(BL) Sau Khi Ác Quỷ Được Cứu Rỗi

Chương 2: Hắn chỉ là một con chó


Hôm nay là buổi thuyết trình cuối cùng của môn. Nhóm D đứng trên bục, bật PowerPoint. Trên màn hình là bản báo cáo chi chít chữ, dẫn chứng đầy đủ, trích nguồn đàng hoàng. Lời lẽ trôi chảy, lập luận rõ, ví dụ đưa ra đúng chỗ, vừa nghe đã biết kiểu bài mà giáo sư rất thích.

Nhưng người đang cầm điều khiển, đứng tự tin trình bày lại không phải An. Từng đoạn họ đọc, đêm hôm trước An đều đã gõ lại không biết bao nhiêu lần, nhớ rõ cả những câu mình xóa đi viết lại vì thấy chưa ổn.

“Nhóm làm tốt lắm.”

Giáo sư vừa xem slide vừa gật đầu.

“Đặc biệt là phần lập luận, cấu trúc bài rất vững. Ai là người viết chính vậy?”

Cả nhóm D đồng loạt quay sang thằng đứng giữa, đứa vẫn hay nhắn tin nhờ An “chỉnh lại cho hay hơn”.

“Dạ, em ạ.”

Dương cười khiêm tốn.

“Nhờ nhóm hỗ trợ nên em mới làm được.”

Giáo sư cười theo.

“Ừ, em viết tốt. Sau này thử nộp bài luận dài xem, thầy nghĩ em hợp với nghiên cứu đó.”

Cả lớp vỗ tay. An chẳng thấy lạ. Đây không phải lần đầu.

Bài luận giữa kỳ, báo cáo nhóm, kế hoạch… Lúc cần người ngồi soạn từ đầu đến cuối, họ tìm cậu. Lúc cần một cái tên nổi bật để ghi vào trang đầu, họ lại chọn người khác.

“Mày suốt ngày chưng ra cái mặt u ám đó, ai mà chịu nổi. Để mấy đứa vừa đẹp trai vừa khéo ăn nói như Dương làm đại diện nhóm chứ.”

Mấy tiếng cười bật ra sau lưng, tán thành. Thế là “đại diện” nghiễm nhiên có quyền chiếm hết công lao của cậu. 

Tim An giật một cái. Cơn đau chưa đến ngay, chỉ là một điểm nhói sau xương ức. Cậu hít sâu, cố tập trung nghe cho hết phần trình bày. Âm thanh trong phòng dần xa đi, giống như ai đó vặn nhỏ âm lượng, giọng người lọt vào tai qua một lớp bông dày.

Đám bạn cùng phòng ngồi cách đó vài hàng không bỏ lỡ cơ hội thì thầm.

“Nhìn nó kìa, mặt xanh lè. Lát nữa có xỉu thì nhớ gọi hộ cái xe cứu thương nha.”

“Nghe nói bị bệnh tim, mà tao thấy nó chỉ làm màu cho người ta chú ý thôi.”

“Hồi cấp ba còn đi tố cáo giáo viên, bị đình chỉ học. Chắc đầu óc có vấn đề.”

Một tràng cười khẽ vang lên, dù họ cố hạ giọng.

 An siết chặt bút, chữ trong vở bắt đầu méo mó. Cậu không quay lại cãi. Kinh nghiệm từ cấp ba đã cho An biết tranh cãi với những người này không có kết quả.

Tiết học kết thúc, cậu đợi cả đám xôn xao gần đi hết mới chậm rãi thu dọn. An men theo lối đi bên hông tòa nhà, tránh đám đông, băng qua bãi cỏ nhỏ tới hàng ghế đá dưới mấy tán cây già. Cậu đặt cặp xuống, ngồi vào ghế, tay đè lên ngực.

Một lúc sau, cơn đau dịu bớt nhưng cả người như bị rút hết sức lực. Bụng bắt đầu réo ầm ĩ. An liếc đồng hồ, gần bốn giờ chiều. Từ sáng cậu mới kịp ăn vội ổ bánh mì giảm giá.

Trong ví còn vài tờ tiền lẻ, cộng lại không đủ một bữa cơm căng tin. Tháng này tiền thuốc tăng vọt vì mấy lần lên cơn nặng, nếu không bớt chi tiêu chắc chắn sẽ hụt.

“Chiều nay uống nước cầm hơi vậy.”

Dạ dày co lại, trống rỗng. An ngửa đầu, tựa vào lưng ghế, chợt nhớ tới ngày em trai cậu khỏe lại.

Hôm đó, nó cười rạng rỡ. 

“Anh, tim em hết đau rồi.”

Cậu đã mừng đến mức suýt khóc. Cho đến khi chính mình bắt đầu lên những cơn đau tim đó. Từ đó tới giờ, mỗi lần đau đến mức khó thở, An đều tự nhủ: qua hôm nay thôi, qua kỳ này thôi, qua được năm nhất thôi… Chỉ cần có một cái “sau này sẽ tốt hơn” để mà bám vào, cậu vẫn gắng gượng được.

Sau bồn cây, có cái đầu nhỏ thò ra. Một con chó cỏ lông vàng, bộ lông chỗ xù chỗ bết, dính bụi đất. Mõm hơi nhọn, tai cụp, đuôi ve vẩy chậm rãi. Nó ngậm trong miệng một ổ bánh mì vàng, không lớn nhưng còn nguyên vẹn, bề mặt sạch sẽ, vẫn còn hơi ấm và mùi bơ nhẹ.

Con chó đi thẳng lại trước mặt An, ngẩng đầu nhìn cậu một lúc. Rồi rất cẩn thận, nó đặt cái bánh lên đầu gối cậu, đuôi vẫy từng nhịp, mắt không rời khuôn mặt An.

An giật mình, cúi xuống.

“Con chó này ở đâu ra vậy?”

Cậu nhìn ổ bánh trên đầu gối, rồi nhìn lại cái mõm vàng còn ươn ướt nước dãi.

Nhìn thêm vài giây, môi An cong lên thành một nụ cười khổ.

“Ngay cả chó cũng thấy mình đói.”

Ổ bánh trông không bẩn, không dính đất, chỉ hơi khô ở rìa. An thừa biết ăn đồ đã qua miệng chó là không nên. Nhưng vừa nghĩ tới chuyện tiếp tục nhịn, dạ dày lại co thắt, một cơn chóng mặt ập tới, cảnh vật trước mặt chao đảo.

Nếu vẫn cố nhịn, tim và đường huyết của cậu chỉ tệ hơn.

“Được rồi. Có thực mới vực được đạo.”

Cậu nhặt ổ bánh, do dự thoáng qua rồi bẻ làm đôi.

Một nửa đưa lên miệng mình, nửa còn lại đưa ra trước mõm chó.

“Mày cũng đói mà.”

An nhìn thẳng vào đôi mắt đen của nó, nói rất nghiêm túc. 

“Chia đôi.”

Con chó khựng lại, như không ngờ sẽ được chia. Nó liếc mẩu bánh, lại ngẩng lên nhìn An. Đuôi nó vẫy nhanh hơn, thân hơi rung. Nó khẽ ngậm lấy phần mình, lùi một chút rồi mới nhai.

An cắn phần còn lại. Bánh mì đã nguội, vỏ dai, ruột khô khốc, mùi bơ nhàn nhạt. Nhưng với cậu, đây là thứ tử tế nhất được ăn trong mấy ngày qua.

“Cảm ơn nhé.”

Cậu nói nhỏ.

Con chó ngẩng phắt đầu, tai nhúc nhích như nghe hiểu.

Ở sau đôi mắt chó, một tầng ý thức khác đang chuyển động.

Vô Tâm nhớ tới lúc hắn bị đuổi ra khỏi nhà, nằm bẹp trong vũng bùn lạnh. Trời đổ mưa, y phục ướt sũng, đói đến mức ruột như xoắn vào nhau, tay chân tê dại.

Ngay lúc đó, An đã chìa ra trước mặt hắn một cái bánh bao. Vỏ trắng muốt, hãy còn bốc khói nghi ngút. Nhân thịt heo đầy ắp, nước sốt sền sệt, mùi thơm lan ra, chỉ nhìn thôi đã rớt nước miếng.

"Ăn đi. Ta mua dư." 

Cái bánh bao ấy là thứ ngon nhất hắn từng được ăn trong đời.

Còn bây giờ, thứ đầu tiên Phạm Vô Tâm có thể tặng lại cho Trần Minh An sau khi xuyên tới thế giới này chỉ là một mẩu bánh mì khô khốc, không nhân, không thịt. Là thứ người ta tiện tay bố thí cho một con chó biết vẫy đuôi, biết đứng bằng hai chân, quay vài vòng mua vui.

Miệng chó vốn dĩ không sạch sẽ. Hơi thở nồng, lưỡi đầy mùi tanh. Vậy mà An vẫn chẳng hề câu nệ. Rốt cuộc, cậu đã khổ đến mức nào, để ngay cả thứ từng bị một con chó ngậm trong miệng cũng có thể nhận lấy, coi như bữa chiều?

Một cảm giác nhói buốt đột ngột dâng lên trong lồng ngực. Không rõ từ đâu, cũng chẳng rõ vì sao, chỉ biết hít vào thì khó, thở ra thì nghẹn. 

Vô Tâm sững lại.

"Con chó này bị bệnh à? Vì sao ta lại thấy đau như thế?"

Hệ thống quét qua thân thể con chó cỏ một lượt, rất nhanh cho ra kết luận. 

"Suy dinh dưỡng nhẹ, trong bụng có ít giun sán. Không có vấn đề gì nghiêm trọng."

Nó dừng lại một nhịp, như đang xử lý dữ liệu.

"Vấn đề có lẽ không nằm ở thân thể này mà là ở ngươi. Ngươi đang cảm thấy đau lòng."

Vô Tâm im lặng. Quả nhiên, làm chó chẳng có gì tốt. Một kẻ vốn không có trái tim như hắn, vậy mà lại biết đau lòng.

Những ngày sau đó, Vô Tâm cứ lẽo đẽo đi theo An, khi thì bầu bạn khi thì tiếp tế đồ ăn. Hắn có thể cảm nhận sự lạnh nhạt và ác ý của người khác đối với cậu, tựa như cậu là một thứ bệnh dịch gì đó ghê tởm lắm. Nếu còn là Ma Vương, hắn đã cho chúng lần lượt nếm đủ mọi loại tra tấn, xác ném cho thú hoang, hồn nhốt vào trận pháp. Để xem còn ai dám cô lập và bắt nạt An nữa. Tiếc là hiện tại hắn chỉ là một con chó.

Buổi chiều hôm đó, hành lang trước giảng đường bỗng ồn ào.

Sinh viên tụm năm tụm ba, cười nói. An ôm cặp, kẹp cuốn vở ôn tập, cúi đầu định len qua.

“Ê, cho xem ghi chép cái.”

Một thằng giơ tay chặn.

An vừa mở miệng:

“Tao còn phải…”

Cuốn vở đã bị giật khỏi tay.

“Để đây. Xíu trả.”

Thằng kia nói rất thoải mái, vừa nói vừa bật cười, quăng quật cuốn vở như đồ chơi.

Một đứa khác huých vai An. 

“Nghe bảo mày làm báo cáo cho nhóm E đúng không? Tối nhớ gửi file sớm. Tao còn đổi tên.”

Vai An bị đẩy mạnh, lưng va vào tường. Lồng ngực vốn đã không ổn, bị chấn động một cái, tim lập tức loạn nhịp. Cậu hít sâu, tầm mắt thoáng tối lại, tai ù đi, chỉ nghe loáng thoáng tiếng cười và tiếng lật giấy soàn soạt.

“Ê, coi chữ nó. Ngăn nắp ghê.”

“Muốn qua môn thì bám lấy nó. Chỉ mong nó đừng lăn đùng ra chết giữa kỳ là được.”

An đưa tay ra, cố giữ bình tĩnh.

“Trả lại cho tao. Không tao không khách sáo đâu.”

“Rồi trả. Đang xem mà, làm gì căng.”

Đứa kia phẩy tay, coi lời cậu như gió thoảng qua tai.

Cách đó không xa, sau một bụi cây thấp ở góc sân, con chó vàng nằm lim dim chờ cậu tan hoc. Đến khi nghe tiếng "trả lại cho tao" quen thuộc kia vang lên, nó lập tức mở mắt.

Đôi mắt chó nhìn xuyên qua kẽ lá, thấy rõ cảnh Minh An bị đẩy vào tường, tay vẫn chìa ra, cố giành lại cuốn vở vốn là của mình. Còn đám người kia thì cười cợt, ném cuốn vở qua lại như trò chơi.

Máu trong đầu nó sôi lên ùng ục như dung nham, chỉ chực phun trào.

Con chó đứng bật dậy, lông gáy dựng đứng, thân hình căng cứng, đồng tử giãn ra vì kích động. Đến khi đứa cầm vở quay lưng lại, nghênh ngang bước đi, Vô Tâm phóng ra như một mũi tên.

Hắn táp thẳng vào bắp chân thằng đang cầm vở, răng cắm xuyên qua lớp vải quần thể thao, chạm vào da thịt bên dưới.

"Aaa! Con chó điên!"

Nó gào lên, chân giật mạnh, vung đạp loạn xạ.

Con chó vàng gầm gừ, hàm răng tuy nhỏ nhưng lực cắn như kẹp sắt. Vô Tâm nghiến chặt răng, quay đầu sang một bên, kéo mạnh. Mùi máu tanh ngọt lập tức tràn đầy khoang miệng, bắp chân đối phương bị xé một đường, da rách toạc, nó hét lên một tiếng thảm thiết. Cuốn vở tuột khỏi tay, văng xuống nền gạch đầy bụi, trượt một đoạn rồi dừng lại ngay gần chân An.


Hắn nhả bắp chân đang chảy máu ra, quay ngoắt đầu, bọt máu văng theo từng tiếng sủa đầy hung ác. Con chó lao về phía đám còn lại, cắn loạn xạ.

Giết chúng mày.

Giết hết chúng mày.

Trong đầu hắn là tiếng gào điên dại, không phải tiếng chó sủa, mà là giọng nói của Ma Vương đầm đìa phẫn uất. 

Đó là ân nhân của ta.

Là người mà ta nâng niu trong lòng bàn tay, ngay cả câu thô tục cũng không nỡ thốt ra.

Chúng mày dám động vào?

Lột da. Xẻ thịt. Ăn gan. Uống máu. Khiến các ngươi chết không toàn thây. Đánh cho các ngươi hồn phi phách tán, vĩnh viễn không thể siêu sinh. 

Hai mắt con chó đỏ ngầu, có một luồng sát ý đang bốc lên phủ kín tròng mắt. Ma khí vốn quen phá núi xẻ sông giờ bị nhốt trong một thân xác yếu ớt, va đập dữ dội đến mức gần như muốn nổ tung từ bên trong.

Đau đớn từ xương rạn, từ gân thịt rách toạc không khiến hắn chùn bước. Trái lại, mùi tanh của máu trong miệng lại kích thích bản năng hung bạo đến cực hạn. Hơi thở Vô Tâm nặng nề, gấp gáp. Mỗi lần nhe răng là một lần sát khí trào ra.

Từng sợi cơ trên người hắn như căng hết cỡ, máu trong miệng, mùi rỉ sắt tanh nồng, tiếng la hét hỗn loạn xung quanh, tất cả hòa vào nhau, khiến hắn chỉ muốn cắn sâu hơn, cắn đến khi nghe thấy tiếng xương gãy, đến khi những tiếng cười nhạo kia vĩnh viễn im bặt.

“Con chó mất dạy!”

Một đứa hét lên, đá thẳng vào mạn sườn Vô Tâm.

Cú đá mạnh làm cả thân chó văng ra xa, đập vào bức tường đối diện. Một cú đá khác giáng xuống, lần này trúng vào bụng hắn. Đau nhói như thể nội tạng vỡ nát. Tứ chi run lẩy bẩy, thân thể nhỏ xíu co quắp lại.

"Đừng..." 

An hoảng hốt nhào tới, tim đau thắt lại.

"Đừng đá nữa! Nó chỉ là một con chó hoang thôi. Đừng chấp nhặt với nó."

Đám kia nhìn cậu, lại nhìn con chó, hừ mũi.

"Chó hoang cắn người là phải đánh cho nó biết điều chứ. Mày bênh nó làm gì?”

"Mày cũng biết nó là chó hoang? Nếu trên người nó có bệnh dại thì mày tiêu đời rồi."

An gào lên, dùng toàn bộ thân thể để che chắn cho con chó. 

Thằng bị cắn đầu tiên lập tức mặt cắt không còn một giọt máu.

"Mẹ kiếp, đi thôi chúng mày. Tao đéo muốn bị dại đâu."

"Chết rồi. Tao cũng vừa mới bị cắn.”

Cả lũ bị câu nói của An dọa sợ, lập tức ba chân bốn cẳng chạy mất.

An quỳ sụp xuống cạnh nó. Con chó nằm nghiêng trên nền gạch, lông hai bên sườn dính bụi, nhiều chỗ bầm dập, khóe miệng chảy ra một ít máu tươi. 

"Mày ngốc quá." 

Minh An thì thầm, tay run run chạm vào đầu nó. Da dưới lớp lông nóng hổi, mồ hôi cậu cũng nóng, dính vào nhau, ẩm ướt.

Vô Tâm mở mắt, nhìn cậu. Đôi mắt chó bình thường vẫn có chút lanh lợi, lúc này lại yên tĩnh đến lạ. Hắn dùng chút sức còn lại, đẩy nhẹ đầu vào lòng bàn tay cậu, giống như muốn nói: ta không sao, đừng lo.

Cuộc đời của Vô Tâm đã trải qua vô số lần nhục nhã. Nhưng hắn chưa bao giờ cảm thấy thù hận, đau đớn và giận dữ như lúc này.

Vô Tâm biết chỉ cần có một phần mười sức mạnh nguyên thủy của mình là đủ cho đám kia quỳ xuống lê lết xin tha. Hắn từng một mình chống cả vạn quân. Vậy mà giờ, Vô Tâm lại không bảo vệ nổi người quan trọng với hắn.

An hít sâu mấy lần, cố nén cơn choáng, rồi cúi xuống bế hắn lên. Thân chó không lớn, nhưng đối với một người tim yếu vừa bị đẩy vào tường, mỗi bước đi đều nặng như đeo đá. 

“Chúng ta... đi khám cho mày trước.”

Cậu cúi đầu nói nhỏ, giọng nghe cũng mệt mỏi. 

"Ráng chịu chút nha."

Phòng khám thú y chỉ cách trường đại học mấy con phố. Biển hiệu màu xanh lá, cửa kính trong suốt, bên trong sáng đèn, mùi thuốc sát trùng trộn với mùi lông thú. 

Cô y tá trực quầy ngẩng lên. Thấy một cậu sinh viên áo khoác mỏng, sắc mặt trắng bệch, trong tay ôm một con chó vàng bẩn thỉu, chân treo lơ lửng, lông bên hông dính máu, cô hơi giật mình.

"Chó của em bị sao vậy?" 

Cô bước tới, cẩn thận xem xét. 

"Bị người ta đá.Chắc là gãy xương. Chị có thể giúp khám cho nó được không ạ?"

Cô y tá sờ nhẹ lên hông và chân con chó, nó rít lên một tiếng nhỏ, thân co lại, rõ ràng rất đau.

Cô chau mày.

"Có vẻ chấn thương khá nặng. Phải chụp X-quang mới biết rõ. Có khi phải bó bột, tiêm giảm đau, thêm thuốc uống."

Cô nói xong, quay lại lấy tờ bảng giá đơn giản treo sau quầy, đưa cho Minh An xem.

Mắt cậu lia qua các con số: phí khám, phí chụp phim, thuốc men... Cậu không có nhiều tiền như thế.

Tim An chùng xuống, cảm thấy vô cùng xót xa.

Cậu sờ túi, chỉ có mấy tờ tiền lẻ để dành ăn qua vài ngày. Trong thẻ lại càng không còn bao nhiêu sau khi trả tiền thuốc kỳ trước. Đầu óc An quay cuồng.

"Có cách nào... chữa trước, còn tiền để sau không ạ? Em sẽ cố trả..."

Nói đến cuối câu, ngay cả bản thân An cũng thấy giọng mình yếu ớt, không thực tế.

Cô y tá nhìn cậu, lại nhìn con chó. Cuối cùng chỉ có thể lắc đầu, giọng dịu đi nhưng vẫn bất lực. 

“Bọn chị là phòng khám tư, không làm ghi nợ được em ạ. Nếu không đóng tiền trước, bác sĩ sẽ không bắt đầu điều trị. Em thử hỏi mấy chỗ cứu hộ miễn phí xem.”

Câu “mời đi chỗ khác” không nói thẳng, nhưng đủ rõ ràng. 

An mím môi, cúi đầu. 

“Em hiểu rồi. Xin lỗi đã làm phiền.”

Cậu quay người ôm con chó đi.

Cô y tá nhìn theo bóng cậu đi được vài bước, trong lòng không nỡ. Cô lục ngăn kéo, lấy ra một túi nhỏ băng gạc và vài miếng dán giảm đau loại dùng ngoài, gọi với theo.

“Em ơi!”

An dừng lại.

Cô dúi gói đồ vào tay cậu.

“Cái này miễn phí. Em lau sạch rồi băng tạm cho nó, đừng để nó nằm trên nền đất bẩn.”

An ngẩn ra, rồi cúi đầu thật thấp.

“Em cảm ơn chị. Cảm ơn chị nhiều lắm.”

Gần đó có một công viên nhỏ, chỉ là dải cỏ và mấy hàng ghế cũ, thêm sân chơi trẻ em với cái cầu trượt đã bong sơn. Cậu chọn một ghế đá khuất sau mấy bụi cây, đặt con chó xuống.

"Nằm đây một chút nha. Để tao nghĩ cách kiếm đồ ăn với thuốc men cho mày ."

Vô Tâm không rõ bản thân ngất đi lúc nào. Chỉ biết khi tỉnh lại, An đã chẳng còn bên cạnh. Con chó khập khiễng đi ra khỏi cổng công viên, ngoái nhìn con đường dẫn về khu ký túc xá, rồi quay sang phía dãy cửa hàng.
Ngay lúc đó, có tiếng máy xe từ xa vọng lại. Tiếng pô xe Exciter nổ giòn tan, càng lúc càng gần. 

"Chỗ này lúc nào cũng có chó hoang, tha hồ bắt." 

Một giọng đàn ông trẻ nói đầy phấn khích.

"Lần trước tao thấy con vàng vàng cũng tạm được.”

Vô Tâm dựng tai lên nghe. 
Hệ thống đột nhiên đổi giọng, nghiêm túc hiếm thấy. 

"Cẩn thận trộm chó!"

Vô Tâm còn chưa hiểu trộm chó là cái gì thì một vòng dây thòng lọng đã vung tới, siết chặt quanh cổ.

Hắn bị kéo bật dậy, bốn chân rời khỏi mặt đất, cổ họng bị bóp nghẹt. Vô Tâm giãy giụa theo bản năng, chân vung loạn xạ trong không khí nhưng không bấu được cái gì.

"Đó! Con này nè!"

Không khí không vào được phổi. Cổ họng cháy rát, tầm mắt tối dần. 

Ngay cả khi đã bị đưa vào lò mổ, bản năng sinh tồn khiến con chó sợ hãi thì ý thức của Mà Vương bên trong chỉ có một suy nghĩ duy nhất:

Ta phải quay lại chỗ đó.
Ta còn chưa bảo vệ được cậu ấy.

Máu dồn lên đỉnh đầu. Không gian tinh thần của hắn dù đang ở trong thân chó, cũng run lên. Oán khí nhanh chóng cuộn thành một khối đen đặc trong lồng ngực vốn đã trống rỗng từ lâu, không có chỗ nào thoát ra, chỉ còn cách dồn lại, ép sâu hơn vào một điểm duy nhất.

Nếu còn cơ hội nữa, dù là thân xác gì, dù ở thế giới nào, hắn cũng sẽ không để bất cứ ai tổn thương Trần Minh An một lần nữa.

Hệ thống thì thào trong đầu, giọng như vang từ nơi rất xa.

Ý chí bảo hộ đối tượng "Trần Minh An" đang tăng lên. Oán khí liên kết với tuyến nhân vật phản diện: hoàn tất.

0

Bình luận

Honeybee

Honeybee

Khổ thân...

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này