Những câu chuyện về nhà Monoslov
Phần 2 - Chương kết: Lễ truy điệu
Lễ truy điệu của Fyodor Monoslov được tổ chức vào một buổi chiều mưa cuối mùa hạ năm 1989 tại nghĩa trang trung tâm thành phố Volgograd. Một nấm mộ dành cho Fyodor được đắp lên bên cạnh mộ của cha ông, Seryozha Monoslov. Bên dưới chỉ chôn vỏn vẹn chiếc thẻ bài mà tôi mang về. Một viên sĩ quan cấp tướng trang trọng đọc lời tưởng niệm Fyodor.
Ba tràng tiếng súng vang lên ngay sau đó. Mikhail Monoslov nhận lấy lá quốc kỳ gấp gọn cùng với huân chương vinh danh thay cho cha mình. Tôi nhìn thấy ánh mắt cậu đượm một nét buồn. Khung cảnh thật sự rất ảm đạm. Mưa ngày càng thêm nặng hạt. Khi tôi đặt đoá hồng trắng lên mộ của Fyodor, cánh hoa ngay lập tức bị những hạt mưa làm cho dập nát. Một khung cảnh nặng nề thê lương đến khó tả.
Tôi lại một lần nữa đóng vai người phá tan bầu không khí yên lặng. Mikhail đặt ấm trà vừa pha xuống bàn, nhanh nhẹn rót ra hai cái tách. Đẩy một tách về phía tôi, cậu nở một nụ cười buồn.
Tôi trầm ngâm suy nghĩ. Tôi không phải là người hiểu rõ Fyodor. Nhưng tôi biết ông cũng như tôi, không hề đánh giá cao cuộc chiến vừa rồi. Mười năm sinh tồn ở Afghanistan là mười năm chiến đấu vô nghĩa nhất cuộc đời tôi. Nên tôi thật sự không biết ông sẽ hạnh phúc khi Mikhail nối nghiệp mình, hay là sẽ cảm thấy thất vọng khi cậu ấy lại tiếp tục lao đầu vào những cuộc chiến vô nghĩa. Nhưng đó là quyết định của Mikhail. Và biết đâu chính quyền Liên Bang sẽ không phạm phải một sai lầm nghiêm trọng nào về quân sự nữa.
Tôi nhìn lên bầu trời đầy sao phía trên cao, thở ra một hơi dài. Tôi biết mình muốn gì.
Mikhail bật cười lần đầu tiên, kể từ khi tôi quen biết cậu. Tôi nhận ra cậu trai trẻ này có một nụ cười rất đẹp. Nó cũng lấp lánh như những ánh sao sáng phía trên cao kia vậy.
Tôi vỗ vỗ lên vai Mikhail như một lời cảm ơn. Mikhail nắm lấy tay tôi. Tôi cảm nhận được cậu đã đặt tình cảm cậu dành cho cha mình lên tôi. Tôi thật sự rất cảm kích vì điều này.
Tôi tạm biệt Mikhail, bước ra con đường vắng. Dãy đèn đường tỏa ra một ánh sáng vàng mờ nhạt. Khung cảnh xung quanh lại rơi vào tĩnh lặng. Nhưng lần này, tôi lại thấy sự yên tĩnh thật bình lặng. Có lẽ, một nơi không có tiếng súng sẽ phù hợp với tôi hơn là chiến trường bụi mù. Tôi mong rằng con đường mà Mikhail Monoslov sẽ bước đi cũng sẽ bình yên như con đường trải dài trước cửa nhà cậu vậy. |
0 |