Những câu chuyện về nhà Monoslov
Phần 3 - Chương 2: Manh mối
Đã qua gần một tuần lễ kể từ khi Annya Monoslova được Viktor Kazansky đưa đi, Mikhail vẫn chưa nhận được tin gì về họ. Ông bắt đầu trở nên lo lắng. Buổi sáng ngày thứ sáu sau cái đêm định mệnh đó, Mikhail trở về nhà sau một đêm ở doanh trại. Ông ngồi xuống bàn bếp, tự rót cho mình một tách cà phê, chán nản ném tờ báo mới lên chồng báo cũ. Boris từ ngoài cửa bước vào, trông thấy hành động của Mikhail đành lên tiếng.
Mikhail thở ra một hơi dài, ngả người ra lưng ghế. Ông đã quá mệt mỏi sau một đêm dài điều tra về cái chết của người vợ. Mọi manh mối đều dẫn đến ngõ cụt. Nhưng ông chắc chắn đó không phải chỉ đơn giản là một vụ trộm đơn thuần. Chắc chắn ở phía sau vụ án này là một âm mưu nhắm vào ông, từ những kẻ thù mà chính ông đã chuốc lấy. Ông nhắm hờ đôi mắt ra vẻ mệt mỏi.
Boris ngồi xuống cạnh Mikhail, kéo chồng báo về phía mình, lấy giấy bút và rút tờ báo cũ nhất ở dưới cùng ra rồi bắt đầu tóm tắt tin tức cho Mikhail. Một lúc sau, ngay khi Boris xem đến tờ báo của bốn hôm trước, ông chợt lên tiếng một cách hoảng hốt.
Mikhail vội vàng nhận lấy tờ báo. Một đoạn tin tức được ghi ngay trang cuối của tờ báo, tuy rất ngắn, nhưng vẫn khiến trái tim của Mikhail nhói lên.
Boris gật đầu, chạy vội lên thư phòng lấy giấy chứng sinh của Annya trước khi cùng Mikhail rời khỏi nhà. Hai người đàn ông lái xe liên tục gần một ngày một đêm từ Volgograd đến Miass. Họ đến thị trấn Miass thì cũng đã là rạng sáng ngày tiếp theo, không chần chừ, họ tìm đến nhà thờ địa phương. Một vị sơ lớn tuổi tiếp đón họ. Sau khi xác nhận Mikhail chính là cha ruột của đứa trẻ được cảnh sát thị trấn đem đến cách đây năm ngày, bà liền thở dài.
Boris nhanh chóng lên tiếng đáp lời vị sơ.
Vị nữ tu thở dài, ra vẻ rằng bà không thể giúp gì hơn.
Đành vậy. Mikhail cũng không có cách nào khác. Để lại phương thức liên lạc cho vị sơ lớn tuổi xong, ông xin phép được lên thánh đường cầu nguyện. Mikhail đã quỳ rất lâu trước thánh giá, cầu nguyện cho Annya được bình an. Sự vụ này xảy ra dường như là ngày tận thế trong cuộc đời của viên thiếu tá trẻ. Cả bầu trời của ông bỗng chốc sụp đổ. Mikhail tự đổ lỗi cho bản thân mình. Giá mà ông gây thù chuốc oán, Akiko đã không bị giết. Giá mà ông không đưa ra quyết định gửi Annya về Nhật, Viktor cũng không bị ám sát, và quan trọng nhất là Annya bé nhỏ đã không bị thất lạc. Tất cả là lỗi của ông. Lần đầu tiên sau ngần ấy năm mạnh mẽ, người thiếu tá trẻ lại rơi lệ dưới chân Chúa. Ông trách Chúa bất công với mình, nhưng chính Chúa là niềm hy vọng cuối cùng của ông. Ông cầu xin Chúa hãy phù hộ cho Annya nhỏ bé.
Mikhail ngồi xuống chiếc ghế ở cạnh quầy bar, chào ông chủ khách sạn rồi hất đầu ra hiệu cho Boris ngồi xuống bên cạnh.
Sau khi hai ly rượu đã được đem ra, Mikhail mới trầm giọng mở lời với ông chủ khách sạn.
Vừa nói Mikhail lấy thẻ quân nhân ra để chứng minh thân phận với ông chủ khách sạn. Người đàn ông nhỏ thó nhìn chăm chú vào cái tên viết trên thẻ quân nhân, rồi ấp úng hỏi lại.
- Đúng là thế. Cô bé là con gái ruột của tôi. Còn Viktor là bạn thân của tôi. Tôi muốn biết chuyện gì đã xảy ra với ông ấy. Người chủ khách sạn thở ra nhẹ nhõm. Ông chỉ sợ dây dưa với pháp lý trong vụ việc của Kazansky. Nhưng có vẻ hai vị khách này chỉ là người thân và muốn tìm hiểu về vụ việc. Ông kéo một chiếc ghế phía sau quầy bar, ngồi xuống rồi bắt đầu trả lời những câu hỏi của Mikhail. |
0 |