Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Suốt một tuần sau sinh nhật, Phương Nhi và Thành Nhật không gặp nhau. Anh bận chuyến công tác đột xuất, cô thì bận rộn với lịch trình công việc dày đặc, những ngày tăng ca đến tối muộn. Dù vậy, khoảng cách địa lý không ngăn được những tin nhắn lác đác vào mỗi tối giữa hai người. Họ vẫn chưa thực sự mở lòng về những gì đã xảy ra tối sinh nhật và cả hai dường như đều cố tình tránh nhắc đến bài đăng lịch sử ấy.

Đến thứ bảy, khi mọi công việc đã tạm ổn, Bùi Thành Nhật hẹn Bùi Phương Nhi cùng anh qua xem nhà mới. Tuy rằng Phương Nhi đã nói để anh quyết định mọi thứ, nhưng dù sao nơi đây về sau cũng sẽ là nhà của cô, vì thế Thành Nhật mới cố chấp dẫn cô đi xem. Anh muốn cô tự mình nhìn thấy, tự mình cảm nhận để biết rằng căn nhà ấy không chỉ là nơi họ ở chung, mà còn có thể là mái ấm của họ.

Ngày hẹn tới, Phương Nhi đứng trước tủ quần áo khá lâu mới chọn được một bộ phù hợp. Vì Thành Nhật nói nhà vẫn còn ngổn ngang nên cô đã cân nhắc chọn áo thun trắng cổ tròn, ôm nhẹ lấy thân trên, không có họa tiết cầu kỳ nhưng lại nổi bật nhờ chất liệu dệt kim mềm mại, tạo nên những đường gân tinh tế. Phần tay áo ngắn vừa phải, khoe trọn cánh tay thon thả. Áo được sơ vin gọn gàng với chiếc quần jeans ống rộng màu đen, tạo nên sự tương phản hài hòa. Cô cũng không quên đeo chiếc đồng hồ hồng pastel anh tặng như một sự thừa nhận thầm lặng về những gì đã qua.

Khi ra khỏi sảnh chung cư, Phương Nhi đã thấy chiếc xe quen thuộc đậu sẵn trước sảnh. Thành Nhật tựa vào hông xe, mặc một chiếc sơ mi trắng pha chút xanh rêu, tay áo xắn gọn đến khuỷu, để lộ cẳng tay rắn chắc.

Nhìn dáng vẻ năng động lại tùy ý này của cô, Thành Nhật hơi nhướng mày, bỗng cảm thấy cô gái này với cô gái năm xưa lại dường như hòa làm một. 

Căn hộ chung cư của hai người nằm ở quận trung tâm, không xa hồ là mấy. Thành Nhật nói, nếu từ phòng ngủ chính nhìn ra sẽ thấy view hồ và phố đi bộ. Phương Nhi thầm nghĩ, căn hộ đó chắc là sẽ đắt lắm đây. Dù vậy, trong lòng cô lại có chút chờ mong.

Sau khi Thành Nhật dùng vân tay mở cửa, anh cầm tay cô, thêm vân tay của cô vào hệ thống. Nhìn hành động tự nhiên đến mức hiển nhiên của anh, Phương Nhi lại thoáng ngại ngùng, nhưng không rút tay lại. Cô xoa xoa nhẹ mu bàn tay vừa bị anh nắm chặt, rồi đi theo sau vào bên trong.

Căn hộ được thiết kế tối giản nhưng tinh tế. Phòng khách rộng rãi hướng thẳng ra khung cửa sổ lớn, có thể ngắm nhìn hoàng hôn mỗi buổi chiều. Kế bên là phòng bếp thoáng đãng với bàn đảo lớn màu trắng. Tuy hiện tại đồ đạc còn ngổn ngang, Phương Nhi vẫn có thể tưởng tượng ra sau khi trang trí, nơi này sẽ ấm cúng và đẹp đẽ như thế nào.

Cô nhấc chân bước qua một thùng giấy trên sàn, tìm đến phòng ngủ chính mà bản thân thầm mong đợi. Cửa sổ lớn đúng như lời anh nói, cả mặt hồ xanh biếc trải dài dưới ánh nắng, phố đi bộ ngoằn ngoèo như một dải lụa mềm. Cô đứng đó một lúc, mải mê ngắm nhìn, đến nỗi không để ý Thành Nhật đang nói chuyện điện thoại phía sau lưng.

Mãi khi giọng anh có phần gấp gáp khác thường, Phương Nhi mới quay lại. Cô bước về phía cửa phòng, đúng lúc Thành Nhật vừa cúp máy, nét mặt căng thẳng hiện rõ trên gương mặt.

“Mẹ nói bà ngoại nhập viện rồi. Tao đưa mày về nhà trước, rồi tao về quê luôn.” Giọng anh vẫn cố giữ bình thản, nhưng Phương Nhi nghe ra sự lo lắng đang bị đè nén bên dưới.

“Tao về với mày.” Cô đáp, không cần suy nghĩ, “Bà ngoại cũng là người thân của tao mà.”

Thành Nhật khựng lại một chút, ánh mắt thoáng lay động. Anh gật đầu, không nói thêm lời nào, chỉ nắm lấy tay cô và kéo cô ra khỏi nhà.

Chiếc xe lao vun vút trên đường cao tốc, hàng cây ven đường lùi dần về phía sau như một thước phim quay nhanh. Thành Nhật nắm chặt vô lăng, mắt chăm chăm nhìn về phía trước, từng đường gân trên mu bàn tay nổi rõ. Suốt dọc đường, anh ít khi mở miệng, chỉ thỉnh thoảng khẽ siết môi lại.

Phương Nhi ngồi ghế bên, lặng lẽ quan sát anh. Gương mặt anh thoáng u ám, khác hẳn với dáng vẻ bình thản thường ngày. Cô đưa tay, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay anh, giọng trấn an dịu dàng, “Bà sẽ không sao đâu. Y học bây giờ hiện đại lắm. Mày đừng lo quá.”

Câu nói của cô, cùng với cái chạm ấm áp ấy, khiến Thành Nhật khẽ nghiêng mắt nhìn sang. Ánh mắt anh lặng im vài giây, cuối cùng thở dài một hơi, nắm lấy tay cô, như tìm thêm một điểm tựa để kìm lại sự căng thẳng trong lòng. Nhưng cái nắm tay ấy chỉ diễn ra trong thoáng chốc, Thành Nhật đã thu tay về, đặt lại trên vô lăng.

Đến trưa, xe dừng lại trước cổng bệnh viện. Bà Đỗ Hoàng Thi đã đứng dưới sảnh đợi, tay cầm điện thoại, dáng người có phần mệt mỏi. Khi thấy con trai bước nhanh đến, bà mừng rỡ, nhưng vừa liếc thấy Phương Nhi cũng theo sau, bà thoáng sững lại.

Phương Nhi chủ động bước lên, mỉm cười lễ phép, khẽ nắm tay bà, “Con chào mẹ ạ.”

Bà Hoàng Thi hơi ngạc nhiên, “Hai đứa… đang đi cùng nhau à?”

“Vâng ạ.” Thành Nhật đáp gọn, “Bọn con đang đi xem nhà. Bà ngoại sao rồi ạ?”

“Bà ổn rồi con à.” Giọng bà Thi đã dịu lại đôi chút, nhưng vẫn còn vẻ mệt mỏi, “Sáng nay bà đột nhiên ngất, làm mẹ hết hồn. May bố con chưa kịp đi làm nên đưa bà vào viện kịp. Mẹ cũng vừa mới đến.”

Phương Nhi cúi mắt, ánh nhìn khẽ dừng trên đôi giày cao gót bảy phân vẫn còn nguyên trên chân mẹ chồng. Chắc hẳn bà vội vàng đến, chẳng kịp thay đồ. Trong lòng cô chùng xuống, bỗng thấy thương bà hơn.

Cô dịu giọng, “Hay mẹ lên trước với Nhật đi ạ. Con ra siêu thị gần đây mua ít đồ dùng cho bà. Mẹ nhắn danh sách cho con nhé.”

Bà Hoàng Thi nhìn cô, trong ánh mắt thoáng một nét xúc động. Bà gật đầu, “Ừ, vậy mẹ gửi tin nhắn cho con. Đi cẩn thận nhé.”

“Dạ.”

Phương Nhi gật đầu, quay sang cười trấn an Thành Nhật. Anh khẽ đưa tay xoa thái dương, như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng chỉ thốt ra ba chữ nhẹ đến mức gần như thì thầm, “Cảm ơn mày.”

Anh theo mẹ lên phòng bệnh. Phương Nhi quay người bước ra ngoài, cửa kính bệnh viện hắt lại bóng lưng mảnh dẻ, dáng vẻ bình tĩnh nhưng toát ra một sự dịu dàng khó tả.

Phương Nhi vào siêu thị gần đó, từng món đồ bà Hoàng Thi nhắn, cô đều chọn kỹ càng, thêm cả một đôi dép lê mềm để mẹ chồng đi trong phòng bệnh. Lúc quay về, nhân viên bảo vệ cũng không ngăn cô lại, có lẽ vì biết rõ thân phận gia đình chồng cô.

Cô vừa lên đến tầng, đã bắt gặp Thành Nhật đang đứng bên khung cửa sổ dài, bóng lưng cao lớn phủ trong ánh sáng trắng của bệnh viện. Anh như đang suy nghĩ điều gì rất nặng nề. Nghe tiếng động, anh quay lại, ánh mắt trầm xuống rồi dịu đi khi thấy cô.

“Nãy tao thấy mày từ dưới đấy.” Anh nói, giọng khàn khàn.

“Từ tầng này hả?” Cô tò mò ghé lại, ngó xuống. Quả nhiên, từ độ cao này có thể nhìn rõ con đường nhỏ dẫn vào sảnh bệnh viện.

Thành Nhật đón lấy túi đồ trên tay cô, khẽ nói, “Bố mẹ bảo tao đưa con dâu của họ đi ăn trưa.”

“Thôi, bảo bố mẹ đi trước đi. Tao chưa đói.” Ánh mắt cô lướt về phía phòng bệnh, giọng thấp xuống.

Anh dường như đoán trước được suy nghĩ ấy, bèn đáp, “Vào thăm bà thôi. Tao cũng bảo vậy, nên bố mẹ đã đi ăn trước rồi.”

Phương Nhi mỉm cười, gật đầu, cùng anh đẩy cửa bước vào.

Trong phòng bệnh, bà cụ nằm yên trên giường, gương mặt nhăn nheo vẫn còn hơi tái nhưng đã đỡ hơn, máy đo nhịp tim phát ra âm thanh đều đặn. Căn phòng yên tĩnh, chỉ có mùi thuốc sát trùng lẩn quẩn trong không khí.

Thành Nhật khựng lại nửa bước, ánh mắt run lên khi nhìn bà nằm đó. Bao nhiêu kiên cường, lý trí của một người đàn ông chợt rơi xuống, chỉ còn lại sự lo lắng và bất lực. Phương Nhi đứng bên cạnh, cảm nhận được nỗi nặng nề trong anh, khẽ nghiêng đầu nhìn, trong lòng dâng lên một tia xót thương.

Cả hai cùng ngồi xuống chiếc ghế sofa nhỏ cạnh giường bệnh. Thành Nhật im lặng một lúc lâu, rồi khẽ nói, “Chắc tao xin nghỉ phép để ở đây tới khi bà ra viện. Dạo này, sức khỏe của bà không khả quan lắm.”

“Nhưng… chẳng phải sang tuần mày phải đi công tác nữa sao?” Phương Nhi khẽ hỏi. Đầu tuần anh đã đi mấy ngày, nay lại tiếp tục. Cô biết anh cũng đang rất mệt mỏi.

Thành Nhật hơi ngả lưng ra sau, giọng trầm thấp, “Công việc không quan trọng bằng gia đình được. Tao bay nhảy đủ rồi, không thể ích kỷ mãi.”

Phương Nhi nhìn dáng vẻ uể oải ấy, lòng dâng lên một nỗi chua xót. Cô ngập ngừng, rồi dịu giọng, “Không phải mày còn có tao sao? Hiện tại tao rảnh, xin nghỉ phép một tuần cũng được. Tao chăm bà cho, mày yên tâm đi.”

Thành Nhật bất ngờ ngồi thẳng dậy, mắt nhìn cô vài giây. Rồi bất chợt, anh cúi đầu, tựa vào vai cô. Giọng anh khẽ khàng đến mức như sợ phá tan sự yên tĩnh, “Haiz… có mày thật tốt. Cho tao dựa một chút nhé.”

Phương Nhi hơi sững lại, bối rối. Nhưng rồi cô chậm rãi vòng tay qua vai anh, bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên vai, “Ừ… tao là vợ mày mà.”

Trong giây phút ấy, Thành Nhật bật cười khẽ, giọng nói như nhẹ hẳn đi, “Cảm ơn vợ.”

Đột nhiên, cánh cửa phòng bệnh khẽ mở. Bước chân của ông Trung Tín nặng nề mà vững chãi, tiếng giày cao gót của bà Hoàng Thi vang lên lộc cộc trên nền gạch.

Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt họ là cảnh hai người trẻ ngồi sát nhau trên ghế sofa, Thành Nhật ngả đầu lên vai Phương Nhi, còn cô thì dịu dàng khoác tay qua vai anh. Trong khoảnh khắc ấy, căn phòng như yên ả hơn, cả sự căng thẳng dường như cũng dịu đi.

Đôi vợ chồng trung niên nhìn nhau, ánh mắt lướt qua, rồi đồng thời mỉm cười. Nụ cười nhẹ nhàng, không lời nhưng đầy ấm áp.

Đúng lúc ấy, Phương Nhi nghe thấy tiếng giày quen thuộc, cả người như giật nảy. Cô vội đứng bật dậy, luống cuống đến mức vô tình làm Thành Nhật ngã nghiêng sang bên, suýt trượt khỏi ghế.

Thành Nhật cau mày, xoa trán, chưa kịp phản ứng.

Bà Hoàng Thi phì cười, giơ tay trấn an, “Không sao đâu con, đừng căng thẳng quá.”

Phương Nhi đỏ mặt, vừa xấu hổ vừa lúng túng. Cô vội vàng vớ lấy túi đồ mang theo, lấy ra đôi dép lê mới mua, đưa về phía bà, “Con… con mua dép cho mẹ ạ. Mẹ thay cao gót cho đỡ đau chân không ạ?”

Bà Hoàng Thi thoáng khựng lại. Đôi mắt bà dịu hẳn, ánh nhìn chan chứa cảm xúc. Trong lòng dâng lên một dòng ấm áp khó tả, có con gái trong nhà quả thật vẫn khác, tinh tế và chu đáo hơn hai cha con kia nhiều.

Bà nhận lấy đôi dép, khẽ nói, “Cảm ơn con.”

Thay dép xong, bà Thi đặt đôi cao gót sang một bên. Đôi dép phẳng mềm mại, quả nhiên khiến bước chân bà nhẹ nhàng hơn hẳn.

Vợ chồng bà Thi thay ca cho Thành Nhật và Phương Nhi đi ăn trưa. Mặc dù Phương Nhi không thấy đói bụng lắm, nhưng bên cạnh cô còn một ông chồng cố chấp. Cô đành nửa kéo nửa đẩy anh đi ra ngoài phòng bệnh.

Khi quay lại buổi chiều, tình hình sức khỏe của bà cụ đã ổn định, không còn gì nguy hiểm. Bà Hoàng Thi tiếp tục dỗ dành, muốn hai đứa trở về nhà nghỉ ngơi, không cần quanh quẩn mãi trong viện. Trước khi rời đi, Phương Nhi khẽ dặn, “Con xin nghỉ phép một tuần để chăm bà. Có gì, con sẽ vào viện sớm với bố mẹ.”

Lời nói ấy khiến cả ông Trung Tín lẫn bà Hoàng Thi đều khẽ gật gù, trong mắt lộ rõ sự hài lòng. Tấm lòng của cô, họ đều nhận thấy và trân trọng. 

Ra khỏi bệnh viện, nắng chiều trải dài trên con đường rộng. Thành Nhật đi bên cạnh, vừa cầm chìa khóa xe vừa hỏi, “Về nhà mày, hay nhà tao?”

Phương Nhi khẽ suy nghĩ, rồi đáp, “Về nhà mày đi. Mai tao về nhà sau, báo với bố mẹ tao rồi tiện lựa ngày vào thăm bà luôn.”

Chiếc xe bon bon lăn bánh, chẳng mấy chốc đã về đến biệt thự. Vừa mở cửa, Phương Nhi đã quen nếp như ở nhà mình. Cô đá dép, đi thẳng vào phòng khách, thả người rạp xuống sofa.

“Ôi, mệt muốn xỉu luôn.” Cô vùi mặt vào gối, giọng vừa than vừa pha chút lười biếng, để mặc cho hơi thở đều đều của căn phòng phủ lên mình cảm giác an toàn và thân thuộc.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px