Cái thân cũng thuộc về nhà chủ
Ba người đứng nhìn nhau, không khí yên lặng bao trùm. Anh Tiến gãi đầu suy nghĩ một lúc rồi tự dưng chạy đi mất. Anh quay lại chỗ để đồ, quả nhiên mấy thứ mà anh nhờ Sang đem về trước không có ở đây. Anh lại trở về bếp, lẩm bẩm: "Quái lạ, thằng này đi đâu được nhỉ?" "Anh Tiến có thể theo tôi đến chỗ này một chút không?" Ở cái gụ đất gần miếu hoang, Sáng ngồi ở một góc, cây cỏ mọc cao quá đầu anh. Anh khoanh tay trên đầu gối, gục đầu lên cánh tay, hơi thở nặng nhọc. Lúc anh từ ruộng về thì bị một đám nhóc lôi đến đây, chúng toàn những thằng phải to gấp rưỡi anh, tụi nó nắm anh rất chặt rồi kéo đi, mà anh cũng chẳng hề vùng vẫy. Tại anh nhận ra bọn này, anh sợ nếu lại gây chuyện đánh nhau lỡ anh bị cậu ba đuổi, anh không muốn lại lần nữa chịu cái cảnh đầu đường xó chợ, nên thà cứ để đám đó muốn làm gì thì làm cho qua chuyện. Đám nó kéo anh đến trước mặt thằng con nhà bá hộ, thằng mập thấy anh chật vật như vậy, nó cười ngoác cả miệng, bảo: "Thằng này là thằng Bần ở chợ đây mà. Giờ gan mày to nhỉ, hôm trước mày đánh ông đau lắm, nhìn này, ông còn bầm hết người đấy! Mà cũng tại lũ tụi mày mà ông bị thầy chửi, nay ông phải dạy mày biết trên biết dưới, không mày lại coi trời bằng vung!" Lúc anh Tiến và Hiên đi ra đến cổng thì Sáng đã quay về. Anh đi lững thững, đầu cúi xuống đất giống như không nhìn thấy hai người họ. Anh Tiến nắm tay Sáng kéo lại, hỏi: "Chú đi lạc hay sao mà về muộn vậy? Anh với cô tư còn chuẩn bị đi tìm ấy." Tối ấy khi đang xếp chăn để đi ngủ, anh Tiến cầm một cái hũ nhỏ nhỏ vào, ngồi ở mép giường của Sáng, hỏi: "Chú làm gì mà để người ngợm bầm dập hết cả vậy?" "Em không cẩn thận trượt chân thôi." "Thuốc đấy, cầm mà bôi. Chú làm gì cũng phải cẩn thận, mình làm thuê cho nhà người ta thì cái thân mình cũng là của chủ. Nhỡ mà có làm sao rồi không làm được việc, khéo mà bị đuổi đi." "Thuốc này ở đâu thế anh?" "À, cô tư cho đấy. Cô bảo chú không muốn kể cũng được, nhưng mà nếu có gì thì đừng chịu đựng. Mà chú chịu đựng gì cơ?" Tiến thấy Sáng không trả lời nên không tiếp tục hỏi nữa, anh cũng không phải người nhiều chuyện thích tọc mạch chuyện người khác. Người làm của nhà Hiên đông, nhưng chia nhau ra gặt mà cũng phải mất hơn hai tuần mới gặt xong. Lúa gặp xong được đem hết ở cái sân kho cách nhà không xa, sau người ta dùng cối tuốt lúa chân đạp để thu hạt thóc. Gặt lúa xong rồi thì coi như hình phạt của cậu ba Hà với mấy đứa cái Na đã xong, nó với Sáng và anh Tiến lại quay lại công việc thường ngày của mình. Mà, dù cho có nói là cậu ba Hà phạt cho có vậy chứ công việc cũng nhiều, bận rộn đến mức chả mấy có thời gian nghỉ. Mấy nay trời lạnh lại, Sáng không dắt trâu ra bãi đất trống để thả nữa, anh đem theo cái liềm đi cắt cỏ về cho trâu ăn. Sáng ôm một bó cỏ lớn về bỏ vào chuồng trâu, anh nhìn chăm chú vào con trâu đang nằm gọn ở một góc, lòng đầy khó hiểu. Không biết con này dạo này làm sao, thấy ăn nhiều hơn mà cái người cũng to ra, nhưng mà nom cứ uể oải thế nào ấy. Chẳng biết cô tư Hiên đến lúc nào, trong tay còn ôm theo một giỏ tre đựng một cái hũ thủy tinh với vài ba quyển sách. Thấy Sáng cứ đứng thất thần trước chuồng trâu, Hiên cất tiếng: "Anh Sáng sao đấy?" "A, con trâu này có bụng rồi!" "Anh Sáng nay khỏe chưa? Nếu chưa khỏe thì nghỉ một ngày cũng được, việc bên kho vốn có nhiều người làm, gia đình tôi cũng không đày ải người ốm đâu." Còn khoảng đâu nửa tháng nữa là tết, cậu cả gửi về nhà ít lụa quý, là loại lụa tốt nhất mà cậu cùng mấy người bạn làm ăn tính nhập về bán ở huyện trên. Lâu rồi cậu cả chẳng về, mà giáp tết thì lại càng bận, thế mà cậu cả vẫn nhớ, cứ có gì tốt là lại gửi về cho mấy em, cũng không quên dặn đem sang cho cả chị Hồng hàng xóm. Hiên lựa ra mấy cuộn vải lụa sáng màu, ôm sang tìm chị Hồng mà chị chẳng có nhà, chắc là chị theo thầy đi cày lại đất định bụng trồng ngô trước khi sang vụ lúa năm sau. Hiên ngồi trước cửa nhà chị chờ phải mãi lúc trời gần tối mới thấy chị về. Thấy Hiên ôm mấy cuộn vải lụa, chị hỏi: "Cậu cả Bình về rồi hả em?" "Ui, cho chị làm gì, mấy thứ đồ lụa đẹp mặc vào có đem ra đồng được đâu, lãng phí! Mà khéo tết này cậu cả về là có cả mợ cả về theo đấy, dù sao cậu cả cũng hai nhăm rồi mà." Chị Hồng lau tay vào vạt áo, ống quần vẫn còn chưa thả xuống. Chị đi về phía Hiên, đon đả cười, thân thiết ôm choàng lấy vai cô. "Ờ, chắc là còn lâu đấy." |
210 |