Bí mật
Chợ trên phố quả nhiên đông vui tấp nập hơn chợ ở làng. Ba người bọn họ rồng rắn dắt nhau ngó qua các sạp đồ ăn với mấy tiệm đồ nữ trang. Chợ ở làng họ là cái chợ nhỏ, người làng chỉ có buôn bán đồ ăn là chủ yếu, không có mấy thứ quà bánh hay nữ trang đẹp mắt gì cả. Tiến nhẩm tính, ba người bọn họ làm cùng vị trí, một tháng được trả ngang nhau. Nhưng mà Tiến với Na theo làm đã lâu, ít nhiều vẫn có chút tích cóp. Còn Sáng, nghe nói trước khi được cậu ba nhận vào làm thì cậu ta chỉ là kẻ lang thang ngoài chợ, đến một cắc cũng không có, nay còn phải chung tiền xe với hai người họ nữa thì tiền công tháng rồi khéo chẳng còn bao nhiêu. Tiến hỏi: "Chú có muốn cùng anh với cái Na chung tiền mua quà cho cô chủ không? Dù sao thì chúng ta trả xong tiền xe bò cho ông chú kia cũng không còn nhiêu, mà quà thì không thể qua quýt được." "Thôi không cần, hai người cứ mua gì mình thích, kệ tôi đi." Rời khỏi hai người kia Sáng chả biết làm gì, cứ thẫn thờ đi về phía trước. Sạp hàng nào cũng đông người, anh không muốn chen vào cho lắm. Riêng có một sạp đồ giống như đồ nữ trang thì lại khá vắng. Anh ghé vào định xem thử một chút. Người bán hàng là một ông lão lớn tuổi, nếp nhăn trên mặt xô vào nhau tầng tầng lớp lớp, bàn tay thì run lẩy bẩy. Ông lão thấy anh tiến lại thì cười, giọng nói khàn khàn: "Ô, cậu đến xem hàng đấy à? Giúp lão mua gì đi, đây đều là do lão tự tay làm đấy." "A, cậu chọn đúng rồi đó, cái này là cái mà lão tâm đắc nhất, lão lấy cậu năm hào." Sáng chợt bật cười tự giễu, ôi cái thân phận gì để mà thấy kì với quặc, tiền nào mà chả là tiền. Anh dốc hết tiền còn lại trong túi đưa cho ông lão rồi cẩn thận cất cái dây chuyền đi. Ừ, đây là quà cho cô tư, coi như đền ơn hôm đấy cô giúp anh ở chợ. Tính toán thời gian hẵng còn sớm, Sáng chẳng vội quay về chỗ người đánh xe, anh cứ đứng yên dưới một gốc cây lớn nhìn người qua kẻ lại. Bỗng có một bóng người vụt đi qua, sau đó quay trở lại. Là thằng Tuất, nó cứ như oan hồn không tan, chẳng hiểu sao đến tận đây rồi vẫn gặp phải nó. Thằng Tuất chỉ tay vào mặt Sáng: "Sao ở đây cũng gặp mày? Sao mày không tìm góc nào mà rúc đi?" "Mày, mày muốn làm gì? Ở đây không có gì để mày dùng đâu! Phải, mày không dám làm gì tao hết!" "Nếu mày làm gì tao, thì…" Vừa lúc cái Na cùng anh Tiến đã mua đồ xong nên đi về, anh Tiến nhìn Sáng, ngờ vực: "Có chuyện gì hả?" Không để ý vậy mà bọn họ đã rời đi khá lâu. Ba người vội vội vàng vàng chạy về phía chiếc xe bò đang đợi. Người đánh xe đã thức dậy, anh ta đội lại nón, nhìn chằm chằm vào ba đứa nhỏ. Đợi ba người bọn họ thở không ra hơi mà leo lên xe rồi anh ta mới cười: "Tưởng tụi bây còn lề mề thêm chút nữa chứ? Tao tính quay về đây." Lúc ba người họ về đến nơi quả nhiên bị bà Mai túm lại nhéo tai từng đứa. Bà chống nạnh, mắng như mưa rào xối xuống. Ba người chẳng dám nói gì chỉ biết cúi đầu im lặng lắng nghe. Đám giỗ của bà chủ đã cúng xong, nãy đã hạ mâm bắt đầu vào bữa. Hôm nay cậu cả Bình cũng về, người tên Khải lần trước cũng theo đến. Sau khi tan đám giỗ và dọn dẹp xong, ba người họ lại kéo nhau đi tìm Hiên. Nhưng lạ thật, chẳng thấy Hiên đâu cả. Cái Na như nhớ ra gì đó, nó bảo: "A, có khi cô tư đang ở chỗ đó." Ba người lại dắt díu nhau ra chợ tìm cô tư, quả nhiên thấy một đoàn dài người đang xếp hàng đợi phát cháo. Nhưng mà không thấy cô tư Hiên, người đang phát cháo là chị Hồng nhà bên cạnh. Cái Na chạy lại khều tay chị Hồng, hỏi nhỏ: "Chị ơi, có biết cô chủ nhà em đâu không?" Động tác của Hiên bất ngờ quá, ba người bọn họ đều bị làm cho sững người. Chỉ có cái Na phản ứng nhanh nhất, nó xà vào lòng Hiên, cười toe toét: "Cô tư mệt sao, em bóp vai cho cô nhé?" "Cô tư, bọn em có cái này muốn tặng cô chủ á." "Cô tư ơi, này là quà của em với anh Tiến, anh Sáng tặng nhân ngày sinh của cô á. Cô tư ơi, em yêu cô nhất trên đời!" Hiên cầm lấy cây sáo trúc, nói lời cảm ơn với ba người họ. Cô cười, nhưng Sáng tinh mắt nhìn ra cô không vui. Rõ ràng cô tư không thích ngày sinh nhật của mình chút nào, có lẽ vì cô nghĩ tại mình sinh ra mà mẹ mất. Sáng nắm chặt sợi dây chuyền trong túi, ngập ngừng, có lẽ giờ chưa phải lúc nên tặng quà cho cô tư, ít nhất là không nên tặng riêng trước mặt anh Tiến và cái Na, hai người ấy đã tốt bụng nhường ấy mà. Chiều muộn, khi mà khách khứa đều đã ra về, người làm bắt đầu bận rộn thu dọn tàn cuộc. Đợi dọn dẹp xong hết thì trăng đã lên cao, Sáng vẫn còn giữ khư khư sợi dây chuyền ở trong túi. Anh nghĩ mọi người giờ đều đang bận việc của mình rồi, cũng không còn khách, có lẽ bây giờ là thích hợp nhất để đưa quà cho Hiên. Vừa hay khi anh đang nghĩ vậy lại thấy Hiên đi về phía giếng nước sau nhà, anh nhét lại sợi dây chuyền vào trong túi, đi theo. "Cô tư…" "Hiên ơi, nghe cậu cả Bình nói, nay là ngày sinh của em, chúc mừng em thêm tuổi nhé." "Đẹp ghê, cái vòng quả là đẹp đến phát sáng khi được đeo trên tay em tư Hiên mà." "Không sao đâu em tư Hiên ơi, em là quý giá nhất trên đời, mẹ em, thầy em và cả các anh em đều yêu em vô ngàn vô kể. Vậy nên em tư Hiên ơi, nếu có thấy nặng lòng thì xin em cứ khóc, nhưng hãy cười vì em được sinh ra." Sáng đứng lặng lẽ quan sát bọn họ, nhìn chiếc lắc tay bạc mà cậu Khải tặng Hiên, anh bất giác siết chặt cái dây chuyền ở trong túi. Quả thực, với anh cái dây chuyền này có thể là toàn bộ những gì anh có, nhưng so sánh với những gì mà cô tư Hiên nhận được, cái thứ này trông thật nực cười. Vậy nên Sáng đã không tặng Hiên chiếc dây chuyền ấy, cho đến mãi thật lâu sau này, món quà ấy vẫn cứ là một bí mật chỉ mình anh biết. |
218 |