Những câu chuyện về nhà Monoslov
Phần 3 - Chương 4: Duyên
Tôi ngồi đợi Mikhail duyệt hết hồ sơ, trong đầu vẫn quanh quẩn những câu chuyện về ông mà tôi đã được nghe kể. Đến tận bây giờ, sau hai mươi hai năm, ông vẫn chưa điều tra ra ai là người đã đứng sau vụ án đó. Và cũng ngần ấy năm, cô con gái tên Annya của ông cũng phải côi cút một mình ở đâu đó giữa biển người ngoài kia. Tôi nghĩ đến cô gái ấy. Một đứa trẻ lưu lạc hai mươi hai năm từ khi chỉ vài tháng tuổi. Tức là cô gái ấy cũng tầm bằng tuổi tôi. Tôi nghĩ về những cô gái đồng trang lứa mà bản thân tôi đã từng gặp qua, dường như ai cũng có cuộc sống êm đềm hơn là tôi tưởng tượng về Annya.
Tôi nhận lấy bộ hồ sơ, tò mò đọc sơ qua. Tôi vốn là một kẻ thực tế, vì nghĩ rằng hồ sơ này không đạt chuẩn nên tôi bỏ qua phần thông tin, lật ngay đến phần thành tích.
Mikhail Monoslov lắc đầu rồi trả lời tôi. Đột nhiên tôi nhận ra một chút nghèn nghẹn trong giọng nói của ông, một người hiếm khi bộc lộ rõ cảm xúc trong khi làm việc.
Tôi càng lấy làm lạ. Là ai lại có thể khiến Mikhail có những biểu hiện kỳ lạ đến thế cơ chứ? Tôi lật ngược về phía trang thông tin cá nhân của bộ hồ sơ. Và rồi tôi nhìn thấy một cái tên. Tôi nhìn chằm chằm vào cái tên, in rõ ràng trên bộ hồ sơ, rồi lại ngước lên nhìn Mikhail. Bây giờ thì tôi đã hiểu lý do Mikhail lại bộc lộ cảm xúc mạnh đến như thế. Tôi lắp bắp hỏi lại.
Mikhail gật đầu, một giọt lệ chực trào nơi khoé mắt. Tôi đưa ánh nhìn sang bức ảnh đính kèm hồ sơ. Một cô gái xinh đẹp, trông rất hợp với bộ lễ phục quân đội. Mái tóc nâu của cô được búi lại gọn gàng, tô điểm cho làn da không tì vết và đôi mắt nâu lấp lánh. Tôi không hiểu bánh xe định mệnh vận hành theo cơ chế gì, tôi cũng không biết nên đặt tên cho khoảnh khắc này ra sao. Tôi chỉ biết gọi nó bằng một chữ “duyên”. Đúng vậy, một cơ duyên diệu kỳ đã tạo nên phép màu. Chỉ bởi lẽ, cái tên tôi đọc được trong bộ hồ sơ chính là Annya Monoslova.
Tôi ngạc nhiên với quyết định này của Mikhail. Chuyện ông có một số nhân dạng ảo để phục vụ cho công việc thì tôi đã quá quen rồi. Nhưng điều tôi thấy lạ là lý do gì khiến ông phải dùng nhân dạng ảo trong việc này.
- Chính vì có con bé nên ta không thể dùng thân phận thật sự của mình. Aleksandr, đâu phải cậu không biết rằng ta chưa tìm ra thủ phạm của vụ án năm xưa. Nếu bây giờ ta nhận lại Annya, có khác gì ta đẩy con bé vào chỗ nguy hiểm không hả? Nhận lại con bé là điều ta chắc chắn phải làm, nhưng chưa phải bây giờ. Tôi thở ra một hơi thật dài. Đúng là đôi khi quyết định tốt nhất lại cũng chính là quyết định khó khăn nhất. Tôi biết Mikhail là con người như thế nào. Dù thông thường ông luôn biết cách để che giấu cảm xúc thật của mình, nhưng chưa bao giờ ông hết yêu thương và mong đợi đến ngày tìm thấy Annya. Tôi biết ông đã phải cố gắng kìm nén mong muốn được chạy đến ôm lấy cô con gái bé bỏng của mình, bảo với cô ấy rằng “mọi thứ đã ổn rồi, có ba ở đây với con”. Có lẽ sự xuất hiện của Annya sẽ là một động lực thúc đẩy Mikhail tìm mọi cách để tìm ra thủ phạm của vụ án hai mươi hai năm trước. Chỉ khi nào tìm được thủ phạm, Mikhail mới có thể bước đến trước mặt Annya, và công khai nói rằng cô là con gái của ông.
Tôi thở dài, cũng đâu có cách nào khác. Tôi chỉ đành gom hồ sơ đem về Học Viện Quốc Phòng. Tôi cũng suy nghĩ rất nhiều. Lần huấn luyện này là dành cho hai mươi học viên xuất sắc nhất từ Học Viện Quốc Phòng, với mục đích là chọn ra mười người xuất sắc nhất chia làm năm cặp hoạt động ở bên ngoài lãnh thổ nước Nga, trong đó có một số vùng địa bàn của các tổ chức tội phạm lớn hoặc các quốc gia đối đầu trực tiếp với chính phủ Nga. Nói chính xác, nhiệm vụ lần này cũng không khác gì tự mình tìm đến cái chết. Nếu Annya vượt qua đợt huấn luyện này, không phải chính tay Mikhail đẩy con gái mình vào vòng nguy hiểm hay sao?
|
0 |