Đàn nguyệt dưới trăng
Hai nhăm tháng Chạp, gia đình họ Vũ tổ chức đãi tất niên, cậu cả Bình cũng chỉ mới về trước đó một ngày. Do công việc của cậu cả mà gia đình làm tất niên sớm, cũng tiện sau khi cúng xong thì phát lộc cho cả làng. Bà Mai tất bật trong bếp, giọng vang vang như đang thét: "Cái Na bê đĩa trầu cau lên nhà trên, lẹ lên cậu chủ còn làm lễ. Thằng Tiến đứng đực ra đấy làm gì, không biết bưng cái bình hoa lên à?" "Ông Dần mất xác ở đâu rồi? Kêu ra đầu làng đón khách của cậu cả mà chẳng thấy đâu." Cậu cả Bình xếp đồ cúng ngay ngắn trên bàn thờ tổ, mọi năm đều là ông Cẩn cúng tất niên, nhưng từ lúc thầy mất thì cậu cả là người lo việc cúng kiếng. Cậu nhận lấy đĩa trầu cau, tính toán thời gian đang được giờ tốt, cậu đốt hương, vẩy hai cái rồi bắt đầu khấn. Năm nào cũng vậy, lời khấn lặp đi lặp lại, đều là những lời cầu cho mưa thuận gió hoà, mùa màng tươi tốt, buôn bán thuận lợi, sức khoẻ đủ đầy. Đợi cậu cả làm lễ xong thì bắt đầu vào tiệc, mấy người làm trong gia đình cũng bớt bận, ngồi quây lại dưới bếp. Hiên đi theo anh ba, chào hỏi với bạn bè của cậu cả. Mấy người làm ăn chung với cậu cả đều biết cậu yêu thương các em đến mức nào, ai mà mở mồm ra nói câu con gái phải ngồi mâm dưới là cậu cả đuổi thẳng. Mà thực ra, bạn làm ăn của cậu cả đều là thanh niên trí thức, họ cũng ghét mấy cái tư tưởng đấy lắm, trong đám bạn buôn bọn họ cũng có mấy cô gái giỏi việc làm ăn, giỏi cả tính toán. Dù sao thì nam nữ quan trọng gì, bọn họ chỉ cần là người tài thì đều coi trọng. Đám cái Na, anh Tiến với Sáng ngồi quây quanh bếp. Bà Mai kêu ngồi đó đợi, bà đi rồi bưng mấy mâm đồ ăn về, bà bảo là cậu cả kêu đem xuống chia cho người làm ăn chung cho vui. Sáng nhìn mâm đồ ăn hồi lâu, mới năm rồi anh còn phải chật vật ở góc chợ, lượm lại những đồ ăn lên mùi chua mà người ta bỏ đi để lấp đầy cái bụng rỗng, có những lúc còn ói ra mật xanh mật vàng tưởng sắp chết. Ấy vậy mà giờ lại có thể ngồi đây ăn một bữa tất niên đàng hoàng. Cứ thất thần mãi, anh chẳng để ý trong bát đã có miếng bánh chưng với cả thịt gà, bà Mai cằn nhằn: "Mày không ăn đi còn cứ nhìn cái gì, ngồi nhìn mà no được à?" "Anh Tiến năm nay có về nhà hay ở đây đấy?" "Năm nay anh ở đây thôi, hôm trước cậu ba bảo anh đưa cả cái Tún đến ở cũng được." "Ờ, thế năm nay bây đều ở đây hết hử?" Sau mấy hồi rượu với chúc tụng, tiếng ồn ào ở khu nhà chính cũng vãn hẳn. Ông Dần từ chỗ nhà chính xuống kêu là tiệc tan rồi, chuẩn bị lên thu dọn để cậu cả còn uống trà với khách. Nghe ông Dần dặn vậy, mọi người và nhanh hết chén cơm rồi bắt đầu đứng dậy. Trước khi rời đi, bà Mai quay lại nhìn Sáng, dặn: "Lát dọn xong mày qua chỗ bà, bà đưa mày thêm hai cái áo." Tiệc tàn, mấy người họ hàng lớn tuổi đều rời đi hết, còn lại mỗi mấy người bạn cùng làm ăn với cậu cả. Bạn cậu cả toàn là người trẻ, được bữa tiệc rượu đều vui quá mà uống nhiều, ai nấy cũng đều đã ngà ngà. Nay cậu Khải cũng đến nhà Hiên cùng đoàn khách, cậu uống không nhiều, chỉ nhấp môi mấy chén rượu ở đầu bữa. Cậu thấy Hiên cứ lơ đễnh nhìn ra ngoài, cười hỏi: "Em tư Hiên mệt rồi à, nếu mệt rồi thì đi nghỉ sớm đi." "Nghe bảo em tư chơi nhạc rất giỏi, nhân đây đang ngày vui, không biết có được cái vinh hạnh nghe một bài không?" "Cậu say rồi, đừng nói đùa nữa!" "Này là sở thích nhỏ thôi, nếu anh không chê tôi vụng về thì xin phép góp vui một chút." Sáng ở trước sân của nhà chính cùng người ở thu dọn, anh bị tiếng nhạc thu hút. Cái Na cười, chọc chọc vào tay anh: "Lần đầu tiên anh thấy đúng không? Em bảo mà, cô tư chơi nhạc tài lắm." "Chú thất thần gì đấy? Mau dọn đi không ông Dần mắng chết, mà cẩn thận khéo vỡ bát đũa, toàn đồ sứ xịn, làm sứt mẻ cái có nai lưng ra làm cũng không đền nổi đâu!" |
230 |