Những câu chuyện về nhà Monoslov
Phần 3 - Chương kết: Lỡ hẹn
Bẵng đi cũng được vài tháng kể từ ngày kết thúc đợt huấn luyện. Cả Mikhail và tôi lại một lần nữa bị cuốn vào vòng xoáy công việc. Đã gần nửa tháng nay tôi không gặp Mikhail. Ông dường như biến mất mà không để lại một chút tin tức nào. Văn phòng của ông sạch bóng như thể không có ai ghé qua trong mấy ngày vừa qua.
Đây không phải lần đầu tiên Mikhail gọi tôi đến nhà kiểu thế này. Nhưng trước đây, ông luôn đích thân gọi cho tôi. Duy chỉ lần này, người gọi cho tôi là Boris. Điều này khiến tôi có chút chột dạ. Vì thế, chỉ mới gần bảy giờ nhưng tôi quyết định sang nhà Monoslov ngay lập tức.
Mikhail đang ngồi bên bàn làm việc, mệt mỏi ngả người trên lưng ghế, mắt nhắm nghiền, thở ra từng hơi nặng nhọc. Bàn tay phải của ông đặt trên bàn đã được quấn một lớp băng trắng, nhưng vẫn có vài vệt đỏ loang lổ từ phía dưới thấm lên.
Mikhail thở dài một hơi, ngồi thẳng người dậy, ôm lấy bả vai bên phải, nở ra một nụ cười khiến tôi cảm thấy khá bực bội.
Tôi chồm người lên phía trước, giọng vô thức trở nên bồn chồn.
- Đúng vậy. Ta gọi cậu đến là để cùng ta tới căn cứ Goptarovka đón Annya trở về. Ta có chút khó khăn trong việc lái xe. Mikhail ôm lấy bả vai, khó khăn đứng dậy. Tôi lắc đầu ngao ngán, choàng tay qua vai Mikhail, rồi dìu ông xuống tầng. Boris đã đứng sẵn ở cửa, mặc cả áo khoác ngoài. Mikhail thấy thế cố lấy giọng bông đùa.
Boris ghé người vào bên còn lại của Mikhail, giúp tôi dìu ông ra xe. Có vẻ như Boris cũng đã quá ngán ngẩm với gu hài hước thiếu thực tế của Mikhail.
Chúng tôi lái xe suốt đêm không ngừng nghỉ. Chín giờ rưỡi sáng ngày hôm sau, chúng tôi đã có mặt ở căn cứ Goptarovka. Thế nhưng…
Mikhail đập mạnh tay lên mặt bàn, mặc kệ vết thương trên bàn tay và bả vai. Tôi và Boris liền nhanh chóng ngăn cản sự quá khích của Mikhail. Mikhail tuy đã ngồi xuống ghế lại, nhưng vẫn tiếp tục hỏi.
- Thưa thiếu tướng Monoslov, chúng tôi cũng đâu còn cách nào khác. Suốt nửa tháng nay chúng tôi không thể liên lạc được với ông, mà tình huống thì lại quá cấp bách. Chúng tôi rất tiếc, nhưng thiếu úy Monoslova cần phải tiếp quản nhiệm vụ của thiếu úy Balakireva. Hiện tại thì chuyện này không thể dừng lại được nữa. Ông biết quy trình mà, đúng không thưa thiếu tướng? Viên tổng chỉ huy căn cứ xốc lại mấy tờ giấy trên bàn. Cẩn trọng đặt tay lên vai trái của Mikhail để không chạm vào vết thương của ông, ngập ngừng một lúc, ông ta mới tiếp tục nói.
Mọi hy vọng dường như vụt tắt trước mắt chúng tôi. Một lần nữa, Mikhail lại lỡ hẹn với đứa con gái mà ông hết lòng mong đợi. khi tôi dìu Mikhail ra khỏi văn phòng chỉ huy, tôi đã thấy vai áo mình ươn ướt. Tôi không dám hỏi, cách tốt nhất là để Mikhail một mình với cảm xúc của ông.
Tôi nhíu mày suy nghĩ. Tôi chưa bao giờ từ chối Mikhail điều gì. Nhưng lần này có vẻ không đúng quy định cho lắm.
- Ta biết, chính vì thế ta cũng đã chuẩn bị cho cậu rồi. Mikhail hất đầu về phía xấp công văn. Tôi chỉ đành cầm lên và đọc. Ngoài quyết định thuyên chuyển thì vẫn còn một số quyết định phụ lục khác được đính kèm theo. Mikhail tiếp tục bằng một giọng trầm trầm.
Tôi đặt lại xấp công văn lên bàn, vừa nhìn sang cuốn lịch trên bàn của Mikhail, vừa lấy ra một cây bút trong túi áo ngực.
- Ngay ngày mai thôi. Tôi đặt bút ký vào công văn. Mikhail mỉm cười hài lòng, lấy dưới hộc bàn ra một chiếc hộp nhỏ. Hóa ra là ông đã chuẩn bị trước. Tôi nhận lấy chiếc hộp, hai bộ quân hàm đại úy nằm ngay ngắn phía trong, một cho thường ngày và một cho lễ phục. Tôi cẩn thận cất chiếc hộp đi.
Tôi rời khỏi văn phòng của Mikhail Monoslov, trở về căn phòng đã đồng hành cùng tôi bốn năm nay. Chia tay nó thú thật là tôi cũng sẽ rất nhớ. Nhưng như Mikhail từng nói: “Quân lệnh như sơn”, lệnh đã ra thì tôi phải chấp hành nghiêm túc. Chỉ tiếc là tôi không thể tiếp tục đồng hành cùng Mikhail trong cuộc hành trình lần theo dấu vết của Annya Monoslova. |
0 |