. Bữa ăn thật vui vẻ và đầm ấm. Cuối bữa ăn, Seryozha thu dọn bát dĩa rồi đợi Elzira trước cửa bếp. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt xanh kiều diễm đó rồi run run lên tiếng. |
0 |
|
0 |
Cô thiếu nữ Elzira nở một nụ cười nửa phần thẹn thùng, nửa phần hạnh phúc, e ấp như một nụ hoa táo trắng muốt. Suốt ba năm nay, cô luôn chờ đợi người mà cô đã đem lòng yêu thích từ thời thơ ấu trở về. Cô gật đầu, rất nhẹ, thoảng như một làn gió xuân dịu mát, tỏ ý rằng mình bằng lòng gả cho Seryozha. |
0 |
|
0 |
|
0 |
|
0 |
Đôi mắt già nua của người lính già lấp lánh ánh nước. Tôi chủ động đưa bao diêm cho Seryozha. Điếu thứ bảy, tôi nhẩm đếm. Có lẽ nghiện thuốc cũng là một hệ lụy của hội chứng sang chấn hậu chiến tranh. |
0 |
|
0 |
Tôi không biết phải nói gì trong thời điểm này. Lật một trang mới trong sổ tốc ký ra, tôi hí hoáy một lúc các đường nét, cố tỏ ra bận rộn để khoảng thời gian này không bị trì xuống. Nhưng tiếng khò khè từ phía người ngồi đối diện tôi ngày càng to hơn, dần chuyển thành tiếng nức nở. |
0 |
|
0 |
Tôi ngẩng đầu lên khỏi mấy nét vẽ nguệch ngoạc của mình, hỏi lại một cách hơi vội vàng, điều này khiến cho tôi cảm thấy hối hận ngay sau đó. |
0 |
|
0 |
- Ta ước là như thế. Nhưng Katya chưa một lần để mắt đến ta. Tình yêu của cô ấy, một thứ thật xa vời với ta, lại được ban phát cho một chỉ huy của kẻ thù. |
0 |
Tình yêu hai đầu chiến tuyến sao? Tôi lấy làm mong chờ được nghe về mối tình của người phụ nữ tên Katya Pasternak này. Nhưng tôi không dám hỏi tiếp, sợ rằng cảm xúc dâng trào quá cao sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của vị cựu binh lớn tuổi này. Seryozha đoán được sự tò mò của tôi. Ông dụi đầu điếu thuốc đang hút vào gạt tàn, cất lên một chất giọng trầm trầm cố nén nỗi đau. |
0 |
|
0 |
Tôi vội buông giấy bút đứng dậy đi rót cà phê. Cũng phải mất một lúc vì cà phê trong ấm đã nguội đi nhiều nên tôi cần đun ấm lại. Ngần ấy thời gian cũng đủ để Seryozha tự trấn an mình khỏi những nỗi đau trong quá khứ. |
0 |
| 0 |