(BL) Sau Khi Ác Quỷ Được Cứu Rỗi

Chương 1: Lời cầu cứu của hệ thống


Mưa máu rơi lất phất, loang đỏ tảng đá đen trước đại điện Hắc Vực.


Chính giữa đại sảnh, một ma pháp trận khảm toàn xương trắng vào nền đá đang phát sáng, từng đường mạch đỏ rực chạy ngoằn ngoèo như rắn. Dây xích sắt kéo qua kéo lại, năng lượng hắc ám từ bốn phía dồn về tâm trận, ghì chặt kẻ đang quỳ dưới đất.
Kẻ phản bội bị rút cạn năng lượng, tóc tai rối bù, áo choàng rách nát, quỳ sụp bên trong vòng sáng. Mỗi lần xích sắt siết lại, xương cốt gã lại vang lên tiếng rắc rắc khô khốc. Mồ hôi, máu và bụi bẩn trộn vào nhau thành một lớp bầy nhầy bôi lên phiến đá đen.

Trên bậc thang cao nhất, Ma Vương Phạm Vô Tâm khoác trường bào đen, tà áo rủ xuống bậc thang như bóng đêm chảy tràn khỏi ngai. Cổ áo mở rộng, lộ một đoạn cổ trắng nhạt gần như không có chút huyết sắc. Mái tóc đen xõa dài, buộc hờ phía sau gáy, vài lọn rơi lả tả trên vai.

Một bên mắt hắn đỏ rực như máu, bên kia là màu hổ phách trong suốt, nhìn xuống giống như đang xem một buổi xử án nhàm chán. Khi hắn hơi cúi đầu, hình mặt trời, mặt trăng đan xen giữa trán hiện ra rõ rệt, là dấu ấn dành cho kẻ đứng trên đỉnh của mọi tai hoạ.

“Ma Vương… Ma Vương tha mạng…”

Kẻ quỳ dưới đất run rẩy bò lên hai bước, xích sắt kéo lê trên nền đá phát ra tiếng ken két chói tai.

“Ta bị ép buộc! Là Liên minh Thánh Điện ép ta!”

Vành ngoài của trận pháp, mấy chỉ huy ma pháp đứng chắp tay đọc chú, giọng vang lên đều đều. Hắc khí từ bốn góc đại điện chảy về, rót vào từng đường vẽ, khiến ánh sáng đỏ dưới chân gã càng lúc càng chói mắt.
Vô Tâm nâng chén rượu trong tay, ngón tay thon dài khẽ xoay miệng chén. Rượu đen sóng sánh, bắt ánh lửa từ những ngọn ma đăng trên tường, hắt lên một vệt sáng xanh u tối.

Bên ngoài đại điện là quảng trường đá kéo dài đến tận mép vực. Hàng ngàn binh sĩ Hắc Ám khoác áo choàng đen quỳ rạp, trán chạm nền, không ai dám ngẩng lên.

Từ ngày Hắc Vực thống nhất vùng đất này, cảnh tượng này đã diễn ra không biết bao nhiêu lần. Kẻ ham danh đổi phe, kẻ tham sống sợ chết, kẻ tưởng mình có thể một chân đứng hai thuyền cuối cùng đều quỳ ở nơi này, phát run, gọi tên Ma Vương để cầu xin tha thứ.

“Ngẩng đầu.”

Giọng nói của Vô Tâm nhàn nhạt rơi xuống.

Gã phản bội rùng mình, chậm chạp ngẩng mặt. Tầm mắt run rẩy chạm phải cặp đồng tử dị sắc đang nhìn thẳng xuống, lạnh lẽo và tàn nhẫn tột cùng. 

“'Ngươi bán tin cho Liên minh Thánh Điện?"

Gã vội vàng dập đầu, xích sắt siết vào cổ tay cổ chân phát ra tiếng lách cách.

“Không phải! Không phải! Chúng uy hiếp ta! Nói nếu ta không báo tin, sẽ giết cả nhà ta… ta chỉ… chỉ nhất thời hồ đồ…”

Đuôi mắt Ma Vương khẽ nhếch lên. Hắn cúi đầu nhìn gã như đang đánh giá một món đồ sắp vứt đi, xem thử có đáng để nghe tiếp hay không.

“Ta đã nói gì với ngươi?”

Hắn tự rót thêm rượu, giọng nói không nghe ra được bất cứ cảm xúc nào.

“Ngài… ngài nói… bảo thuộc hạ tự chọn…”

“Ta cho ngươi hai lựa chọn.”

Vô Tâm thong thả nhắc lại, lộ rõ vẻ phiền chán vì phải lặp đi lặp lại câu này quá nhiều lần.

“Giết cả nhà, hoặc giết bọn chúng.”

Gã run như cầy sấy.

“Ta… ta thật sự không thể giết người… Một bên là người thân của ta, một bên là những pháp sư vô tội… ta…”

“Không nhẫn tâm giết kẻ uy hiếp mình, nhưng lại nhẫn tâm phản bội kẻ đã cứu sống ngươi.”

Vô Tâm cụp mắt, giọng nói vẫn bình thản.

“Đừng quên là ai kéo ngươi ra khỏi vũng bùn, cho ngươi ăn no mặc ấm đến tận bây giờ.”

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua cả quảng trường.

“Nếu các ngươi cảm thấy ta quá tàn nhẫn, không ưng cách ta cai quản Hắc Vực, cứ việc rời đi. Ta không giữ. Ta biết quá nửa trong các ngươi vốn chỉ là người thường, hoặc pháp sư lang thang sa cơ lỡ vận mới phải gia nhập quân đoàn này. Đương nhiên sẽ không giống ma tộc bọn ta thích giết thì giết, không thích cũng giết.”

“Nhưng đã mang danh thuộc hạ của ta mà phản bội…”

Bàn tay thon dài của hắn duỗi thẳng, hơi co các đốt ngón tay lại.

“…thì kết cục chỉ có một.”
Mạch ma pháp dưới chân kẻ phản bội lập tức sáng bùng lên.

Từng sợi đỏ mảnh như tơ trồi khỏi mặt đất, quấn quanh mắt cá chân, cổ tay, sau đó trườn vào miệng, mũi, tai, mắt. Gã há miệng gào thét nhưng tiếng kêu bị chặn lại trong cổ họng, chỉ còn lại những tiếng rên khò khè đứt quãng.

Hắc khí dâng cao, một khối sáng trắng mơ hồ bị kéo khỏi lồng ngực gã, run bần bật giữa không trung - linh hồn bị cưỡng ép tách ra.

Hình bóng mái nhà, người thân, những năm tháng ít ỏi từng hạnh phúc… loáng thoáng hiện lên trong khối sáng, rồi bị từng sợi tơ đỏ xuyên thủng, nghiền nát như thủy tinh bị đập vỡ.

Đám binh sĩ ngoài trận vẫn cúi đầu, bóng họ run rẩy trên nền đá theo mỗi nhịp thở nặng nề. Không ai dám ngẩng lên.

“Đem đi.”

Vô Tâm lạnh nhạt ra lệnh.

Vài cận vệ ma pháp lập tức bước tới, cung kính đáp lời, kéo cái xác mềm nhũn ra khỏi trận. Lõi linh hồn bị trói trong mạch ma pháp được chuyển lên tế đài phía sau núi, trở thành nhiên liệu cho kết giới bảo vệ Hắc Vực.

Vô Tâm không buồn nhìn thêm.

“Giải tán.”

Hắn đứng dậy.

Hàng ngàn binh sĩ ngoài quảng trường đồng loạt dập đầu, tiếng hô vang lên như sấm.

“Cung tiễn Ma Vương!”

Âm thanh cuộn trào, đập vào vách đá, vọng ra tận ngoài vực sâu. Những dãy núi xa xa bị hắc khí phủ kín, cờ đen to bằng cả bức tường bay phần phật trên trời.

Từ ngày Phạm Vô Tâm ngồi lên ngai Ma Vương, Hắc Vực không còn là cái ổ ai thích là có thể xông vào. Bao nhiêu giáo phái treo khẩu hiệu “trừ ma vệ đạo” kéo quân đến đây…
Kết cục giống nhau: hoặc nằm lại ngoài cửa thành làm cọc mốc, hoặc cờ xí bị xé xuống dùng làm giẻ lau sàn đại điện.

Đời sống của Ma Vương nhìn qua quả thật rất “thoải mái”.

Muốn giết thì giết. Muốn đánh thì đánh. Muốn ai quỳ xuống, chỉ cần liếc mắt một cái là đủ.

Rời đại điện, hắn đi dọc theo hành lang đá dẫn về tẩm điện phía sau. Bầu trời ngoài kia phủ mây đen, mặt trời bị nuốt mất, chỉ để lại một vệt đỏ bầm mỏng manh trên rìa mây, trông như một vết thương chưa kịp khép miệng nằm ngang bầu trời.

Người hầu đứng dọc hành lang, đầu cúi thấp, chỉ dám liếc nhìn bóng áo choàng của hắn lướt qua.

Bước vào tẩm điện, mùi hương trầm ấm áp tràn tới. Tường treo từng viên tinh thạch ma pháp, ánh sáng xanh nhạt hắt lên gương mặt trắng bệch của Vô Tâm, khiến cả người hắn mang theo vẻ quỷ dị siêu thực. Trên bàn bày một bình rượu đen, mấy dĩa thịt nướng vẫn còn bốc khói, vài trái tiên quả các nơi cống nạp.

Vô Tâm tháo áo choàng ngoài, tiện tay ném lên ghế, ngồi xuống cạnh bàn, tự rót cho mình một chén rượu. Mùi rượu nặng, cay đến bỏng rát cổ họng.

Phạm Vô Tâm nhấc chén lên, trong đầu lướt qua một hình ảnh: bàn tay gầy trắng, những ngón tay hơi lạnh bất ngờ giật lấy chén rượu từ tay hắn, đặt mạnh xuống mặt bàn. 

“Ngươi uống ít thôi.”

An cau mày, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

“Rượu này không phải nước suối đâu.”

Nhớ tới đây, khóe môi Vô Tâm nhếch lên một chút, giống như người đó đang ở ngay trước mặt, vừa trách hắn không giữ gìn sức khoẻ vừa chăm sóc cho hắn.

Hắn nhìn xuống chén rượu. Trong đáy chén, thứ phản chiếu không phải gương mặt của một Ma Vương, mà là một sự trống rỗng mơ hồ. 

Trần Minh An đã rời khỏi thế giới này. Hắn biết rất rõ điều đó. 

Nếu Vô Tâm muốn, hắn có vô số cách để giữ người lại.

Phong ấn linh hồn. Trói chặt bằng khế ước. Nhốt trong điện, khóa kín mọi cửa. Thậm chí chặt đứt tay chân, nhốt trong điện, bắt cả đời chỉ được ngẩng đầu nhìn một người.

Vô Tâm chưa bao giờ thiếu thủ đoạn.
Nhưng mỗi lần tưởng tượng như vậy, trong lòng hắn lập tức nảy lên một cảm giác ghê tởm.

Không phải ghê tởm Trần Minh An.
Mà là ghê tởm loại người "ép kẻ khác ở lại bên mình bằng mọi giá".
Cả đời này hắn ghét nhất là bị ép buộc.

Từ khi còn là một đứa nhỏ bị trói quỳ giữa sân, bị ép dập đầu nhận tội mình không làm, đến lúc vào học viện, bị thầy bạn dẫm đạp như bùn đất, rồi tới khi hắn trở thành Ma Vương, cả thiên hạ lại bức hắn phải chết cho một câu chuyện "chính nghĩa thắng gian tà" được trọn vẹn.

​​​​​​​
Cho nên ngay cả khi có thể giữ An ở lại, hắn cũng không nỡ ra tay.
Cậu muốn đi, hắn tôn trọng lựa chọn ấy. 

Hệ thống từng báo cho hắn biết cuốn sách kia đã kết thúc. Một cái kết có hậu. Nam nữ chính Cố Vân và Lâm Uyển đã bước qua ranh giới cuối cùng, gia nhập Cõi Vĩnh Hằng, trở thành “huyền thoại bất diệt”, đời đời kiếp kiếp ở bên nhau.

Trong cốt truyện ban đầu, Phạm Vô Tâm chỉ là vai phản diện. Tay đầy máu, tội ác chồng chất. Cuối cùng bị liên thủ trấn áp, bị đánh đến linh hồn tan rã. Tên tuổi chỉ còn lại trong sách như một dòng chú thích ngắn ngủi: "tà ma đã bị diệt.".

Trần Minh An là kẻ ngoài cuộc bước vào, nhận nhiệm vụ cứu rỗi phản diện, kéo hắn ra khỏi cái kết bị trời phạt, chỉnh lại cốt truyện để Hắc Vực không bị tiêu diệt. 

Phạm Vô Tâm chưa từng hứng thú với Cõi Vĩnh Hằng. Cũng không quan tâm Cố Vân và Lâm Uyển ở đó luận đạo bao nhiêu năm, rực rỡ ra sao. Người đời về sau sẽ chép gì vào sách, hắn càng không để mắt.

Thứ hắn quan tâm nhất là tia sáng ấm áp từng chiếu rọi nội tâm u ám của hắn, để hắn lại một lần nữa được làm người.

Ngay lúc đó, giữa trán Vô Tâm bỗng nhói lên.

Không phải kiểu đau đầu bình thường. mà giống có thứ gì đó từ ngoài cứng rắn chọc thẳng vào trung tâm ý thức hắn không xin phép. 
Ma khí trong cơ thể Vô Tâm phản xạ bốc lên, dựng kết giới tránh công kích. Trong chớp mắt, tẩm điện, bàn ghế, bình rượu, ánh tinh thạch… tất cả bị một lớp bóng tối dày đặc nuốt chửng. 

Hắn đứng một mình giữa một khoảng không mênh mông.

Đây là không gian tinh thần của Phạm Vô Tâm.

Trời đất phủ sương đen. Phía xa, một con sông máu chảy ngược, mặt nước gầm gừ như thú dữ. Trên không lơ lửng những tảng đá khổng lồ, rìa đá sắc lẻm. Những vệt ma văn đỏ khắc trên bầu trời giống những vết sẹo dài, ngoằn ngoèo, nhìn mãi không thấy điểm cuối. 

Ở nơi sâu nhất, một thanh kiếm đen cắm vào tảng đá giữa không trung. Thân kiếm đen như mực, xung quanh là những bóng hình méo mó của chấp niệm, của oan hồn bị hắn chém chết qua các năm.


Đây là lãnh địa Vô Tâm không cho ai chạm vào.


Vậy mà lúc này, ngay trên đỉnh đầu, ở chính giữa tầng sương đen ấy lại xuất hiện một đốm trắng. Nó nhỏ xíu, bằng chừng móng tay, nhấp nháy như con đom đóm lạc đường.

Phạm Vô Tâm nheo mắt.

“Xâm nhập không gian tinh thần?”

Hắn lạnh giọng. 

“Đúng là chán sống.”

Chỉ trong một nhịp thở, ma khí trong không gian tinh thần cuộn lên. Đám sương vốn trôi lười biếng lập tức bị xé toạc, hóa thành những vòi dài quấn quanh đốm trắng, chuẩn bị siết mạnh. Thanh kiếm đen rung lên, phát ra tiếng ong ong trầm thấp, chỉ chờ một câu lệnh là sẽ chém phăng kẻ xâm nhập.

Đốm trắng kia run bần bật, co lại thành một viên tròn, nhỏ hơn nữa, như muốn tự biến mất.

Phạm Vô Tâm vừa định kết liễu, trong đầu đã vang lên một tiếng “tít” rất nhỏ. 

“Đừng đừng đừng! Khoan, khoan đã!!”

Đốm trắng rung thêm hai cái, rồi “bùm” một tiếng, nở ra thành một đám mây trắng bé xíu.

Nó chỉ lớn cỡ nắm tay. Chính giữa có hai chấm đen làm mắt, bên dưới là cái miệng tròn xoe. Vừa hiện ra, nó đã ôm mặt, khóc hu hu như trẻ con.

Giữa không gian tinh thần âm u toàn sương đen và sông máu, một cục mây trắng béo mềm khóc lóc trông khá lạc quẻ.

Phạm Vô Tâm: “……”

Mấy sợi ma khí đang định xiết mạnh khựng lại giữa không trung.

“Ma vương! Là ta! Là ta đây! Đừng… đừng xé ta!”

Hắn nhíu mày. 

“Ngươi là cái gì?”

“Ta… ta là hệ thống… từng hỗ trợ Trần Minh An hoàn thành nhiệm vụ cứu rỗi phản diện. Mã hiệu thì… khụ… thôi, ngài không cần nhớ mã hiệu…”

“Trần Minh An?”

Tầng sương đen vốn đang cuộn lên trong không gian tinh thần bỗng chốc dừng lại hẳn, như bị một mệnh lệnh vô hình chặn ngang.

Đám mây trắng liều mạng gật đầu, cả thân cũng rung theo.

“Vâng! Chính là cậu ấy! Người xuyên vào tiểu thuyết để cứu rỗi phản diện đó! Cậu ấy đã giúp ngài thoát kết cục bị thiên lôi đánh đến hồn phi phách tán, giúp Hắc Vực chuyển nguy thành an…”

“Ta biết cậu ấy là ai.”

Phạm Vô Tâm cắt lời, ánh mắt lạnh đi. 

“Ngươi vào không gian tinh thần của ta để làm gì?”

“Ta… ta không xâm nhập để hại ngài! Ta tới… cầu cứu!”

Hai chữ cầu cứu vang lên, trôi dọc theo sông máu, chạm vào ma kiếm. Thân kiếm vốn vẫn im lìm bỗng hơi sáng lên một chút.

“An đã về thế giới thực rồi. Ban đầu mọi chuyện tạm ổn. Theo quy tắc nhiệm vụ, ta phải cho cậu ấy một nguyện vọng. Cậu dùng phần thưởng lớn để đổi lấy việc chữa khỏi bệnh cho em trai mình. Đây là yêu cầu hợp lệ, ta đã thực hiện.”
Nó nói xong, không gian trước mặt bỗng sáng lên. Một tấm màn dữ liệu mở ra giữa không gian, hình ảnh rõ nét. 

An nằm trên giường bệnh, tay ôm ngực. Mồ hôi lạnh thấm ướt cổ áo, môi tím tái. Máy đo nhịp tim bên cạnh nhấp nháy, phát tiếng “tít tít” gấp gáp. Căn phòng tối om, không ai ở đó ngoài cậu.

Hệ thống rít lên, giọng đầy tức giận. 

“Ta không hề cấp bệnh tim cho cậu ấy! Trong phần thưởng không có điều khoản đổi bệnh! Từ sau khi em trai cậu ấy khoẻ mạnh, tim An bắt đầu có vấn đề.”

Hình ảnh chuyển cảnh.
Hành lang trường cấp ba chật kín học sinh. Mấy nhóm tụ lại nói cười ồn ào. Ở cuối lớp, An ngồi một mình, sắc mặt trắng bệch, tay vẫn đang ghi chép.

"Lúc ấy, cậu ấy làm chứng trong một vụ bắt nạt."

Hệ thống giải thích.

“Kẻ đánh bạn học có gia đình chống lưng. Giáo viên liên quan cũng không sạch sẽ. An đứng về phía người bị hại. Kết quả là người bị hại buộc phải chuyển trường, nhà kẻ bắt nạt đến gây sự, nhà trường bẻ cong sự thật. Bọn họ dán lên người An nhãn ‘học sinh có vấn đề tâm lý, thích bịa chuyện gây rối’.”

Tiếng học sinh thì thầm vang lên trong màn hình. 

“Nghe nói nó bị bệnh về đầu óc đấy.”

“Lần trước còn vu oan cho thầy kia kìa.”

“Thành tích cũng thường thôi, lại hay ngất, phiền chết được.”

Hệ thống vội vàng nói thêm, như sợ Vô Tâm hiểu sai. 

“Cậu ấy không yếu đuối. An vẫn cố gắng thi, cố đi học đều, cố gắng lên đại học. Cậu ấy chưa từng bỏ cuộc. Nhưng sang năm nhất, tình hình cũng không khá hơn.”

Giọng nó trầm xuống. 

“Tin đồn từ cấp ba kéo theo lên đại học. Cậu ấy bị cô lập, bị chèn ép, bị bắt nạt. Bệnh tim thì nặng dần.”

Phạm Vô Tâm nghe hết những điều đó, mắt vẫn không thể hiện quá nhiều cảm xúc. Chỉ có ma khí quanh kiếm bắt đầu xoáy mạnh, kéo theo sương đen dậy sóng.

Hệ thống tiếp tục.

"Dù sao cũng có chút tình xưa nghĩa cũ. An đã hoàn thành nhiệm vụ, ta cũng không muốn cứ thế bỏ mặc cậu ấy. Nhất là khi phần thưởng thứ hai đáng lẽ phải xuất hiện, phần thưởng một trăm triệu lại không đến được tay cậu ấy vì lỗi hệ thống."

“Lỗi?”

Phạm Vô Tâm nhắc lại. 

“Phần thưởng tiền bị kẹt ở khu dữ liệu.”

Hệ thống lầm bầm như chửi cả đám kỹ sư nào đó.

"An giờ vừa không có tiền, vừa không có sức khỏe, lại còn gánh thêm bệnh tim, gia đình thì bỏ mặc, trường thì như ngài vừa thấy đấy. Ta cũng hết cách. Ta không có quyền đổi lại trái tim cho cậu ấy, không thể tu sửa thế giới thực. Ta... ta chỉ có thể tìm đến ngài, hi vọng ngài có thể che chở An."

“Chỉ che chở?”

Thanh âm của Vô Tâm trầm thấp mang theo ác ý nồng đậm.

“Những kẻ đã đày đọa An đến mức này thì sao? Cứ để bọn chúng nhởn nhơ à? Ta là kẻ có thù trả thù, có ơn báo ơn. Dám làm hại ân nhân của ta, ta sẽ khiến bọn chúng chết không toàn thây.”

Đám mây trắng: “…”

Ma khí trong thức hải bùng lên. Sương đen tràn ra thành vô số dải, quấn quanh thân kiếm, khiến nó rung dữ dội. Vòng sáng quanh lưỡi kiếm mở rộng, cứ mỗi lần sáng lên là nhiệt độ trong không gian lại giảm xuống một chút.

“Khoan! Khoan đã!”

Hệ thống cuống quýt lao đến, suýt nữa bị ma khí quật văng.

“Ngài không thể cứ thế xông sang thế giới đó!”

Ánh mắt Phạm Vô Tâm lạnh lùng quét qua nó. 

“Vậy phải làm sao?”

"Phải chuẩn bị một chút. Chưa từng có tiền lệ kéo nhân vật trong sách ra thế giới thực! Không có cách dịch chuyển an toàn! Chắc chắn sẽ sai sót!"

“Sai thì sửa.”

Hắn thản nhiên nói, đã vươn tay nắm lấy chuôi kiếm đen giữa thức hải.
Ngay lập tức, toàn bộ không gian tinh thần rung chuyển. Tầng sương đen nổi lên từng đợt sóng lớn, sông máu gầm thét. Thanh kiếm bị rút khỏi tảng đá, ánh sáng đỏ chạy dọc theo lưỡi kiếm như mạch máu thức tỉnh. Một luồng sáng trắng từ trên cao chiếu thẳng xuống người hắn.
Đám mây trắng nhào tới, dốc toàn bộ năng lượng còn sót lại, mở ra một khe liên kết mỏng manh đến thế giới kia. Ánh sáng trắng nuốt trọn tâm trí của Phạm Vô Tâm.

Ý thức hắn rơi xuống như bị xé khỏi thân thể, ma khí bị bóc từng lớp, linh hồn nặng trĩu. Trong khoảnh khắc trước khi hoàn toàn mất đi tri giác, Vô Tâm chỉ kịp nghĩ một câu rất rõ ràng:

Không thể để ân nhân của hắn chịu thiệt. Rồi mọi thứ tối sầm.

Khi tỉnh lại, thứ đầu tiên hắn cảm nhận được không phải ma khí, không phải linh lực, mà là mùi đất ẩm và cỏ dại. Vô Tâm nằm trên mặt đất lạnh lẽo. Tứ chi ngắn ngủn, trọng tâm thấp lè tè. 

Trước mắt là một bãi cỏ rậm, thế giới cao lên gấp mấy lần so với thường ngày. Một cái đuôi màu vàng run run phía sau lưng hắn, không theo ý muốn mà vẫy nhẹ.

Vô Tâm im lặng một giây rồi cúi đầu, nhìn thấy một đôi chân trước đầy lông.

“...?”

Ma vương giết người không ghê tay, hiện tại đã xuyên thành một con chó cỏ.


1

Bình luận

Honeybee

Honeybee

Trời ơi, hài. Ma tôn giờ lại biến thành 1 chú chó. Thấy thương ghê🤣

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này