(BL) Sau Khi Ác Quỷ Được Cứu Rỗi
Định nghĩa của quái vật
| Tiếng chuông báo hiệu tiết sinh hoạt lớp vang lên. Cô chủ nhiệm với nụ cười được lập trình sẵn trên môi nhanh chóng bước ra khỏi cửa sau khi dặn dò các học sinh phải luôn giữ vững tinh thần đoàn kết và tích cực. Bóng cô vừa khuất, Dương đã đứng dậy. Cậu ta bước lên bục giảng một cách đầy tự tin. “Để xua tan căng thẳng học tập và gắn kết tinh thần tập thể, mình đề xuất cả lớp cùng chơi một trò chơi vận động nhỏ. Nào, mời người bạn đặc biệt của chúng ta lên đây.” Dương chỉ tay về phía góc cuối lớp - nơi từ đầu đến giờ chỉ là một khoảng không trống rỗng, bụi bặm chẳng ai buồn liếc mắt tới. Một bóng đen từ từ tách ra khỏi bức tường, hiện hình rõ rệt. Cả An và Vô Tâm đều sững sờ. Họ đã ngồi ở đây cả buổi sáng nhưng chưa từng cảm nhận được sự tồn tại của thứ này. Đó là một thực thể dị dạng với cái cổ gãy gập sang một bên, đầu nghẹo xuống vai trái. Toàn bộ gương mặt trơn láng, không có ngũ quan, liên tục rỉ ra thứ chất lỏng sền sệt như mực tàu, nhỏ tong tỏng xuống sàn nhà. Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài gớm ghiếc, hung tợn của một con quái vật bước ra từ phim kinh dị, cử chỉ của nó lại toát lên sự hèn mọn đến thảm hại. Quái vật không gầm gừ hay tấn công. Nó co rúm người lại, hai vai run bần bật như cầy sấy. Khi nghe tiếng Dương gọi, quái vật lê bước chân nặng nề, xiêu vẹo đi lên bục giảng, cái đầu gãy gật gù theo từng nhịp bước. Đứng trước mặt Dương - người nhỏ bé hơn nó rất nhiều, con quái vật ấy lại khúm núm cúi đầu, hai tay vặn vẹo đan vào nhau, toát lên vẻ sợ sệt và phục tùng tuyệt đối. “Trò chơi của chúng ta tên là ‘Ném bóng trúng đích.’” Dương cười tươi rói, nhặt một cái thùng rác nhựa màu xanh ở góc phòng, thản nhiên úp ngược lên cái đầu đang nghẹo sang một bên của quái vật. “Luật chơi rất đơn giản: Minh sẽ là cái rổ, còn chúng ta là những vận động viên ném bóng.” Minh đứng yên chịu trận, chiếc thùng rác che khuất đi khuôn mặt chảy mực, chỉ còn lại tấm lưng gầy gò đang run lên từng đợt. “Bắt đầu nào!” Ban đầu, các bạn học chỉ vo tròn những tờ giấy nháp, cười khúc khích rồi ném nhẹ về phía bục giảng. Chúng đập bộp cái vào người Minh rồi rơi xuống. Không có đau đớn gì, chỉ có tiếng cười đùa giòn giã của “trò chơi tập thể”. An và Vô Tâm bị trói buộc bởi Quy tắc số 11: Không được từ chối tham gia trò chơi tập thể, miễn cưỡng vo giấy ném theo. Họ chẳng định manh động khi chưa nắm rõ tình hình. Nhưng rồi, không khí trong lớp bắt đầu thay đổi. Sự hưng phấn của đám đông leo thang một cách chóng mặt. “Ném giấy chán quá, nhẹ hều à!” Một nam sinh hét lên. “Dùng cái này đi!” Cục giấy được thay thế bằng những cây bút bi vỏ nhựa cứng, rồi đến những chiếc thước kẻ sắc cạnh. Cốp! Cạch! Tiếng đồ vật va vào chiếc thùng rác nhựa liên tiếp vang lên. Minh lảo đảo, hai tay ôm lấy đầu, tiếng rên rỉ ư ử phát ra từ trong thùng rác nghe vô cùng tội nghiệp. Cậu ta dường như phải cố gắng lắm mới giữ được thăng bằng. Dương đứng bên cạnh vỗ tay cổ vũ. “Cố lên! Ai ném trúng đầu được cộng 10 điểm!” Sự tàn nhẫn được hợp thức hóa bằng điểm số. Những cuốn sách giáo khoa dày cộp, những hộp bút sắt, thậm chí cả cuốn từ điển Anh Việt nặng trịch bắt đầu bay vèo vèo trong không khí. Bốp! Một cuốn sách dày đập mạnh vào ngực Minh. Cú va chạm mạnh đến mức khiến cậu ta ngã khuỵu xuống, chất lỏng màu đen từ trong thùng rác trào ra lênh láng, nhuộm đen cả bục giảng. Nhưng Minh vẫn không dám bỏ chạy, cậu ta cố gắng gượng dậy, tiếp tục làm bia tập ném trong sự hả hê của cả lớp. An ngồi dưới, hai tay nắm chặt mép bàn đến trắng bệch. Cảnh tượng trước mắt như một cuốn phim tua chậm, chồng chéo lên những ký ức đen tối nhất trong quá khứ của cậu. An nhớ lại những ngày tháng bị nhốt trong nhà vệ sinh, bị trấn lột tiền ăn sáng, bị hất nước bẩn lên người... Những gì Minh đang chịu đựng còn kinh khủng hơn gấp trăm lần. Cậu ta không còn được coi là con người nữa. Minh bị biến thành một món đồ chơi để xả stress, một cái thùng rác đúng nghĩa đen. Sự đồng cảm và nỗi đau xé toạc lý trí của An. Những quy tắc sinh tồn, sự cảnh báo của Vô Tâm, tất cả đều bị lu mờ trước cơn giận dữ đang phun trào như dung nham núi lửa. “Đừng ném nữa... Các người đang làm đau cậu ấy…” An lẩm bẩm, hơi thở dồn dập. Một chiếc ghế nhựa được ai đó ném lên, đập mạnh xuống vai phải của Minh. Âm thanh xương gãy giòn tan vang lên giữa những tràng hú hét man rợ. “ĐỦ RỒI!!!” An chẳng thể kìm nén được nữa, tiếng hét xé toạc bầu không khí ồn ào. Cậu bật dậy khỏi ghế, lao nhanh như một mũi tên lên bục giảng. An dang rộng hai tay, đứng chắn trước mặt Minh, dùng tấm thân nhỏ bé của mình để hứng trọn những cuốn sách, cây bút đang bay tới. “Dừng lại! Các người điên hết rồi sao? Cậu ấy là bạn học của các người cơ mà!” An gào lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn sự phẫn nộ và bi thương. Thời gian như ngưng đọng lại trong tích tắc. Dương nhìn An, nụ cười trên môi tắt ngấm, thay vào đó là một ánh nhìn lạnh lẽo vô cảm. Cậu chưa kịp phản ứng thì một lực vô hình sắc lẹm đã quét ngang qua cổ họng. Máu tươi phun trào, nhuộm đỏ cả chiếc áo sơ mi trắng. An trố mắt nhìn về phía trước, tay ôm lấy cổ họng đang rách toạc, không thể thốt nên lời nào. Cơ thể cậu lảo đảo rồi ngã gục xuống ngay dưới chân con quái vật mà cậu vừa cố gắng bảo vệ. An giật mình mở mắt, phổi cậu căng lên hớp lấy từng ngụm không khí như người vừa chết đuối vớ được cọc. Cảm giác lưỡi dao cắt qua yết hầu vẫn còn chân thực đến mức An phải đưa tay lên sờ cổ mình liên tục. Da thịt cậu vẫn nguyên vẹn nhưng cơn đau thì nóng rát. Vô Tâm vòng tay siết chặt lấy An, đôi mắt đỏ rực tràn đầy ân hận. “Xin lỗi, là ta sơ suất. Ta đã không kịp ngăn cản quy tắc vận hành.” An lắc đầu, cố gắng điều chỉnh nhịp thở, bàn tay cậu nắm lấy vạt áo Vô Tâm trấn an. “Không sao, là em hành động khinh suất. Em đã để cảm xúc chi phối quá nhiều nên mới rơi vào bẫy của chúng.” Vô Tâm xoa nhẹ mái tóc mềm của An, ánh mắt hắn dần trở nên sắc bén và lạnh lẽo hơn. “Cách làm của em rất dũng cảm, An à. Nhưng nó quá ôn hòa. Muốn đối phó với ác quỷ khoác da người, em không thể dùng đạo đức của con người để cảm hóa chúng. Em phải dùng chính lý lẽ của ác quỷ để bẻ gãy chúng.” Màn kịch cũ được tua lại không sai một li. Khi Dương cầm chiếc thùng rác định chụp lên đầu Minh, Vô Tâm đã đứng dậy. Hắn thong thả bước lên bục giảng, trên môi nở một nụ cười còn rạng rỡ và thân thiện hơn cả cậu ta. Vô Tâm nhẹ nhàng gạt tay Dương ra, rồi thản nhiên đứng chắn trước mặt Minh. Dương sầm mặt, ánh mắt nheo lại đầy sự đe dọa. “Cậu làm gì đấy? Định chống đối hoạt động tập thể, phá vỡ sự đoàn kết của lớp à?” Vô Tâm nhún vai, giọng điệu nhẹ tênh như thể đang nhắc nhở một người bạn đãng trí. “Lớp trưởng bình tĩnh nào, trò chơi hay đấy chứ. Nhưng hình như cậu hào hứng quá nên quên mất Nội quy số 13 rồi: Bảo vệ bạn học bằng mọi giá và tiêu diệt quái vật.” Ngay khi Vô Tâm dứt lời, An cũng lao lên bục giảng. Cậu chạy đến bên cạnh Minh - con quái vật đang run rẩy với chất lỏng đen ngòm chảy ròng ròng. An dang tay ôm chầm lấy cánh tay khẳng khiu, nhớp nháp của cậu ta, cọ mặt vào vai áo bẩn thỉu ấy một cách đầy thân thiết. “Đúng vậy.” An nói, giọng to và rõ ràng, ánh mắt kiên định quét qua cả lớp. “Minh là bạn học của chúng mình mà. Chúng mình đang bảo vệ bạn học, tuân thủ tuyệt đối nội quy nhà trường.” Dương bật cười khinh khỉnh rồi chỉ thẳng tay vào mặt Minh, nơi những dòng mực đen đang nhỏ xuống sàn. “Mày mù à? Hay đầu óc có vấn đề? Nhìn kỹ nó đi! Cái cổ gãy gập, mặt không có ngũ quan, người thì chảy nước đen sì. Hình dạng gớm ghiếc, không ra người ra ngợm thế kia mà gọi là bạn học à? Nó chính là quái vật! Tao đang rủ cả lớp tiêu diệt quái vật để bảo vệ mọi người đấy chứ!” Vô Tâm không hề phủ nhận sự dị dạng của Minh. Hắn chỉ khẽ nghiêng đầu, đôi mắt màu hồng ngọc chậm rãi lướt qua từng khuôn mặt đang ngồi dưới lớp. Ánh nhìn của hắn như một lưỡi dao mổ xẻ, lột trần từng khiếm khuyết nhỏ nhất mà người ta cố tình che giấu. Hắn dừng mắt lại ở Trang, người ngồi bàn đầu vẫn luôn dùng tóc mái che đi một bên mặt. “Nếu cứ xấu xí, khác người thì bị gọi là quái vật…” Vô Tâm chép miệng, giọng điệu đầy vẻ tiếc nuối. “Vậy vết bớt đỏ lòm trên mặt bạn Trang đây có được tính là dấu hiệu của quái vật không nhỉ? Trông nó cũng đâu có giống người bình thường?” Trang giật thót mình, mặt cắt không còn giọt máu, vội vã lấy tay che kín vết bớt, co rúm người lại vì sợ hãi. Hắn không dừng lại. Ngón tay thon dài của Vô Tâm chuyển hướng sang Nam đang ngồi cuối lớp. “Còn cậu nữa, cơ thể phình to dị thường, chiếm diện tích bằng hai người khác cộng lại. Da thịt núng nính, mồ hôi nhễ nhại... Chà, đây chắc chắn là một con quái vật khổng lồ trà trộn vào lớp ta rồi?” Nam tái mét mặt mày, mồ hôi túa ra như tắm, cúi gằm mặt xuống bàn, không dám thở mạnh. Cuối cùng, ánh mắt Vô Tâm dừng lại ở Chi - cô lớp phó đang đứng cạnh Dương. Hắn nheo mắt như đang soi một vật mẫu thí nghiệm. “Răng khểnh mọc chìa ra ngoài? Hai mắt không cân xứng, bên to bên nhỏ? Chà, tiêu chuẩn quái vật của lớp trưởng Dương rộng thật đấy. Nếu cứ chiếu theo quy chuẩn hoàn hảo của cậu, thì cái lớp này chắc quá nửa sĩ số sẽ bị tiêu diệt mất thôi.” Những lời cay nghiệt mỉa mai này lan ra nhanh như đám cháy rừng. Cả lớp bắt đầu xôn xao, những ánh mắt nhìn nhau không còn là sự đồng lõa nữa mà chuyển thành sự nghi kỵ và hoang mang tột độ. Ai cũng có khiếm khuyết, ai cũng có điểm khác biệt. Nếu định nghĩa quái vật của Dương được chấp nhận, thì bất cứ ai trong số họ cũng có thể trở thành nạn nhân kế tiếp bị ném vào giữa vòng tròn cho thú dữ xâu xé. Sự đoàn kết giả tạo mà cậu ta dày công xây dựng bắt đầu xuất hiện những vết nứt toác. Thấy thời cơ đã chín muồi, Vô Tâm bước lên một bước, cao giọng dõng dạc, giọng nói đầy uy lực vang vọng khắp phòng học. “Thưa các bạn học sinh thân mến! Đúng là hiện tại đang có quái vật trà trộn vào lớp học của chúng ta. Lớp trưởng luôn miệng nói rằng Minh là quái vật, và dựa vào đó để kêu gọi mọi người xét xử, đày đọa cậu ấy như cách người ta cáo buộc phù thủy thời trung cổ.” Hắn dừng lại một nhịp, quan sát biểu cảm của từng người, rồi mỉm cười đầy ẩn ý. “Nhưng các bạn hãy dùng cái đầu thông minh của mình để suy nghĩ xem: Có con quái vật nào lại ngoan ngoãn đứng im chịu trận, để mặc cho các bạn ném đồ vào người mà không hề phản kháng không? Trong tất cả các bộ phim kinh dị hay truyện ma mà chúng ta từng xem, quái vật là loài khát máu, những kẻ dám tấn công nó đều sẽ bị xé xác trong nháy mắt. Chẳng phải sao?” Vô Tâm đưa tay về phía sau, nơi An vẫn đang ôm chặt lấy Minh. “Bạn Minh đây tuy hình thể có chút khác biệt nhưng cậu ấy không hề làm gì tồi tệ cả. Thậm chí cậu ấy còn vô cùng cam chịu, hiền lành đến mức đáng thương. Các bạn hãy nhìn xem, Minh có tấn công An không?” Cả lớp đồng loạt nhìn lên. Hình ảnh đập vào mắt họ là sự tương phản chấn động: An, một học sinh mặt mũi hiền lành, sạch sẽ, thơm tho đang ôm chặt lấy cánh tay nhớp nháp mực đen của “con quái vật”. Minh đứng đó, cái đầu gãy gật gù, dù mực đen có dính sang áo An, cậu ta vẫn đứng yên như tượng, không hề có bất kỳ hành động hung hãn hay nhe nanh múa vuốt nào. Thậm chí, nếu nhìn kỹ, người ta còn thấy cơ thể quái vật ấy đang run lên... vì sợ. “Một con quái vật biết sợ hãi, biết chịu đau và để yên cho con người ôm ấp…” Vô Tâm hạ giọng, âm thanh như lời thì thầm của quỷ dữ len lỏi vào tâm trí mọi người. “Thì liệu có phải là quái vật không? Ngược lại, kẻ đang đứng kia, dùng quyền lực và lời lẽ dối trá để kích động bạo lực là có âm mưu gì? Có thật là vì lợi ích của tập thể không?” Câu hỏi bỏ ngỏ của Vô Tâm khiến không khí trong lớp học đông cứng lại. Mọi ánh mắt nghi ngờ từ từ chuyển về phía Dương. “Chúng mày bị ngu à? Mắt chúng mày để đâu hết rồi? Nhìn cái hình dạng quái dị, gớm ghiếc kia xem! Chỗ nào giống con người? Chỗ nào giống bạn học của chúng mày chứ?” Nhận thấy bầu không khí trong lớp đang đảo chiều, những ánh mắt từng ngưỡng mộ phục tùng giờ chuyển sang nghi hoặc, Dương bắt đầu hoảng loạn. Sự điềm tĩnh giả tạo của một lớp trưởng mẫu mực vỡ vụn, thay vào đó là cơn giận dữ điên cuồng. Cậu ta gào thét, tay chân múa may loạn xạ như muốn xua tan đi sự nghi ngờ đang bủa vây lấy mình. “Chúng mày quên rồi sao? Lý do đầu tiên chúng ta thống nhất loại bỏ thằng Minh là vì nó vi phạm Quy tắc số 1! Bộc lộ cảm xúc tiêu cực! Lúc nào nó cũng mặt ủ mày chau, buồn bã như nhà có tang. Nó khóc lóc, nó rên rỉ, nó mang đến vận xui! Nó gây ảnh hưởng xấu đến tinh thần lạc quan của tập thể lớp! Chỉ có quái vật mới mang tới cái năng lượng chết chóc đấy. Thế nên chúng ta phải đày đọa nó, phải loại bỏ nó để thanh lọc lớp học. Chúng ta đã thống nhất từ đầu mà!” Dương thở hồng hộc, chỉ tay vào từng người một, giọng lạc đi vì tức tối. “Chúng mày chỉ vì mấy lời ba xàm bá láp của thằng học sinh mới chuyển đến mà dám nghi ngờ tao à? Tao là lớp trưởng đấy.” Thế nhưng, đáp lại sự gào thét ấy là những bước chân lùi lại đầy cảnh giác. Các học sinh bắt đầu co cụm vào nhau, nhìn Dương như nhìn một kẻ xa lạ. Sự bất lực khi mất đi quyền kiểm soát khiến con thú trong người cậu ta xổng chuồng. “Mẹ kiếp! Lũ chúng mày ngu như chó!” Dương chửi thề, đạp mạnh vào bàn giáo viên, tiếng rầm chát chúa vang lên khiến cả lớp giật bắn mình. Chính lúc này, Vô Tâm thong thả bước lên một bước, phá vỡ bầu không khí căng thẳng bằng giọng điệu của một nhà giáo dục đang kiên nhẫn giảng bài cho trẻ nhỏ. “Có vẻ lớp trưởng và các bạn đây có chút hiểu lầm về mặt định nghĩa. Để tôi mở mang kiến thức cho cả lớp nhé.” Hắn dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua từng khuôn mặt ngơ ngác. “Cảm xúc tiêu cực không chỉ gói gọn trong u buồn, tuyệt vọng, hay sợ hãi đâu. Nó còn bao gồm cả giận dữ, ghen tị và thù hận nữa.” Câu nói của Vô Tâm như một chiếc chìa tra vào ổ khóa rỉ sét trong não bộ của các thành viên lớp 11A3. Những học sinh này, vốn dĩ hành động dập khuôn y hệt NPC trong trò chơi bỗng chốc bừng tỉnh. Ánh mắt họ lóe lên tia sáng của sự nhận thức. “Đúng rồi!” Một học sinh cuối lớp đập tay xuống bàn cái bốp, gật gù liên tục. “Trước đây nghe cô tư vấn viên tâm lý nói rồi mà. Cảm xúc tiêu cực là những trạng thái tâm lý khó chịu, đau khổ, buồn bã, giận dữ, sợ hãi, ghen tị, lo âu, và tuyệt vọng, nảy sinh khi đối mặt với khó khăn, thất bại hoặc tình huống trái mong muốn.” “Lớp trưởng đang giận dữ…” Một người khác lẩm bẩm. “Đó là cảm xúc tiêu cực.” Thấy tình thế hoàn toàn mất kiểm soát, Dương điên tiết lao về phía Vô Tâm, định tung nắm đấm. “Mày câm mồm! Mày là thằng phá hoại!” Nhưng Vô Tâm chỉ nhẹ nhàng nghiêng người né tránh. Hắn nhanh như cắt rút từ trong hộc bàn gần đó ra một chiếc gương cầm tay và giơ thẳng lên trước mặt Dương. “Cậu nói Minh là quái vật vì vẻ ngoài? Nhưng hãy nhìn lại mình đi Dương.” Cậu ta khựng lại. Hình ảnh phản chiếu trong gương đập thẳng vào mắt Dương, trần trụi và tàn nhẫn. Trong gương không phải là chàng lớp trưởng thư sinh, sáng láng mọi ngày. Ở đó là một sinh vật đang méo mó vì cơn thịnh nộ. Khuôn mặt cậu ta đỏ gay, gân cổ nổi lên chằng chịt như những con giun đất đang bò dưới lớp da. Đôi mắt trợn trừng vằn lên những tia máu đỏ lòm, nước miếng bắn ra tung tóe khi cậu ta gào thét vào mặt Vô Tâm. Trông gớm ghiếc và bẩn thỉu vô cùng. “Mày câm mồm! Tao là lớp trưởng! Tao là luật lệ ở cái lớp này! Tao bảo nó là quái vật thì nó là quái vật! Mày là cái thá gì mà dám dạy đời tao!” Dương gào lên với cái bóng trong gương, nhưng càng gào, hình ảnh phản chiếu càng trở nên vặn vẹo. Vô Tâm đứng bên cạnh, không hề dùng chút ma pháp hay ảo ảnh nào. Hắn chỉ đơn giản là một người dẫn đường, chỉ tay vào “tác phẩm” do chính Dương tạo ra. “Các cậu nhìn xem.” Vô Tâm lạnh lùng nhận xét. “Khuôn mặt nhăn nhúm, méo mó vì giận dữ. Đôi mắt hằn học muốn ăn tươi nuốt sống người khác. Cái miệng thốt ra những lời độc địa, chửi bới bạn học là chó, muốn ép chết bạn học.” Hắn chỉ tay về phía Minh - người vẫn đang đứng im lặng, cúi đầu chịu trận, chẳng hề có ý định làm hại ai. Rồi hắn chỉ ngược lại vào Dương - kẻ đang điên cuồng đập phá và gào thét. “So với Minh chỉ có vẻ ngoài khác biệt nhưng tâm tính hiền lành, thì kẻ đang phát rồ phát dại, mất hết nhân tính kia, trông giống QUÁI VẬT hơn gấp trăm lần!” Lời kết luận của Vô Tâm như một nhát búa tạ đập tan bức tường phòng vệ cuối cùng. Không cần phép thuật biến hóa, chính sự hung hãn, tàn độc và cơn giận mất kiểm soát đã lột bỏ lớp da người của Dương, phơi bày một linh hồn xấu xí đến mức khiến người ta phải rùng mình kinh tởm. Dương thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng kịch liệt chẳng khác gì một con chó dại. Chút lý trí còn sót lại gào thét bảo cậu ta phải bình tĩnh, phải đeo lại chiếc mặt nạ đạo mạo, gương mẫu mọi khi để thu phục lòng người. Nhưng từng lời, từng chữ Vô Tâm thốt ra tựa mũi kim tẩm độc châm thẳng vào dây thần kinh nhạy cảm nhất của cậu. Sao thằng ranh con mới chuyển đến đó dám vu khống cậu là quái vật? Sao lũ ngu xuẩn kia dám nhìn cậu bằng ánh mắt đó? Hai mắt Dương long sòng sọc, những tia máu đỏ vằn lên chiếm lấy tròng trắng. Cơn thịnh nộ nuốt chửng sự tỉnh táo cuối cùng. Nhưng chuyện đáng sợ hơn còn ở phía sau. Vô Tâm không đứng yên trên bục giảng. Hắn đi lướt qua các dãy bàn, bước chân nhẹ nhàng không gây ra tiếng động, như một con rắn độc trườn qua bụi rậm, liên tục rủ rỉ những lời mê hoặc chết người vào tai từng học sinh. “Các bạn phải nhớ tuân thủ Quy tắc số 13: Bảo vệ bạn học bằng mọi giá và tiêu diệt quái vật.” Một tiếng tách khô khốc vang lên. Ngòi bút trên tay bạn nam ngồi bàn đầu bị ấn mạnh quá đà, gãy đôi, mực xanh loang ra trang giấy trắng. Hắn thì thầm, giọng nói êm ru nhưng lạnh lẽo thấu xương. “Chẳng lẽ các bạn muốn con quái vật thực sự kia hủy hoại lớp học yên bình của chúng ta sao?” Vô Tâm dừng lại bên bàn của Trang, cúi xuống nhìn thẳng vào vết bớt trên mặt cô bạn. “Trang à, bạn không muốn bị người ta vu khống là quái vật chỉ vì một vết bớt chứ? Nếu để Dương tiếp tục lộng hành, biết đâu ngày mai người đứng trên bục giảng kia là bạn đấy.” Trang rụt cổ lại, cả người cứng đờ như bị điểm huyệt, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. Ngón tay cô bấu chặt vào mép bàn gỗ đến mức móng tay trắng bệch, run rẩy không kiểm soát. Vô Tâm lướt qua chỗ Quân, kẻ vẫn đang im lặng cúi đầu. “Quân không nói gì nãy giờ... là vì đồng lõa với quái vật sao? Sự im lặng đôi khi cũng là một tội ác.” Cậu bạn cúi gằm mặt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống thái dương, nhỏ giọt xuống mặt bàn. Mắt Quân đảo liên tục, liếc trộm sang Dương rồi lại vội vã nhìn xuống đất, giả vờ không quen biết. Hắn vỗ vai Nam. “Nam có cảm thấy chúng ta nên đoàn kết lại để loại bỏ mối nguy hại không? Mọi người có thực sự tin rằng khác biệt về hình thể là yếu tố phán định chúng ta là quái vật không?” Thớ thịt trên vai Nam giật nảy lên. Từng ngấn mỡ rung rinh theo nhịp run rẩy của cơ thể. “Người đặt ra luật lệ này có mục đích gì? Muốn lớp 11A3 vi phạm nội quy và bị trừng phạt vì nghi kị, làm hại lẫn nhau sao? Hành vi chia rẽ nội bộ đó... có khác gì quái vật đâu?” An đứng chôn chân tại chỗ, nhìn Vô Tâm đang điều khiển cả lớp như những con rối. Dẫu có là người yêu của hắn, cậu vẫn không tránh khỏi có vài phần rùng mình vì người đàn ông trước mặt. Vô Tâm chẳng hề dùng ma thuật nào để tẩy não họ. Hắn chỉ đang khơi dậy những phần đen tối, hèn nhát nhất trong lòng mỗi người, rồi trao cho họ một cái cớ hợp lý để làm điều ác. Đây không phải là cứu rỗi, An thầm nghĩ. Đây là một cuộc đi săn. Và Vô Tâm đang biến tất cả bọn họ thành bầy chó săn để cắn xé con mồi mới. Hắn càng nói, cái vòng tròn xung quanh Dương càng tách ra rộng hơn. Sự nghi ngờ chậm rãi tích tụ trong không khí, chỉ chờ một tia lửa là bùng lên, biến nơi này thành luyện ngục. Không ai bảo ai, tất cả mọi người đều lùi lại, né tránh cậu ta như bệnh dịch. Sự nghi ngờ mà Dương gieo rắc lên Minh giờ đây phản ngược lại chính cậu ta. Nam, người vừa bị Vô Tâm dọa là “quái vật khổng lồ” là kẻ đầu tiên sụp đổ. Cậu ta thở hắt ra, hai mắt đỏ ngầu vì sợ hãi, đột ngột gào lên để chối bỏ nỗi sợ của chính mình. “Tao không phải quái vật! Mày mới là quái vật!” Bốp! Quyền sách giáo khoa dày cộp bay tới, đập mạnh vào trán Dương, để lại vệt đỏ lừ lan xuống tận má phải. Đó là phát súng hiệu lệnh. Lời nói của Vô Tâm nửa thật nửa giả, chẳng ai tin hoàn toàn. Nhưng trong giây phút cam go này, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ai cũng sợ bản thân sẽ trở thành “con quái vật” tiếp theo để mọi người hành hạ. Muốn sống sót, kẻ đầu têu trò này, kẻ đang điên cuồng vi phạm quy tắc bắt buộc phải biến mất. Để tự bảo vệ và chứng minh mình tích cực, cả lớp đồng loạt chĩa mũi dùi về phía Dương. “Quái vật! Nó là quái vật!” “Tiêu diệt nó! Tiêu diệt nó để bảo vệ lớp!” Những tiếng hô vang lên, ban đầu còn ngập ngừng, sau trở nên cuồng loạn. Những cuốn sách, hộp bút, thước kẻ... vốn được chuẩn bị để ném vào Minh, giờ đây bay tới tấp như mưa rào vào mặt Dương. Cậu ta lùi lại, lưng đập mạnh vào bảng đen. Cơn đau thể xác từ những vật thể cứng ném vào người không đáng sợ bằng thứ đang diễn ra trước mắt Dương. Tiếng gào thét “Tiêu diệt quái vật” của cả lớp bỗng nhiên trở nên méo mó, rồ dại. Những âm thanh đó không tan vào không khí, mà chúng ngưng tụ lại, nhỏ xuống như nhựa đường đen ngòm, rồi hoá thành những con chữ sắc lẹm lơ lửng giữa không trung. “CHẾT ĐI.” Một chữ hiện ra, to và rõ ràng, đỏ lòm như được viết bằng máu tươi ngay trước mặt Dương. Cậu ta chớp mắt, chưa kịp định thần thì chữ thứ hai, thứ ba thi nhau nảy ra, chi chít, đan xen vào nhau. Chúng không còn là âm thanh nữa, chúng có trọng lượng. Từng chữ rơi xuống vai, xuống đầu Dương nặng trịch như đá tảng. Cậu ta ôm đầu, muốn hét lên nhưng cổ họng đã bị những con chữ nhơ nhuốc ấy lấp đầy. Tầm nhìn của Dương tối sầm lại. Thế giới xung quanh biến mất, chỉ còn lại một bức tường chữ khổng lồ, cao ngút ngàn đang đổ ập xuống, muốn nghiền nát cậu thành vụn cám. CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI CHẾT ĐI “A A A A A!!” Dương gào lên trong tuyệt vọng. Những con chữ đó như những con giòi bọ lúc nhúc bò lên da thịt, chui vào tai, vào mắt, đè nặng lên lồng ngực khiến cậu ta tắc thở. Cảm giác bị cả thế giới chối bỏ, bị chính sự độc ác của mình cắn trả khiến tâm trí Dương vỡ vụn. Không chịu nổi sức nặng kinh hoàng ấy nữa, cậu ta vùng vẫy như một con thú điên bị dồn vào đường cùng. Dương đạp tung bàn ghế, gạt phăng những con chữ đang bám lấy người, lao thẳng ra cánh cửa lớp học để tìm đường sống. Cánh cửa mở toang. Ánh nắng bên ngoài chói chang, rực rỡ đến lóa mắt, nhưng kỳ lạ thay, nó không mang lại chút hơi ấm hay sự cứu rỗi nào. Ngược lại, luồng sáng trắng bệch ấy chỉ làm nổi bật lên cái bóng đen cao lớn, sừng sững đang đứng đợi sẵn ngay giữa hành lang. Trong cơn hoảng loạn tột độ, chàng lớp trưởng gương mẫu đã hoàn toàn quên mất điều luật sinh tử mà cậu ta từng thuộc làu để bắt bẻ người khác. Quy tắc số 5: Không được rời khỏi lớp trong tiết học buổi sáng. Mọi hành vi trốn tiết sẽ bị giám thị xử lý. Dương không kịp phanh lại. Cậu ta lao thẳng vào cái bóng đen ấy. Giọng nói đều đều, rè rè như tiếng băng cassette bị hỏng vang lên. “Học sinh Dương...Rời lớp trái phép...Xử lý.” Cánh cửa lớp học dưới tác động của luồng gió mạnh từ từ khép lại. Qua khe cửa hẹp dần, các học sinh trong lớp không nhìn thấy lưỡi dao hay vũ khí nào. Họ chỉ thấy một bàn tay gầy guộc, dài ngoằng, đen đúa như cành cây khô vươn ra từ bóng tối, nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu Dương. Và rồi RẮC! Tiếng gào thét của Dương tắt ngấm ngay lập tức, không gian rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng ve kêu râm ran ngoài cửa sổ. Cánh cửa đóng kín hoàn toàn. Một giây sau, dòng chất lỏng màu đỏ sẫm, đặc quánh từ từ len qua khe cửa dưới sàn, chảy ngược vào trong lớp học, loang lổ như một lời cảnh cáo. An rùng mình, định nhón chân nhìn qua ô cửa kính, nhưng một bàn tay to lớn, ấm áp đã kịp thời che mắt cậu lại. Vô Tâm xoay người An, ép mặt cậu vào lồng ngực vững chãi của mình, dùng tấm lưng rộng lớn chắn hết mọi cảnh tượng máu me be bét đang thấp thoáng ngoài hành lang. “Thấy chưa An? Chỉ cần tước bỏ mọi đặc quyền của bọn chúng thì bọn chúng cũng chỉ là những kẻ yếu đuối và nhu nhược.” Hắn liếc mắt nhìn về phía vũng máu đang lan rộng, cười khẩy. “Lúc bắt nạt người khác thì rao giảng đạo lý hùng hồn lắm, nào là mạnh mẽ lên, nào là nếu bị bắt nạt thật thì sao không phản kháng đi. Nhưng đến khi chính mình trở thành nạn nhân, bọn chúng còn chẳng trụ nổi một giây. Bản chất của kẻ bắt nạt chỉ là sự hèn nhát được che đậy bằng quyền lực ảo mà thôi.” Nói rồi, Vô Tâm nhẹ nhàng buông An ra, nhưng vẫn giữ cậu trong vòng tay bảo vệ. Hắn vươn tay, dịu dàng vén một bên tóc mai lòa xòa của An ra sau vành tai. "Vậy nên, An à, khi bị bạo lực học đường, khi bị cả thế giới quay lưng, em nhất định không được im lặng chịu đựng. Đừng cố gắng chống chọi một mình trong bóng tối.” Hắn nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của An, siết nhẹ. “Sức chịu đựng của con người có giới hạn. Đừng nghe những lời sáo rỗng bảo rằng phải tự mình đứng lên. Hãy cầu cứu. Ta sẽ luôn nghe thấy.” |
0 |